Sunday, March 7, 2010

RFA * NẠN BUÔN NGƯỜI TẠI VIỆT NAM

*




Chuyện kể của những phụ nữ VN nạn nhân buôn người (phần 1)
2010-03-05

Đã qua thời vượt biên, đổi máu lấy tự do của những con người khốn khổ Việt Nam. Thế mà vẫn có những con đường hẹp và tối, vương đầy máu và nước mắt của những người Việt đi mưu cầu hạnh phúc ở xứ người.

Một đoạn của Bức tường Berlin, ranh giới một thời của sự đổi đời. Photo by Diệu Thomas.
Một đoạn của Bức tường Berlin, ranh giới một thời của sự đổi đời. Photo by Diệu Thomas.


Tình trng buôn người tưởng đã lùi vào dĩ vãng vn xy ra ti Đông Âu và châu Âu, nơi nhng ph n Vit phi đánh đi danh d, tin bc và thm chí c sinh mng cho đường dây khng khiếp mà phóng viên Khánh An ca đài chúng tôi phát hin qua lat bài phóng s sau đây v nhng đa ngc trn gian y.

Điu kin đu tiên mà tôi phi chp nhn đ được nghe ch k mt phn câu chuyn ca đi mình là thay đi tên ca ch.

Ch bo: “Ly tên ch là Kim Anh nhé”. Tôi đng ý.

Mà cũng ti cái đt nước Đc đã làm cho ch c phi hi hp, co rúm người đến như thế, ch ngay c cái tên gi hin ti cũng đâu phi là tên tht ca ch khi còn Vit Nam bi nếu khai tên tht, ch đã b tr v nước t lâu, ly ai ra làm tt tn tt nhng công vic tn đáy xã hi, vào tù ra khám, đ tr món n vay mượn đi nước ngoài hai năm trước đây.

Ch bo quê ch Ngh An, đàn con ca ch năm đa xâm xp ln. Công vic làm ăn quê nhà tht bát đã khiến ch tìm đường xut ngoi sang Âu.

Nghe bo có đường dây đưa đi ch tn mười my ngàn đô mà sang bt c nước nào châu Âu cũng được.

Ch ln hi, biết được người làm đường dây cũng là người trong vùng, mt trong s h li là người có đo nên yên tâm phn nào.

Ch không ng sang bên này nó kh cc thế. Thc s là như thế. Nó kh lm em !

Chị Kim Anh

Chy vy vay mượn đ s tin 14.000 USD, ch chng tin ri hi hp đi ngày lên máy bay. Ngày lên đường, ch mang theo hy vng và tương lai ca c gia đình. Thế nhưng hành trình đến tri Âu không như ch nghĩ…

Thăm thm min đt ha

“Ch không ng sang bên này nó kh cc thế. Thc s là như thế. Nó kh lm em ! Hi đó ch đi qua thì qua Tip, ri t Tip đi sang bên này. Nó làm theo kiu công ty đi kho sát th trường.”

Đúng theo ha hn ca người môi gii, ln đu được đi máy bay, li trong vai trò người “đi kho sát th trường”, ch thy lâng lâng, ch bt đu thy mình có quyn mơ v mt tương lai sáng sa hơn nơi đt khách.

Đến Tip, người dn đường bo đã đến lúc phi đi đường rng sang Pháp, coi như đan đường đi bng giy t hp l đã kết thúc. Ch nghe thế cũng thy lo lo...

Mt nhóm người lm lũi đi b trong rng gia cái rét căm căm ca mùa đông tri Âu. Ch đi t Tip sang còn đ, nhng người bn cùng cnh ng ch đi sang t Nga còn kh hơn. Ch k:

“Sau khi sang đến Nga thì nó bt đi b trong rng, phi đi b trong rng 3 ngày mà tuyết lút đến quá đu gi, phi nhn đói. Nó cho ăn bánh mì vi nước thôi ri nó đưa vô trong mt cái nhà nó nht, ch có xe đến thì c khang 7, 8 người cho vào trong mt cái xe thùng bt kín đi sang Pháp.

Sang Pháp thì rt chi là kh. Ch cũng bên Pháp 4, 5 tháng tri. Kh lm em ơi! Ăn ri trong rng trong rú. Mình t làm mt cái lán, dng lên trong rng ri c nam c n khang 10 người ng chung vi nhau.

Kh lm em! Ăn ung thì cái quân đường dây nó cũng cho ăn hai ba nhưng mà nó c đi mua tht gà v ri cho ăn vi cơm. Ngày nào cũng như ngày nào. Còn rau thì đó có rng, có cây, đi ra hái lá v ăn thế, làm rau.

Có đôi ngày nó dt mình bo ra nó đóng xe nhé. Nó bo b mình lên xe nhưng thc tế nó đưa mình ra ch ho lánh. Nó hiếp dâm mình, bt mình ng vi hn. Nếu mà không ng vi nó thì nó li không đưa mình đi.

Chị Kim Anh

Đa ngc trong rng

Thi gian sng trong rng qu là ni ám nh đi vi ch và các bn đng hành. Theo li ch k, không nhng phi nhn đói, chuyn tm táp đi vi h cũng là mt th nhu cu xa x.

“Kh cc kỳ luôn. Mt tun nó đi xách nước v nó cho tm 1 ln thôi. Đó là đàn bà. Còn đàn ông thì ch có đánh răng, ra mt thôi. Nước ch đ đánh răng, ra mt thôi.”

Nhưng điu kinh hòang nht không phi là chuyn thiếu thn vt cht mà là mt ni đau khác, ln gp vn ln. Ch k, đ đến được mt quc gia châu Âu, thường phi trong rng ít nht cũng vài ba tháng trong thi gian ch người dn đường tìm được xe đ “đóng” lu người vào:

“Có đôi ngày nó dt mình bo ra nó đóng xe nhé. Nó bo b mình lên xe nhưng thc tế nó đưa mình ra ch ho lánh. Nó hiếp dâm mình, bt mình ng vi hn. Nếu mà không ng vi nó thì nó li không đưa mình đi.

đt khách quê người, mình biết ch nào vi ch nào đâu. Tiếng tăm thì không biết… Già tr gì nó có cha ai đâu em. Nó không cha mt ai hết.

Dng quân n thì chết ngày gi nào không biết! Ác quá đi! Đi sang mi thy cái cnh đúng là nó ác. Nht là ph n, nhiu khi nó đè ép.

Có nhiu người già người ta không chu được, người ta quỳ chp tay ly nó mà nó vn đè c ra nó ng vi người ta. Không có tính người đâu em, khi đó hn n có tính người đâu em.

Trước tt c mi người đy, nó bt là “con này, con này ti hôm nay phi ng vi tao”. Nó bo thế. Nó không phi là có mt đa không thôi đâu. Nó có 7, 8 đa, nó xếp đt “con này phi ng vi thng này, con này ng vi thng n thng kia…”.

Nó bt như vy đy. Chng nó, nó đưa súng gí trên đu đó.”

Nó xếp đt “con này phi ng vi thng này, con này ng vi thng n thng kia…. Nó bt như vy đy. Chng nó, nó đưa súng gí trên đu đó.

Chị Kim Anh

Chuyn hãm hiếp tp th c thế din ra trong rng sâu. “Chng ai hay, chng ai biết, ha may ch có ông tri”, ch bo thế.

“Nói xin li em, đt nhà ch đó 7, 8 đa, có đôi đa đến tháng, nó chp tay nó ly nó bo là nó đến tháng đy mà nó bo là “tháng cũng k” mà. Nó gí súng vào trong c và bt ci qun áo ra.”

Cc nhc và ti h, tt c nhng người khn kh này ai cũng mong đến ngày được “đóng” lên xe. Chng biết bao gi s đến min đt ha nhưng ít nht không phi nhìn thy nhng cnh đau lòng hng ngày, không phi đi din vi “quân ác thú” và c nhng thn thùng c dy lên trong lòng…

Cuc hành trình ca h tuy vy không biết đến bao gi mi ti bến b ca nim hy vng mà h theo đui.

Khánh An mi quý v theo dõi tiếp phn hai ca cuc tu thóat đy gian kh này ca nhng đng bào bt hnh bt đu ti Đông Âu và hy vng kết thúc ti mt quc gia nào đó thuc châu Âu.








Chuyện kể của những phụ nữ VN nạn nhân buôn người (phần 2)
2010-03-05

Qua câu chuyện của một nạn nhân của tệ nạn buôn người ở Đông Âu và châu Âu ở phần 1, cuối cùng nạn nhân ấy và những người bạn đồng cảnh ngộ với chị có đến được vùng đất hứa?

Photo by Diệu Thomas



Chị Hạt, người về từ cõi chết.

Mời quý vị theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện với phóng viên Khánh An.

"Đóng xe"

Đối với các nạn nhân của đường dây buôn người, được gọi đi “đóng xe” là xem như bước sang một chặng đường mới với những hy vọng mới. Tùy vào cung đường và quy mô của đường dây mà cách đóng người vào xe sẽ khác nhau.

Vẫn giọng đều đều, chị kể cách chị được vận chuyển giữa những chặng đường đến Pháp.

“Nó bỏ trong thùng xe đấy. Không phải là nhà xe đồng ý đâu. Nó bỏ trộm đấy. Ví dụ như xe nó đậu đấy nó nghỉ hoặc đổ xăng thì nó rình rình nó rạch bạt rồi nhét nhà chị lên. Có một hôm chị phải đi một cái xe mà em biết không, nó cho chị ngồi ở dưới gầm xe. Ở dưới cái gầm đó ngồi được khoảng hai người. Nó nhét nhà chị vào đấy ngồi co ro co ro, quay bên này không được, bên kia không được.”


Bảy người đi mà mỗi người đến từ mỗi hướng nên chị cũng chẳng biết, có điều ba người chính thức từ Việt Nam là chị, chị Thê với anh Vinh. Hai người nớ chết rồi, còn một mình chị là sống.

Chị Hạt

Nhưng dù khó thế nào, chị vẫn thấy mình may mắn hơn khối người khác. Chị biết có người đã bị nhét nhầm vào một chiếc xe chở hàng đông lạnh. Đến khi chủ xe phát hiện ra, nạn nhân đã chết từ bao giờ. Lại cũng có người vì phải vùi trong tuyết và đá lâu ngày, bàn chân thối rữa, không còn cả chân để mà đặt lên vùng đất mơ ước. Nói đâu xa, cháu của chị cũng còn kém may mắn hơn chị nữa là.

“Lúc nào mà mình biết đoán giờ như thế nào thế nào thì khi xe vô công ty hoặc dừng ở đâu, mình đập (cửa) bắt nó dừng. Có đôi thằng nhà xe nó ác, nó thấy mình như thế là nó xuống nó đập cho, nó đập đau em ạ. Chị có thằng cháu bị nó đập cho gãy cả tay. Kiểu mình đập cửa xin xuống, rồi xuống chắp tay lạy nó mà nó còn đập cho đấy.”

Số mạng của chị và thằng cháu như thế là còn may. Những người đồng cảnh ngộ của chị còn khốn khổ hơn, có nhiều người mãi mãi chẳng bao giờ đến được vùng đất mơ ước, như trường hợp của những người đồng hành trên chuyến xe của người bạn chị. Chị ấy tên Hạt.

Chuyến xe kinh hoàng

Chị Hạt quê ở Quảng Bình. Chị là nạn nhân duy nhất sống sót trong chuyến xe kinh hoàng từ Pháp sang Berlin, Đức.

Một đoạn của Bức tường Berlin. Photo by Diệu Thomas.
Một đoạn của Bức tường Berlin. Photo by Diệu Thomas.


“Bảy người đi mà mỗi người đến từ mỗi hướng nên chị cũng chẳng biết, có điều ba người chính thức từ Việt Nam là chị, chị Thê với anh Vinh. Hai người nớ chết rồi, còn một mình chị là sống.”

Hành trình “đóng xe” của chị Hạt lại khác. Chị cũng đi từ Tiệp sang Pháp, cũng lội bộ trong rừng nhiều ngày, nhưng chuyến xe tải đi từ Pháp đi lại được do chính những người trong đường dây tổ chức.

“Xe tải to đấy là xe hắn chở những cột điện to lắm, giống như để mình làm ống cống, cầu… Hắn chở nhiều lắm, một xe tải dài như thế. Hắn bắt bọn chị ngồi trong cái đó. Hắn bảo khi nào qua cửa khẩu thì đừng nói gì hết. Khi nào qua cửa khẩu, hắn mới cho mình nói và thở. Sợ qua trạm gác người ta thấy đấy. Im lặng như thế mà điều chị say xe, chị Thê kể lại cho chị hết, bảo là chị nôn ọe mà họ không cho chị nôn. Họ bịt mồm chị lại. Họ bảo là muốn nôn thì khi nào qua cửa khẩu thì hãy nôn, mà chị muốn nôn thì chị chả biết lúc nào và cửa khẩu chi hết!”

Xe đi được một đọan thì bị cảnh sát chặn bắt. Thế là một trận rượt đuổi kinh hoàng diễn ra. Chị Hạt vẫn còn nhớ như in cuộc trốn chạy ấy.



Nó bỏ trong thùng xe đấy. Không phải là nhà xe đồng ý đâu. Nó bỏ trộm đấy. Ví dụ như xe nó đậu đấy nó nghỉ hoặc đổ xăng thì nó rình rình nó rạch bạt rồi nhét nhà chị lên.

Chị Kim Anh

"Công an rượt. Lúc lên xe là công an họ biết. Họ theo dõi từ Tiệp qua rồi. Họ bảo là cái xe này chở người lậu từ Tiệp qua. Họ dừng lại, họ muốn bắt sống, rồi họ rượt. Người lái xe hoảng, sợ lộ ra đừơng dây nên bỏ chạy. Chạy tốc độ cả 180 km/giờ. Chạy mà đường vắng tanh mà đâm vào cột cây bị nát ra. Lúc mà còn đang rượt chạy thì ông đó (trong đường dây) bảo là “các anh ngồi cho yên, khi nào chúng tôi bảo nhảy là nhảy”. Chị bảo là chị không nhảy được. Rồi ông đó nghe điện thọai một chập thì ổng vứt điện thọai. Ổng chạy vòng quanh đường này qua đường kia rồi không biết chạy đi đâu, ổng đâm vào gốc cây và cháy xe. Cháy xe tan tác, nát ra, người cháy trong nớ hết mà. Còn chị là do 6 người lên trước, họ lên xe trước họ có chỗ ngồi, có dây thắt bảo hiểm trong xe nên họ bị cháy. Nhưng chị may mắn cảm ơn Chúa là chị ngồi cạnh sườn cửa đấy. Đâm vào cây thì xe bắt đầu cháy, còn chị bị văng ra."

Cũng nhờ bị hất ra khỏi xe mà chị Hạt thóat chết. Chị được đưa vào bệnh viện cấp cứu nhưng nỗi ám ảnh về những cái chết khủng khiếp ấy vẫn cứ theo chị đến bây giờ…

Cùng một xuất phát điểm ở quê nhà Việt Nam nhưng các nạn nhân của đường dây đưa người nhập cư lậu chẳng bao giờ ngờ được mình sẽ phải trải qua nhiều tầng địa ngục trần gian đến thế. Trong khi những kẻ làm tiền trên máu và nước mắt của họ vẫn sống phây phây và ngày càng ăn nên làm ra. Đường dây của những kẻ buôn người này họat động ra sao? Khánh An mời quý vị theo dõi phần cuối của loạt bài này trong chương trình phát thanh tiếp theo.







Chuyện kể của những phụ nữ VN nạn nhân buôn người (phần 3)

2010-03-06

Trong hai kỳ phát thanh trước, quý vị đã theo dõi số phận của những nạn nhân của đường dây đưa người lậu sang châu Âu.

Photo by Chernush for the US State Department

Bộ ngoại giao Hoa Kỳ ước đoán mỗi năm có khoảng 600.000 - 800.000 là nạn nhân buôn người trên thế giới

Đa số phụ nữ bị hãm hiếp, đối xử tàn tệ, thậm chí có những người phải bỏ mạng nơi đất khách. Trong khi đó, những kẻ buôn người vẫn tiếp tục làm tiền và mở rộng mạng lưới chân rết khắp Đông Âu và châu Âu.

Khánh An gửi đến quý vị phần cuối của loạt bài phóng sự.

Đa số khách hàng của mạng lưới buôn người là người ở miền Bắc và miền Trung, đặc biệt đến từ các vùng nông thôn, tỉnh lẻ. Các tỉnh có nhiều nạn nhân nhất phải kể đến là Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình và Hải Phòng.

Đường dây nhiều chân rết

Thông thường, nạn nhân tiếp xúc với đường dây qua một người môi giới tại địa phương. Những người này móc ngoặc với một số công ty du lịch và công ty tư nhân để lo giấy tờ cho các nạn nhân dưới hình thức đi tìm hiểu thị trường kinh doanh hoặc đi du lịch.

Chi phí cho chuyến đi lao động trong khoảng 8.000 – 25.000 USD, tùy theo… lương tâm của người môi giới. Chị Kim Anh cho biết chị phải trả 14.000 USD cho chuyến đi của mình. Chị Hạt may mắn hơn khi chỉ phải trả hơn một nửa số tiền trên.

“Họ nói với chị nạp 8.500 (USD). Bọn đường dây nói với chị là nạp tiền đủ để đi thẳng qua Đức nhưng làm giấy tờ của chị là qua Tiệp.”

Hầu hết các nạn nhân đều không được tiết lộ chi tiết của hành trình chuyến đi mà ngược lại, họ thường bị lừa phỉnh kiểu như thế này:

“Giao tiền trước. Muốn bay vào nước nào cũng được hoặc bay thẳng vào Đức cũng được vì giấy tờ này là được đi khắp châu Âu mà.”

Bùi Công, một trong những người môi giới ở Nghệ An khẳng định như vậy. Thế nhưng khi được hỏi chi tiết về hành trình sang Đức, ông Công lại nói:

“Nhưng mà bay sang Đức thì thường thường người ta không cho bay sang Đức mà bay sang Pháp hoặc Tiệp rồi người ta đi tàu sang thôi. Nhưng mà đến phần đó thì trách nhiệm của nhà em, có người đưa sang đến Đức là được. Từ Pháp sang là có người của nhà đưa sang tới nơi.”

“Người nhà” mà ông Công đề cập tới chính là những chân rết của đường dây, có mặt ở khắp nơi, từ Nga, Tiệp đến Anh, Pháp, Đức…

Ở Đức đây họ cũng làm ngặt lắm. Họ theo dõi từng tí, điện thoại các thứ nó theo dõi nhưng mà cũng không lại được dân mình đâu. Dân Việt Nam mình sống lèo lái giỏi lắm! Nó giỏi cực, em ạ!

Chị Kim Anh

Sau khi các nạn nhân có giấy tờ lên máy bay và sang đến Tiệp, những chân rết này bắt đầu liên kết các nhóm nạn nhân để đưa vào rừng đợi đóng lậu xe hoặc tự vận chuyển nạn nhân trong các xe chở hàng ngụy trang. Chính vì vậy, những tin tức về tình trạng người nhập cư lậu bị bắt hay chết trong các xe chở hàng dần dần trở nên quen thuộc với người dân bản xứ. Đã có rất nhiều cuộc bố ráp của cảnh sát địa phương nhằm triệt hạ các đường dây này nhưng những nỗ lực ấy vẫn không ngăn chặn được tình trạng gia tăng tệ nạn buôn người. Chị Kim Anh cho biết thêm:

“Nói chung ở Đức đây, đường dây của nó có rất nhiều người. Thằng này bị bắt thì có thằng kia. Ở Đức đây họ cũng làm ngặt lắm. Họ theo dõi từng tí, điện thoại các thứ nó theo dõi nhưng mà cũng không lại được dân mình đâu. Dân Việt Nam mình sống lèo lái giỏi lắm! Nó giỏi cực, em ạ! Như ở Đức đây chị cũng đã chứng kiến một vụ họ bắt cái tội đưa người đấy. Khi ra tòa, họ mở điện thoại, mình điện thoại cho ai, nói như thế nào, nó mở cho mình nghe hết đấy mà vẫn không lại đâu vì thực sự ở bên Đức đây cũng có người Việt Nam là luật sư các thứ đấy, có tiền nó đút rồi cũng xong cả thôi.”

Nợ nần và ngồi tù

Do sự theo dõi, kiểm soát khá gắt gao của cảnh sát địa phương nên rất nhiều nạn nhân của đường dây buôn người đã phải chịu cảnh ngồi tù hàng tháng trời trong hành trình đến trời Âu. Chị Kim Anh cũng là một trong số đó:

“Chị ở Pháp được 3 tháng nhưng mà cũng phải vô tù mất hơn một tháng. Thì mình ở trong rừng kiểu bất hợp pháp, không có giấy tờ gì nên công an nó bắt, nó đưa về nó nhốt.”

chi-hat-250.jpg
Chị Hạt, người về từ cõi chết. Photo by Diệu Thomas.


Ngoài tù tội, đa số nạn nhân còn phải gánh một khoản nợ lớn cho chi phí chuyến đi. Có nhiều người phải thế chấp nhà cửa, thậm chí thế chấp cả nhà cha mẹ, anh chị em họ hàng để đủ điều kiện vay ngân hàng như trường hợp của chị Hạt:

“Nhà chị là 80 triệu, nhà chị dâu chị là 50 triệu này, 3, 4 căn nhà gì đó mới đủ tiền. Khổ cực mà họ ăn của chị cũng nhiều. Dân ở nông thôn, nạp xong tiền rồi mà họ cho đi là mừng chứ không kể chi đắt. Mà em biết, đi vay ngân hàng họ cũng ăn nữa tề. Ngân hàng phải đi đút lót cho họ mới vay được tiền. Em biết không, vay tiền ngân hàng này rồi nói là đi sang nước ngoài cho đổi đời nhưng đời con tàn này, đời vợ khổ, đời chồng khổ đâu ai biết đâu, mà qua đây có người chết vì nợ. Không riêng chi Đức mà Anh có người chết, đến năm sáu trăm triệu họ trả không nổi họ cắn lưỡi chết trong tù luôn.”

Một khi đã chồng tiền, các nạn nhân không có bất cứ hy vọng nào được hoàn trả, dù chuyến đi có đến đích hay bất thành. Ngay cả những nạn nhân đã chết trong chuyến đi của chị Hạt, họ không những không được bồi thường sinh mạng, mà cả số tiền họ nộp cũng không được bồi hoàn đầy đủ. Chị Hạt kể:

“Họ nói chị chết rồi, họ cúng lại cho chị 1.000 đô, là chừ hiện tại chị đi 7.500 đô thôi.”

Trách nhiệm thuộc về ai?

Ở một vùng quê Nghệ An, nhiều người muốn xuất ngoại thường tìm đến Bùi Công, một trong những đầu mối đường dây đưa người lậu sang châu Âu khá “nổi tiếng”. Bùi Công tỏ ra rất tự tin với uy tín lâu năm về dịch vụ chuyển người lậu của mình:

“Nếu mà có người thì chỉ cần đưa hộ chiếu với các thứ giấy tờ để đây làm cho chứ có vấn đề gì đâu. Làm xong rồi các thứ tiền đưa rồi thì bay thôi chứ có gì đâu. Nhà đây làm cho cả làng, cả nước cơ mà.”

Ông Công thậm chí không giấu diếm “hình thức kinh doanh” của ông khi giới thiệu dịch vụ với khách hàng:

“Người ta đi du học hoặc đi lao động thì có giấy tờ của công ty, còn đây không làm theo kiểu đấy mà làm theo kiểu tư nhân mình thôi. Đây từng làm cho mấy công ty bây giờ đi nhưng mà trong đấy nếu mình làm cho người đi sang châu Âu thì gọi là làm trái phép. Luật pháp người ta không cho nên mình đi theo kiểu làm chui. Làm chui nhưng mà giấy tờ khi người ta ra đi là đàng hoàng chẳng hạn ở nhà với bên kia làm hợp đồng mua bán về thì hợp đồng đó là hợp đồng giả nhưng xin vào sứ quán cấp visa cho thì visa đó là visa thật. Nếu mình mà ký hợp đồng vào trong công ty thì người ta bắt nộp thuế cho nên là không có trong công ty.”

Nếu mà có người thì chỉ cần đưa hộ chiếu với các thứ giấy tờ để đây làm cho chứ có vấn đề gì đâu. Làm xong rồi các thứ tiền đưa rồi thì bay thôi chứ có gì đâu. Nhà đây làm cho cả làng, cả nước cơ mà.

Ô. Bùi Công

Có một điều lạ là đã có rất nhiều nạn nhân đã bị lừa gạt, mất danh dự, tiền bạc và thậm chí cả tính mạng trên đất khách khi vô tình sử dụng những đường dây này. Thế nhưng chẳng ai buồn lên tiếng tố cáo tội ác của họ. Càng hiếm thấy cơ quan chức năng nào vào cuộc để can thiệp cho người dân nghèo. Chị Kim Anh tỏ ra mất lòng tin:

“Ở bên này nếu đúng là người Đức thực sự, người ta không bao giờ ăn của hối lộ như thế nhưng ở Việt Nam mình còn trắng trợn gấp nghìn lần. Nói chung, Việt Nam mình em cũng biết, ăn tiền xong là hết việc. Đen thành trắng, trắng thành đen. Việt Nam mình là thế. Có tiền là xong cả.”

Có lẽ chính những yếu tố trên đã tạo điều kiện cho các đường dây buôn người hoạt động dễ dàng và công khai. Những chân rết của nó vẫn cứ sống khỏe và ngày càng giàu có nhờ nguồn tiền tính bằng đô-la chảy vào túi từ máu, nước mắt và mồ hôi của người lao động nghèo. Vậy, công lý nằm ở đâu?

Theo dòng thời sự:

*

No comments: