Monday, September 13, 2010

THƠ Ý NGA


Mùa Thu Calgary


Ý Nga


THU ƠI NHẮC NHÉ LÒNG YÊU NƯỚC!

Viết cho những người đang chiến đấu.

Một trận mưa thu, lá rụng vàng

Những làn gió lạnh gọi đông sang

Bài thơ nhớ nước dòng ta thán

Thu hỡi! Thu hời! Úa ruột gan

Thu hời! Thu hỡi! Thơ dài trang

Trang ngắn, xin đừng: Em nhớ chàng!

Trang khóc dân mình không “ánh sáng”

Phải dài Thi Ký một thuyền nhân!

Thuyền nhân! Đất khách tạm dung thân

Trung, nghĩa… làm sao được lưỡng toàn?

Trên mến, dưới thương, người nể trọng?

Học trò: càng học giỏi, càng ngoan!

Nhìn kiếp phù sinh lá, động lòng

Nhìn đời, rồi cũng Sắc cùng Không

Mênh mông biển rộng đi chưa tới

Chiến đấu, sao ai sông hẹp dòng?

Bước dưới mưa thu, chí chửa thành

Đường dài đăng đẳng! Hỡi em, anh!

Thương dân khổ nạn, lòng căm phẩn

Nhắc nhé! Thu hời! Thu hỡi thu!

Tôi nhắm mắt đón từng chiếc lá rơi rơi trên áo mà nhớ về tuổi học trò với áo dài trắng nữ sinh, guốc gỗ mộc mạc khua vang phố phường, theo bạn đi dưới những hàng me, đón lá, lắng nghe… Tiếng cười khúc khích của tôi và nhỏ bạn, thân nhất và duy nhất trong đời, như còn vọng âm sang đây, dù bạn đã nằm sâu dưới đáy biển vì hai chữ TỰ DO...

Ô kìa tôi lại đang nhớ bạn!

Rơi rơi! Góp nhạc, lá vàng

Rơi rơi! Từng chiếc, cảnh càng thêm thu

Mơ gì người chọn cõi tu?

Ước chi, em lựa cửa “tù” mở tâm?

Nhớ chàng thì niềm vui tăng lên, nhớ bạn lòng sao ngậm ngùi? Trên từng bước chân, tôi niệm Phật cho bạn, được một lúc, tôi lại nhớ… chàng.

Chàng quả thật có phước ghê! Phật nhìn xuống chắc cũng tức cười cho con bé này, nó niệm Phật nửa chừng lại nghĩ ngợi lung tung. Đúng là tâm bất định! Mà định sao được trước cảnh lá vàng cả đường đi thế này! Không gian man mác cả một hơi thu vời vợi. Những người đi bộ nhàn tản như tôi, ai cũng ngắm cảnh thu, chỉ riêng tôi ngửa mặt lên trời, nhắm mắt đón từng chùm lá vàng li ti rơi rơi trên đầu, trên áo

Hạ đi, thu đến, rồi đông

Một vòng sinh… lão. Sắc Không cũng… rồi!

Cỏ xanh vàng kín lá rơi

Vô Thường, như huyễn! Hạ ơi! Thu ời!!!

&&&



THU MANG NỖI NHỚ

Tng ch T.

Lá vàng trải phố, thu rồi!

Anh đang nơi ấy có ngồi ngắm mây?

Một mình em ở nơi này

Chân đi muốn đứng, tim đầy nhớ thương

Gió gom lá lại một phương

Em gom nhung nhớ một chương thơ rồi

Nhớ anh trong gió, từng ngồi

Hát em nghe bản nhạc, lời thương yêu.

Á Nghi, 17.9.2008.

No comments: