Thursday, February 4, 2010

XÃ HỘI VIỆT NAM HIỆN NAY * XUẤT KHẨU PHỤ NỮ


( Các thí sinh dự tuyển lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan)

*
LTS

Việc con gái Việt Nam lấy chông Đài Loan, Đại Hàn đã trở thành phổ biến. Báo chí hải ngoại viêt đã nhiều mà báo chí trong nước cũng không thể im lặng. Họ kể những câu chuyện, và đó là những sự thực chứ không phải là do bọn phản động xuyên tạc. Nhưng tại quốc nội, không ai dám nói đến nguyên nhân này? Tại sao phụ nữ ta phải bỏ đi lấy chồng Đài, chồng Hàn quốc dù là lấy ông lão 70, 80 tuổi, hoặc tật nguyền?

Tại sao phụ nữ Việt Nam đem cuộc đời mình trong canh bạc liều lĩnh như vậy? Trong cuộc hôn nhân này, một số có hạnh phúc, hoặc không hạnh phúc thì cũng có cơm no, áo ấm, nhưng một số thì đau khổ muôn bề, khổ hơn súc vật.
Một số đi lao động, một số làm nô lệ tình dục cho gia đình, một số " làm vợ khắp người ta". Không những phụ nữ Việt Nam phải đi Đài Loan, Đại Hàn, mà còn xuất cảnh sang Thái Lan, Kampuchia, Singapore. . .Hôn nhân cũng chỉ là một cách xuất cảnh mại dâm.

Sau 1945, lũ trẻ chúng tôi được rao giảng độc lập rồi thì ai cũng bình đẳng. Phủ chủ tịch không còn lính canh gác, và ai muốn vào gặp bác Hồ đều được hết trọi! Và trong CCRD, người ta ra lệnh cấm đi làm thuê, làm mướn, và chúng tôi cũng thành thật tin tưởng rằng trong nuớc Việt Nam Dân chủ cộng hòa từ nay không có nô lệ, và trong từ điển nước ta không có từ "chủ, tớ"!

Nhưng nay dân ta đổ xô di lao động XHCN. Những bậc trí thức XHCN đua nhau học tiếng Anh, tiếng Pháp để đi "công tác nước ngoài". Và hết đi lao động XHCN, người ta lại đua nhau đi lao động tại các nước tư bản! Tại sao người ta, kể cả con em cán bộ và cán bộ bỏ Thiên đường cộng sản mà ra nước ngoài?

Tại sao người phụ nữ nước ta phải bị đày đọa như thế trong khi có những bà giám đốc bỏ ra 500 lạng vàng để bao một chàng trai cải lương? Tại sao lại có những bà triệu phú đỏ mua xe hơi hàng triệu đô la?

Ôi! Ông Marx, ông Lenin, ông Hồ tuyên truyền chống tư bản bóc lột để tranh đấu cho vô sản nhưng kết quả thì sao? Tại sao dân ta phải đi bán thân ở trong nước và ngoài nước? Tại sao dân ta bị cướp đât, cướp nhà? Tại sao bọn cộng sản Việt Nam cúi đầu trước bọn Trung Cộng chiếm đất, lấn biển?

Chỉ vì chế độ cộng sản gian ác, tham nhũng, bất công! Cộng sản là một lũ sói beo!
Nhân dân ta phải đứng lên đòi dân chủ, tự do, hạnh phúc!

Sơn Trung

***

Phụ Nữ Việt Nam Lấy Chồng Ngoại Quốc Để Giúp Gia Đình Thoát Cảnh Nghèo Đói
donbosco on March 15th, 2009

Tin tổng hợp – Việc phụ nữ Việt Nam lập gia đình với người ngoại quốc, đã trở thành một đề tài nghiên cứu của một nhóm phóng viên hãng thông tấn AP. Bài báo viết rằng những cô gái từ vùng đồng bằng sông Cửu Long chấp nhận lấy chồng ngoại quốc là con đường tốt nhất để thoát nghèo đói. Trong thời gian qua, số người phụ nữ Việt Nam lấy chồng ngoại quốc tiếp tục gia tăng, phần lớn là người Đài Loan và Nam Hàn.

Tuy nhiên đến nay vẫn không có con số thống kê chính thức nào nói đã có bao nhiêu phụ nữ Việt Nam lấy chồng ngoại, nhất là con số thống kê theo từng nước. Họ muốn có đời sống vật chất bảo đảm hơn, và nhất là giúp cha mẹ lúc tuổi già bớt khốn đốn. Với người Việt Nam, báo hiếu cha mẹ là một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của con cái. Các cô gái trẻ là nguồn xuất cảng béo bở của cù lao Tân Lộc. Cả cù lao có tới 1500 cô gái lấy chồng ngoại quốc trong khoảng 10 năm nay trên tổng số 33,000 dân. Bởi vậy, người ta kêu cù lao này là cù lao Đài Loan. Phụ nữ ở Tân Lộc và các vùng khác của đồng bằng sông Cửu Long bắt đầu phong trào lấy chồng ngoại quốc từ đầu thập niên 90 khi Việt Nam bắt đầu mở cửa cho ngoại quốc tới đầu tư và mở các xí nghiệp sản xuất. Với tiền từ gia đình con gái gửi về, nhiều cư dân Tân Lộc đã thay các căn nhà tranh lá với nhà gạch. Một số người có tiền mở quán ăn, tiệm chạp phô, tạo thêm việc làm cho một nơi mà lợi tức rất thấp khi làm công việc đồng áng cực nhọc dưới ánh nắng chói chang. Một số người may mắn hơn thì có tiền làm ao nuôi cá.



Quảng cáo phụ nữ Việt Nam tại Đài Loan

Công ty dịch vụ Western Union đã mở chi nhánh để giúp cho các cặp vợ chồng mới cưới này chuyển tiền. Ít nhất 20% các gia đình tại Tân Lộc đã thoát khỏi đói nghèo nhờ con gái lấy chồng ngoại quốc. Dĩ nhiên không phải tất cả các vụ lấy chồng ngoại quốc nào cũng có kết quả tốt đẹp. Một cô dâu Việt Nam tên Đàm Thị Kim Sa lấy chồng Đài Loan 9 năm trước đây khi cô mới 20 tuổi qua một tổ chức môi giới hôn nhân. Cô làm vợ cho một người chủ cơ sở rửa xe già hơn gấp đôi tuổi của cô. Ông này đã từng ly dị vợ 3 lần. Năm năm sau, ông ta ly dị và đuổi cô ra đường. Dù cô đã chịu khó học tiếng Quan Thoại, nhưng cả hai vẫn còn gặp khó khăn để hiểu nhau.

Hồi năm ngoái, một cô dâu Việt đã bị chồng đánh chết ở Nam Hàn. Một cô khác cũng lấy chồng Đại Hàn, nhảy từ tầng thứ 14 của một cao ốc, tự tử vì không chịu nổi sự hành hạ đánh đập của chồng. Một cô nữa thì thắt cổ tự tử. Dù có những trường hợp này, hầu hết các cô gái trẻ ở Tân Lộc đều muốn lấy chồng ngoại. Nhiều người tuyên bố lấy chồng xứ nào cũng được, họ sẵn sàng lấy bất cứ ai mà người ta chịu cứu họ ra khỏi cảnh đói nghèo. Ngoài số tiền trả cho tổ chức môi giới hôn nhân, chú rể thường trả cho gia đình cô gái lối $300 đô-la coi như tiền hồi môn. Sau đó chồng cô có thể gửi giúp gia đình bố mẹ cô vài ngàn đô-la mỗi năm tùy anh ta có khả năng đến đâu. Nhiều nhà ở Tân Lộc, có con gái lấy chồng ngoại, có nhà gạch, máy truyền hình màu, bàn ghế mới, máy hát karaoke, trong khi đó lối xóm của họ vẫn sống trong các căn nhà lá tồi tàn.


Theo các con số thống kê không đầy đủ, hơn 100.000 phụ nữ Việt Nam đã lấy chồng Đài Loan trong khoảng 10 năm trở lại đây, theo lời của ông Gow Wei Chiou, đại diện Đài Loan ở Hà Nội. Trong khoảng này, có chừng 28,000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc, theo các con số của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ. Vì phần đông phụ nữ chạy ra các thành phố kiếm việc, một số đàn ông thanh niên các vùng thôn quê ở Hàn Quốc, Đài Loan không tìm được gái địa phương nên đã phải chạy sang các nước trong vùng tìm vợ. Trung Quốc, Việt Nam, Phi Luật Tân, Cam Bốt là các nước nghèo khó với rất nhiều phụ nữ muốn thoát nghèo đói bằng con đường ngắn nhất. Một số tổ chức ở Đài Loan, Singapore hay Mã Lai từng quảng cáo đấu giá cô dâu Việt Nam như những món hàng khiến cộng đồng người Việt hải ngoại nổi lên phẫn nộ.

http://images.google.ca/imgres?imgurl=http://i38.photobucket.com/albums/e113/diendantudodanchu/tenan_xahoi/laodongMaLai-1.jpg&imgrefurl=http://www.donbosco69.com/%3Fp%3D2140&usg=__ZsEj87NY9TgWlX52Zv3twjq0QN8=&h=251&w=188&sz=14&hl=en&start=154&sig2=jC572UvT-blx4_q_Ooif3w&um=1&itbs=1&tbnid=bAqolif5mDt6XM:&tbnh=111&tbnw=83&prev=/images%3Fq%3Dlay%2Bchong%2B%25C4%2590%25C3%2580I%2BLOAN%26ndsp%3D20%26hl%3Den%26rlz%3D1B3RNFA_enCA271CA274%26sa%3DN%26start%3D140%26um%3D1&ei=hd1sS4-SF9KUtgfWoPGDBg

*

"Đổi đời" vì lấy chồng ngoại!




Hiện tượng các cô gái lấy chồng Đài Loan bị bệnh thần kinh trở về là không ít nếu không muốn nói là đã trở thành “hội chứng”. Vì họ bị hoàn cảnh bị ép buộc trong một môi trường xa lạ, không người trò chuyện. M lấy chồng Đài Loan. Chưa đầy 1 tháng ở nhà chồng, M bị đưa về nước, thân thể rũ rượi trong bộ quần áo cũ nát. M bị đuổi về vì mắc bệnh tâm thần phân liệt. 21 ngày địa ngục

Trưa miền Tây nắng như đổ lửa, chiếc xe ôm rách nát chở ba người băng qua quãng đường 60 cây số từ một miền quê yên bình về trung tâm thành phố Cần Thơ. Hai người đàn ông kẹp giữa một người phụ nữ xinh đẹp giãy giụa, cào cấu, kêu khóc thảm thiết. Thỉnh thoảng, một tiếng thét vang lên, chiếc xe chao đảo, tấp vào lề đường một lúc rồi đi tiếp. Họ đến Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ để chữa bệnh cho cô gái, mỗi tháng một lần…

Cô gái đó tên là M, ở ấp Phúc Lộc 1, xã Trung Nhứt (Thốt Nốt, Cần Thơ). M trở về từ Đài Loan năm 2001. Bây giờ, mỗi khi tỉnh táo, cô chỉ còn nhớ loáng thoáng về một buổi trưa nào đó, người mai mối tại thành phố Cao Hùng (Đài Loan) đến nhà chồng cô bảo cô thu xếp đồ đạc rồi đưa thẳng ra sân bay.

Mẹ M kể lại: Từ Đài Loan trở về, khi đến sân bay Tân Sơn Nhất, cô chỉ còn độc mỗi bộ quần áo cũ nát. Người phụ nữ ngày xưa dẫn mối đưa cô sang Đài Loan giúi vào tay gia đình cô 100 ngàn đồng rồi “chuồn” thẳng.

M không còn nhận ra cha mẹ hay người thân nữa. Họ đưa cô đến Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ khám bệnh, kết quả: M bị bệnh tâm thần phân liệt, dân gian gọi là điên!

Năm 2001, M 18 tuổi, cùng hơn 10 cô gái trẻ đẹp khác trong xã được chọn đưa đi lấy chồng Đài Loan. Bà mẹ M nhớ rõ sau một đám cưới tập thể chóng vánh tại TPHCM, bà “cò” T.H đưa cho gia đình 1 triệu đồng. Đó là tiền của gia đình chú rể trả sau khi trừ các chi phí.

Rồi họ đưa M đi theo chồng. 21 ngày sau, bà nhận được một cuộc điện thoại lên sân bay đón con. Năm đầu tiên, bệnh tình của M rất nghiêm trọng. Sau khi xuất viện về nhà, cô vẫn còn hoảng loạn đập phá hết đồ đạc, nửa đêm bỏ đi lang thang. Người nhà phải dùng xích sắt trói cô vào chân giường.



M bây giờ đã 25 tuổi, bệnh tình đã thuyên giảm rất nhiều. Cô vẫn xinh đẹp với nụ cười rất tươi, thậm chí nói chuyện rất có duyên, chỉ thỉnh thoảng bị lạc đề. “Bác sĩ bảo đừng chọc tức em là được” - cô hồn nhiên.

“Em lành bệnh rồi, thật đấy! Anh mà đưa em qua sân bay Cao Hùng (Đài Loan) là em tìm được nhà chồng ngay”. “Thế chồng em tên gì?”. “Dạ không biết, nó hơn em 20 tuổi”. “Anh ta làm nghề gì?”. “Cũng không biết, ổng đi từ sáng sớm, tối mịt mới về!”.

M kể cô ở chung với mẹ chồng và một ông anh chồng hành nghề ăn xin, mình đầy ghẻ lở. Mỗi bữa ăn, bà mẹ chồng bắt cô uống một lọ thuốc màu đen có mùi hăng hắc, cô không uống là bị đánh. M chẳng biết là thuốc gì, hỏi cũng chẳng biết tiếng, thế là làm theo. Mẹ chồng nhốt cô trong nhà không cho đi đâu. Cô cũng chẳng mấy khi được thấy mặt chồng mình. M sống như thế được 21 ngày thì phát bệnh.

Mẹ M nuốt nước mắt tâm sự: “Nhà nghèo quá, mong nó đi lấy chồng gửi tiền về giúp gia đình, ai ngờ…”. Từ năm 2001, mỗi tháng phải đưa M đến bệnh viện khám và thuốc men chữa trị hết 300 ngàn đồng. Gia đình bà không có ruộng đất, phải đi làm mướn và vay thêm tiền chữa bệnh. Đến nay, gia đình đã mang nợ vài chục triệu đồng.




M hạnh phúc trong ngày cưới.
Năm 2003, tưởng M lành bệnh, gia đình tháo chiếc xích khỏi chân cô. Đêm đó M bỏ nhà đi. Cô bảo lên Cần Thơ làm ăn. Vài ngày sau, người nhà tìm thấy cô ở tận Đồng Tháp. Và sau 9 tháng, con gái M ra đời.

M bảo cha đứa bé cũng ở Thốt Nốt, nhưng chẳng bao giờ ghé thăm đứa nhỏ. Nhà thêm một miệng ăn và bớt đi một người làm vì mẹ M phải lo cho hai mẹ con cô, gánh nặng đè lên vai người cha đã ngoài 60.

Chẳng ai trong nhà còn biết cười, trừ M thỉnh thoảng lên cơn mê muội.

Không có thiên đường

Dân ấp Phúc Lộc 1 ai cũng biết câu chuyện của H, cách chỗ M vài con ngõ. H may mắn hơn vì lấy được tấm chồng tử tế ở Đài Loan, có nghề nghiệp ổn định và yêu thương cô hết mực.

H theo chồng năm 2003, thường xuyên gọi điện và gửi tiền về nhà. Bẵng đi 2 năm không thấy cô liên lạc, một ngày nọ gia đình chồng dẫn cô về Việt Nam trả lại.

Từ một cô gái xinh đẹp H biến thành một người xấu xí, già nua, không nói với ai một lời nào. Cô co rúm vào góc phòng nói huyên thuyên một mình. Gia đình tìm cách chạy chữa khắp nơi nhưng không khỏi.

Năm trước, chồng cô từ Đài Loan sang, năn nỉ gia đình được đưa cô đi chữa bệnh. Nhiều người kể cô đã lành hẳn và sinh con, người khác bảo cô đã điên nặng nên chồng cô giấu luôn bên xứ người.

Cả xã Trung Nhất có 5 người lấy chồng Đài Loan đã ly dị và bỏ về. Tất cả họ đều trở nên u uất, trầm cảm. Nhiều người bỏ địa phương đi đâu không rõ.

Cũng trong năm 2003, Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ tiếp nhận một bệnh nhân là người đi lấy chồng Đài Loan trở về. T ở ấp Xáng Mới, xã Thạnh Xuân (Châu Thành A, Hậu Giang) nhập viện trong tình trạng mất trí nhớ, thỉnh thoảng lên cơn điên loạn.

Cô phải mất 3 năm điều trị đặc biệt mới qua được hiểm nghèo nhờ có sự quan tâm chăm sóc đặc biệt của người bây giờ là chồng cô. Hết bệnh, hai người lấy nhau rồi dắt díu nhau lên Sài Gòn làm ăn. Đến bây giờ, T vẫn chưa thôi ám ảnh về những ngày tháng đắng cay tủi nhục nơi đất khách.

Nỗi đau không hồi kết!

Bác sĩ Lê Hoàng Vũ ở Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ cho biết, bệnh viện đã tiếp nhận nhiều ca giống như M, H và T. Những cô gái lấy chồng nước ngoài thường rơi vào hoàn cảnh bị ép buộc, bị đặt vào một môi trường xa lạ, không người trò chuyện dẫn đến bị lạc lõng dần dần sinh ra trầm uất. Người không được chia sẻ, thông cảm thì dẫn đến rối loạn tâm thần cấp; bị ngược đãi thì dẫn đến điên loạn.

Y sĩ Lương Hiền Thành thì khẳng định hiện tượng các cô gái lấy chồng Đài Loan bị bệnh thần kinh trở về là không ít nếu không muốn nói là đã trở thành “hội chứng”. Chỉ những trường hợp bị nặng, người nhà mới đưa vào bệnh viện, hàng trăm trường hợp khám và điều trị tại các phòng mạch tư do sợ lộ chuyện.

Một ngày lân la tại xã Trung Nhất, có hàng trăm câu chuyện về các cô dâu xứ người, nhưng toàn là chuyện buồn.

6 tháng đầu năm 2007, có 25 người trong xã lấy chồng Hàn Quốc, 7 người lấy chồng Đài Loan. Đặc biệt, có đến 235 chị em xin xác nhận độc thân, sẵn sàng xuất ngoại. Con số cho thấy làn sóng lấy chồng ngoại tại các vùng quê ĐBSCL không hề thuyên giảm dù hàng loạt rủi ro đã được khuyến cáo.

Mỗi năm, hàng ngàn cô gái vẫn lũ lượt tìm đường đến miền đất hứa với tham vọng đổi đời. Không ít trong số đó vĩnh viễn mang trong mình bệnh tật và nỗi đau không hồi kết.

(Theo Vietnamnet)

*
Thảm cảnh của những cô gái Việt lấy chồng Đài Loan

Đoàn Nhật Linh trong ngày cưới.

Hàng chục nghìn cô gái làm dâu xứ người đang bị hành hạ, ngược đãi ngày đêm. Không ít cô bị chồng trói dán miệng, khiêng bán cho tú bà; bị chồng dùng kim đâm vào 10 đầu ngón tay rồi nhúng vào nước muối, lấy ná thun bắn vào mi mắt và lấy dao cứa chằng chịt vào lưng.


Trên báo chí Đài Loan thường xuyên có những bài phản ánh nhiều trường hợp nàng dâu Việt bị hành hạ thậm tệ. Điển hình như vụ việc xảy ra ngày 23/6. Cảnh sát Đài Loan đã phát hiện 2 thanh niên đang chở cô Vũ Thanh Thảo, 21 tuổi, hai chân bị trói chặt bằng dây, hai tay bị quấn băng keo trói quặt ra sau và miệng cũng bị dán kín băng keo đi bán cho ổ mại dâm. Theo Đại diện Văn phòng Kinh tế và Văn hóa Đài Bắc ở TP.HCM, ông Ngô Kiến Quốc: "Hiện nay có khoảng 77.000 cô dâu Việt Nam tại Đài Loan. Dự tính trong khoảng hai năm nữa con số cô dâu Việt Nam tại Đài Loan sẽ lên tới khoảng 100.000 người. Theo thống kê, tỷ lệ những cô dâu Việt Nam tại Đài Loan bị ngược đãi, hành hạ chiếm khoảng 6 - 10%. Nếu kể luôn cả những trường hợp khác chưa biết đến nữa thì tỷ lệ này sẽ còn cao hơn... ".

Theo lời khai của Thảo, cô nhập cảnh theo diện lấy chồng Đài Loan đã hơn 1 năm, nhưng chồng tên gì cô cũng chẳng biết. Cô chỉ nhớ người ta gọi chồng mình là A Minh. Cách đây một tháng, cô gặp hai thanh niên này ở Đào Viên. Lúc đó, hai thanh niên này hứa hẹn sẽ dẫn cô đi Chiayi và giúp cô kiếm việc làm. Khoảng 5h chiều ngày 22/6, họ chở cô về miền Nam Đài Loan và nghỉ qua đêm ở một nhà trọ thuộc Gia Nghĩa.

Chiều 23/6, trước khi chở cô rời khỏi nhà trọ, họ đã trói gô tay chân cô và dùng băng keo dán miệng cô lại. Sau đó, cô thấy có 2 thanh niên khác bàn chuyện với họ. Một lúc sau, hai người kia lắc đầu rồi bỏ đi. Cô không hiểu họ bàn chuyện gì với nhau, nhưng cô nghi rằng họ có ý bàn chuyện đem bán cô.


Theo lời khai của Tiêu Chí Hào, một trong số 2 thanh niên, lúc đầu họ rủ nhau đi về Gia Nghĩa nghỉ mát. Nhưng vì cô này quá "ồn ào", lại còn mắc nợ họ một số tiền chưa trả nên khi thấy những bảng quảng cáo về những dịch vụ mại dâm, họ mới có ý bán cô cho những ổ mại dâm đó với giá 60.000 đài tệ. Theo giao kèo, họ sẽ giao người và lấy tiền tại vùng Shuey-Shang. Nhưng rồi người mua chê cô... không đẹp và sợ rằng cô sẽ "cứng đầu" phản kháng nên cuộc mua bán bất thành. Tuy nhiên, gã thanh niên đi cùng là Hà Kiến Huân lại chối bay chối biến. Cảnh sát đang tiếp tục điều tra vì tình nghi đằng sau hai thanh niên này còn có đồng bọn và những người chủ chốt khác, chuyên tổ chức buôn bán người cho những ổ mại dâm. Dĩ nhiên, không loại trừ trường hợp các cô gái bị chính chồng mình mang đi bán. Điều này không có gì ngạc nhiên, vì truyền hình Đài Bắc có hẳn một chương trình quảng cáo cô dâu Việt Nam, như một dạng rao bán hàng hóa của các công ty môi giới. Hiện hai tội phạm đang bị giam giữ để chờ điều tra và xét xử.

Theo bản tin của nhật báo Quả táo (Đài Loan) và tờ Newpaper (Singapore), hiện ở Đài Loan đang xảy ra một vụ án gây phẫn nộ đã được báo chí nước ngoài tường thuật cặn kẽ. Nạn nhân bị hành hạ, đọa đày còn khổ hơn 12 kiểu khổ hình tra tấn dã man thời các bạo chúa ngày xưa là một cô dâu Việt Nam tên Đoàn Nhật Linh, 20 tuổi. Đoàn Nhật Linh trong ngày bị ném ra đường."


18 tuổi, cô gái xinh đẹp có đôi mắt to tròn và nụ cười lúng liếng hân hoan lấy chồng Đài Loan tên Liu Cheng-Chi (Lưu Chánh Kỳ), 39 tuổi. Trong ngày cưới, cô dâu cười rạng rỡ, gia đình Linh đều "nở mày nở mặt" với bà con xóm giềng vì chú rể không chỉ có tiền mà mặt mũi cũng bảnh bao, tử tế. Tháng 4/2002, Linh theo chồng sang Đài Loan và bắt đầu một cuộc đời tủi nhục. Thực tế, chồng Linh - ông Lưu Chánh Kỳ vẫn sống chung với vợ cũ là Lin Lee Zhu (Lâm Lệ Như), 34 tuổi. Dù đã có với nhau một đứa con gái, nhưng vì bà Lâm Lệ Như hay bị sẩy thai, không sinh được con trai nối dõi nên vợ chồng họ bàn nhau ly hôn giả, để Lưu Chánh Kỳ sang Việt Nam tìm vợ để sinh con trai và để có người giúp việc không công. Từ khi bảo lãnh Linh sang Đài Loan, Lưu Chánh Kỳ bắt đầu một cuộc sống trác táng, hằng đêm Lưu cùng lúc ngủ chung một giường với cả hai vợ, một vợ giả ly dị và một vợ vừa mới cưới. Ban ngày, Linh phải làm tất cả mọi việc trong nhà để phục vụ cả nhà như một ôsin. Đêm, Linh thường xuyên bị cả vợ chồng Lưu cưỡng bức phải "chơi trò dâm loạn 3 người trên một giường". Thế vẫn chưa đủ. Ba tháng sau đó, vợ chồng Kỳ - Lưu mới bắt đầu giở trò hành hạ Linh dã man bằng nhục hình.

Tất cả giấy tờ của Linh từ hộ chiếu đến thẻ cư trú đều bị Lưu Chánh Kỳ cất giữ và cấm cô không được liên lạc với bất cứ một ai. Hắn còn giam Linh vào một căn hộ biệt lập trên tầng 4 của ngôi nhà trên đường Thủy Cảnh, thành phố Đài Trung. Mỗi ngày cô chỉ được ăn 1 bữa và chỉ được đi vệ sinh 1 lần trong ngày.

Vì ăn chơi trác táng, Chánh Kỳ được bác sĩ chẩn đoán là nhiễm trùng đường tiểu. Nghi ngờ Linh từng làm tiếp viên quán rượu nên đã lây bệnh cho mình, Kỳ và vợ thẳng tay dùng những hình thức tra tấn "tù" dã man để cưỡng bức Linh phải ký vào giấy xác nhận mình đã từng làm gái mại dâm, thường xuyên ăn nằm với khách ở khách sạn, bị nhiễm trùng đường tiểu nên đã truyền bệnh cho ông ta. Linh thường xuyên bị hai người trói lại, bà Lâm giữ chặt lấy người cô để chồng mình dùng kim đâm vào 10 đầu ngón tay của Linh, rồi nhúng những ngón tay rỉ máu của cô vào nước muối. Chưa đã, hắn còn dùng gậy đánh đập Linh dã man, dùng dao chém vào lưng cô, rạch những vết thương ngang dọc trên lưng cô. Thậm chí, họ còn bắt cô nhắm mắt lại rồi lấy ná thun bắn thun vào mắt cô. Suốt 7 tháng liên tục bị hành hạ, từ một cô gái thanh xuân tràn đầy sức sống cô gầy guộc còn da bọc xương, từ 48 kg cô còn 20 kg.

Tháng 2/2003, Linh không còn đi đứng nổi khi trên người đầy những vết thương tứa máu. Vợ chồng Lưu Chánh Kỳ sợ Linh chết. Cả hai khiêng cô lên xe, chở đến một bãi vắng của Nhà máy Phát điện ở ngoại ô Đài Trung rồi vứt cô xuống. Sức tàn, lực kiệt, nhưng bản năng sinh tồn và những uất ức dồn nén khiến Linh cố lê lết đến một quán ăn gần đó để xin ăn. Cảnh sát nhận được tin báo đã đưa cô vào bệnh viện cấp cứu. Sau hơn 1 năm điều trị và được chăm sóc đặc biệt, Đoàn Nhật Linh đã bình phục.

Trước cơ quan điều tra, vợ chồng Lưu Chánh Kỳ đã phủ nhận hoàn toàn hành vi phạm tội ngược đãi của mình. Thậm chí, Lưu Chánh Kỳ còn giả bị tâm thần để "thoát tội". Sau khi cơ quan điều tra giám định cả vợ lẫn chồng đều không hề bị tâm thần, ngày 9/6 vừa qua, Công tố viện Đài Trung đã quyết định khởi tố Lưu Chánh Kỳ và Lâm Lệ Như về tội "ngược đãi người khác như nô lệ" với mức án đề nghị là 7 năm tù.

Theo ông Peter Chen, cảnh sát viên đặc trách về ngoại vụ tại thành phố Đài Trung, 1/10 trong số 384 nàng dâu từ Việt Nam đang là nạn nhân của những vụ bạo hành trong gia đình, bị chồng đánh đập hay bóc lột tàn nhẫn. Đa số đã lập gia đình với những nông dân nghèo hay những công nhân lao động không có giáo dục hoặc ở dưới mức tiểu học, một số khác phải lập gia đình với những người khuyết tật...

(Theo Thanh Niên)

http://www.vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2004/07/3B9D4694/




*

*



*


*
*

No comments: