Tuesday, October 19, 2010

THƠ Ý NGA







ĐẾM TUỔI

Chia tay con hứa mai về

Hứa hoài vẫn… nợ, ê-chề đợi mai

Mỗi ngày Mẹ đợi-chờ ai?

Hôm qua vẫn thế, hôm nay chưa tròn

Tuổi già Mẹ đã héo-hon

Tuổi con, con gửi nước non giữ giùm.

Ý Nga, 30.5.2005.



Ạ… ƠI…!

Ạ… ời… ời…! Ạ… ơi…ơi!

Đêm đông ngắm tuyết rơi rơi xứ người

Gọi về, như trẻ nhỏ nhoi

Xa xăm chúc Tết cuối trời Việt Nam

Tâm đau vận nước thăng trầm

Em khờ, Mẹ yếu biết làm sao khuyên?

Ạ… ơi! Bên những hão huyền

Mấy ai ngớ ngẩn, thản nhiên, ơ hờ

Cho nên lời chúc quanh co

Xa lơ xa lắc, dày vò. À…ơi…!

Thương Mẹ, lòng con bùi ngùi

Thương con, lời Mẹ mềm môi dặn dò

Con trẻ hứa hẹn vẩn vơ

Mẹ già trách móc: -Đợi chờ héo hon!

Làm sao Mẹ hiểu lòng son

Thương Mẹ thương chín, nước non thương mười!

Mẹ ơi! Con trẻ chưa cười

Nhớ Mẹ, nhớ quá đi thôi Tết này!

Xuân này, mấy xuân chia tay?

Ba mươi năm đã quắt quay xa… Nhà.

Phải mình dân… nọ, nước… kia

Thời con năm… kỉa, mười… kìa về luôn.

Sáng chiều bên Mẹ cho tròn

Cháo cơm săn sóc, cười dòn âm thanh.

Ạ… ơi… ơi… Giấc mộng lành.

Con xin gói ghém làm thành bài thơ.

Loài hoa vạn thọ cũng… khô

Lòng con thương Mẹ, âu lo khôn cùng

Dâng Mẹ một mối Lo Chung:

Cơ đồ để mất tương phùng được ai?

Ý Nga, 19.2.2010.

Mồng Bảy Tết Canh Dần.



RĂNG HUYỀN SAO GỌI HẠT NA?

Kính dâng hương linh Nhạc Mẫu

Kính tặng quý anh chị: Thìn, Nga, Thùy, Vinh.

Mẹ ngồi thấp thỏm chiều mưa

Thúng rau bán ế, chợ thưa bóng người

Mẹ ngồi nhớ tiếng trẻ cười:

“Sao răng Mẹ nhuộm?” Hỏi, lời khó nghe

Trẻ hỏi như người nói vè

Học đâu quên đấy, cà kê hỏi hoài.

*

Mẹ ngồi môi đỏ trầu nhai

Châu thân ẩm nước, bờ vai mỏi nhừ

Tính sao có đồng kẹo dư

Nuôi con ăn học được như bạn-bè

Xăn quần, lội nước, buốt tê

Thôi không bán, mua quà về cho con

Chợ tan, lòng Mẹ hãy còn

Nụ cười thơ, trẻ mỏi-mòn ngóng trông

Mồ-côi cha, chẳng ai bồng

Vác khuân, gồng gánh; thay chồng, lo toan!

*

Bây giờ hồn Mẹ an nhàn

Bờ giác gần Phật, xa ngàn bến mê

Nhớ gì nhớ lại nhớ ghê!

Nụ cười móm-mém, con mê răng… huyền

Di-cư, đời Mẹ đảo-điên

Đời con điên-đảo, vượt biên, cũng… đầy

*

Nén hương dâng Mẹ một ngày

Lòng con biển nhớ xin bày hương hoa.

Ý Nga, 25.11.2005.


NẮNG NÔI

Kính mến tặng văn thi sĩ

Tiểu Tử & Vĩnh Nhất Tâm.

Gánh con, Mẹ gánh một đầu,

Chuối, xôi, dừa, đậu ở đầu gánh kia

Nhún lên, nhún xuống nữa kìa!

Bước đi thoăn thoắt, đầm đìa mồ hôi.

Đổi vai, Mẹ sợ nắng… nôi*

Con cười trong nắng, thúng ngồi, chợ tan

Bây giờ khôn lớn học đàn,

Hát bài Yêu Mẹ, lệ tràn tứ thơ.

Ý Nga, 14.8.2008.

*Xin hiểu theo hai nghĩa:

a-Nắng nhiều.

b-Nắng vào chiếc nôi của con.



ĐÓA HỒNG ĐỎ

Này đóa hồng Vu Lan

Lần đầu tiên con nhận

Để ghi lòng, Mẹ hiền

Của con còn tại thế.

Tay run nhận đóa hồng

Hiểu thấu nghĩa Sắc Không

Biết rõ điều Như huyễn

Vòng danh lợi nhọc công.

Mẹ ơi con chưa về

Đoạn đưòng dài lê-thê

Đi, chưa hề trở lại

Cho trọn tình Mẹ quê.

Đất nước mình khốn khổ

Bao đời người điêu linh

Nên con chẳng vẹn tình

Gần Mẹ để báo hiếu.

Nước mắt Mẹ rơi nhiều

Tự lau được bao nhiêu?

Mênh mông, tình nghĩa Mẹ

Nhỏ nhoi, lòng con yêu!

Ý Nga, 21.8.2005.



MẸ ĐI CHÂN ĐẤT

Oằn vai, Mẹ gánh, Mẹ gồng

Nuôi đàn con nhỏ, thay chồng, áo cơm

Tay thô Mẹ ẵm, Mẹ ôm

Đường dài mưa nắng, ốm nhom dáng hiền.

Ý Nga, 14.8.2008.



NỤ CƯỜI MẸ

Chạy theo, lúp xúp chân con

Bước đều, Mẹ vẫn trĩu đòn gánh rau

Mà sao không chút mày cau?

Nụ cười Mẹ đẹp! Ôi chao dịu dàng!

Ý Nga, 14.8.2008.



NHẬN THƯ MẸ

Đêm sao dài? Đêm nối đêm!

Nhớ ơi tiếng Mẹ, lời êm ngọt-ngào

Giấy hoen, chữ Mẹ nghiêng chao

Nét không rõ nét, con bao là buồn

Lá vàng rụng ngược về nguồn

Mẹ ơi! Con muốn giữ luôn lá vàng.

Ý Nga, 4.1.2002.



RONG CHƠI VÀ ĐỢI CHỜ

Cha già, trú quốc, một nơi

Giận con, hờn cháu rong chơi một mình

Mẹ già, cố quốc, mong-manh

Sức ngày một yếu vẫn quanh quẩn chờ

Đợi con! Đợi đến bao giờ,

Cả nhà xum-họp giấc mơ thái bình?

Ý Nga, 22.3.2006.


MẤT NGỦ

Đêm nay thao-thức trọn đêm

Nhớ ơi tiếng Mẹ giọng êm ngọt-gnào

Tay run, thư Mẹ nghiêng chao

Nét không rõ nét. Buồn sao là buồn!

Lá vàng rụng ngược về nguồn

Mẹ ơi! Con muốn gửi hồn hồi hương.

Ý Nga, 13.03.2005.


MỘT LỜI THAN TỪ SÀI GÒN

Gả con làm dâu Đà Lạt

Ai ngờ xa tận trời Âu

Hết Âu rồi sang châu Mỹ

Mình mẹ, mẹ sống với... sầu!!!

Ý Nga, 18.11.2003.


XIN MỘT GÓC RIÊNG

Mẹ già tâm mãi ưu tư

Thêm niềm lo trẻ chẳng thư thái gì

Em nhìn lại em được chi?

Quanh đi quẩn lại ai tri âm cùng?

Ý Nga.


NHÌN ẢNH MÁ, THƯƠNG ƠI LÀ THƯƠNG!

Đưa môi nhắp ngụm sữa tươi

Béo thơm, nhớ Má một đời gian truân

Tóc râm đậm nét thời gian

Má còn… vài sợi đen, đang điểm màu

Mây tụ làm cơn mưa sầu

Nghĩ thương Má lúc bạc đầu cô đơn

Mây con là mây giỗi hờn

Chưa như nước mắt Má, buồn nửa đêm

Thương Má, mỗi ngày thương thêm

Con cầu Má sớm được xem thái hòa

Để con về trồng lại “hoa”

Thật “vàng” trước ngõ, cửa nhà sẽ vui

Má thương! Xin bớt ngậm ngùi

Thương con, lệ nhỏ, hãy chùi Má nghe!

Ý Nga, 3.11.2007.


CHÂN ĐẤT

Quê mùa, mộc mạc Mẹ hiền

Nuôi con vui sướng, muộn phiền Mẹ riêng

Thương thay là phận thuyền quyên

Một đời tần tảo, một duyên, vô phần.

Thật thà, chân chất vô vàn

Mẹ đi chân đất cho con dặm ngàn.

Ý Nga, 14.8.2008.


No comments: