Thursday, May 6, 2010

THƠ TẢN ĐÀ






*

Cảnh Vui Của Nhà Nghèo
Tản Đà

  • Trong trần thế cảnh nghèo là khổ
    Nỗi sinh nhai khốn khó qua ngày
    Quanh năm gạo chịu tiền vay
    Vợ chồng lo tính hôm rày hôm mai.

    Áo lành rách vá may đắp điếm
    Nhà ở thuê chật hẹp quanh co
    Tạm yên đủ ấm vừa no
    Cái buồn khôn xiết, cái lo khôn cùng.

    Con đi học con bồng con dắt
    Lớn chưa khôn lắt nhắt thơ ngây,
    Hôm hôm lớn bé sum vầy
    Cũng nên vui vẻ mà khuây nỗi buồn.

    Nghĩ thiên hạ cho con đi học
    Cảnh phong lưu phú túc nói chi!
    Những ai bần bạc hàn vi
    Lo buồn, đã vậy, vui thì cũng vui.

    Tan buổi học mẹ ngồi tựa cửa
    Mắt trông con đứa đứa về dần
    Xa xa con đã tới gần
    Các con về đủ quây quần bữa ăn.

    Cơm dưa muối khó khăn mới có,
    Của không ngon, nhà khó cũng ngon.
    Khi vui câu chuyện thêm giòn
    Chồng chồng vợ vợ con con một nhà.

    Ăn rồi học, tối qua lại sáng,
    Ít tiền tiêu ngày tháng thảnh thơi,
    Chiều chiều tối tối mai mai
    Miễn sao no đủ, việc đời quản chi!

    Con nhà khó nhiều khi vất vả,
    Ngoài học đường thư thả được đâu,
    Khi thời quẩy nước tưới rau
    Chợ tan đón gánh theo sau mẹ già .

    Việc giấy bút vẫn là đi học
    Cảnh gia đình khó nhọc nhường ai ?
    Ví chăng có chí có tài
    Khi nên, trời cũng cho người làm nên.

    Khắp xã hội nghèo hèn ai đó
    Mẹ thương con thời cố công nuôi
    Những con nhà khó kia ơi
    Có thương cha mẹ thời vui học hành!

    Cũng chẳng kể thành danh lúc khác
    Trời đã cho bước bước càng hay
    Nghèo mà học được như nay
    Vinh hoa chưa dễ sánh tày cái vui.

    Trong trần thế nhiều nơi phú quí
    Nỗi buồn riêng ai ví như ai?
    Bày ra cái cảnh có trời
    Vui buồn cũng ở tự người thế gian

NGHĨA MẸ

Lên Tám (1920) là một tác phẩm của Tản Đà dạy trẻ hiếu thảo với cha mẹ. Tản Đà đã đề cao công ơn cha me. Sau đây là một đoạn viết về công ơn Mẹ

Sơn Trung



Tiếng khóc mới ra đời
Tai mắt đã nên người
Kinh hoàng thay lòng mẹ
Lo mừng biết mấy mươi!

Ba tháng con biết lẫy
Ba tuổi con biết chạy
Thaâ con trong ba năm
Lòng mẹ lo áy náy.

Thân con, mẹ lo cho
Thân mẹ, mẹ không lo,
Mẹ rét, con thường ấm,
Mẹ đói, con thường no.

Thân con đà ấm no
Lòng mẹ chưa hết lo.
Lo sầu thay lòng mẹ,
Gang thước ai lường đo?

Con ngã, lòng mẹ đau,
Con khóc, lòng mẹ sầu.
Thân con liền ruột mẹ,
Con thơ nào biết đâu?

Thân mẹ, mẹ coi thường,
Thân con, quý như vàng.
Mẹ sốt dầm mưa gió,
Con sốt đà thuốc thang!


Thân con còn nhỏ bé,
Lòng mẹ khôn xiết kể.
Thân con như tôm cua,
Lòng mẹ như sông bể
(Lên Tám,14-20).



No comments: