Thursday, May 6, 2010

THƠ XUÂN TÂM




*

Mất Mẹ

Xuân Tâm



Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Yên lặng! tôi sầu thôi
Mặc dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi

Thuở nhỏ tôi không tin
Người thân tôi sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất


Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn con
Những lúc bị đau đòn
Đau lòng mẹ la rầy


Kìa nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Tìm mẹ con không thấy
Khi buồn biết trốn đâu


Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời






Thơ Về Mẹ
Năm xưa tôi còn bé,
Mẹ tôi đã qua đời.
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côi.

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Mặc dầu nước mắt chảy
Là bớt khổ đau rồi.

Độ nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất.

Từ nay tôi hết thấy
Trên trán mẹ hôn tôi
Những khi tôi phải đòn
Đau lòng mẹ la lại.

Kìa nhà ai bên cạnh
Mẹ con vỗ về nhau
Riêng mẹ tôi không thấy
Lúc buồn biết trốn đâu.

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi biết tôi mất mẹ
Là mất cả bầu trời.

Xuân Tâm
__________________

No comments: