GIẤC MƠ HỒI HƯƠNG

Trên quãng đường mai một sớm quay về

Chào xứ bạn qua tháng ngày tạm bợ

Nước mắt doanh tròng – tủi mừng, nhung nhớ

Quê Việt đây rồi! Bờ ruộng, vườn cau

Từ buổi giặc tràn, tang tóc khổ đau

Sưu thuế, dân công, ruộng đồng hoang phế

Bệnh tật, đói nghèo, trăm vùng kinh tế

Thiên tai, ngục tù, đất lấp mộ sâu

Tìm về quê hương sau cuộc bể dâu

Đất Quảng thân yêu ngậm ngùi nhỏ lệ

Gục xuống, đứng lên – hằng bao thế hệ

Cây lại xanh mầm, tình nghiã muôn sau

Hội An, Điện Bàn, Thanh Quýt, Câu Lâu

Thương quá quê ơi, bao thời bom đạn

Văng vẳng đâu đây câu thơ Bùi Giáng

Bóng Mẹ lưng còng, gậy trúc hồn Cha!

Tôi trở về ôn lại quãng đời qua

Đứng khóc nghẹn ngào dưới hàng phượng thắm

Kià mái hiên trường trưa hè quạnh vắng

Trần Qúy Cáp ơi, bạn bè xưa đâu?

Di tích còn đây – Khổng Miếu, Chuà Cầu

Qua năm tháng dẫu bạc màu nắng gió

Quảng Nam yêu ơi! Ngàn năm thương nhớ

Xin trao gửi người đoạn cuối đời tôi!...

PHẠM HOÀI VIỆT

MY REPATRIATION DREAM

On my way back home a beautiful morning
I bid farewell to the friendly temporary residence.
Eyes swimming with tears, happiness mixed with grief:
This is Vietnam! as ricefields, areca groves evidence.

Since the traitors won, there has been imprisonment,
Starvation, untreated illnesses, with bereavement imbued,
Heavy taxation, labor extortion, production abuse,
Resources overexploitation, natural calamities ensued.

I find my way back home after the great changes
To our dear Quang Nam painfully shedding tears.
Falling down, then rising up -- so many generations:
Green shoots trees sprout, mutual devotion million years.

Hoi An, Dien Ban, Thanh Quyt, Cau Lau,
How I love you, native land that war ravaged day after day:
Bui Giang's poems resonating somewhere around;
Mom's back bent to wait, Dad's bamboo cane noble to stay.

I get back to recollect the past days, when I stood
Sobbing under the red flamboyant flowers,
There the hall's veranda turned deserted in summer.
Where are those schoolmates in Tran Quy Cap's bowers?

The relics -- Confucian Monument, Bridge Pagoda --
Are still here, though faded by evil sun and winds so rife.
Beloved Quang Nam! I cherish and miss you for ever!
Let me entrust to you the rest of my life...


Translation by THANH-THANH