Thursday, October 28, 2010

KHUYẾT DANH * VĂN TẾ TỐ HỮU



Văn tế thi hào Tố Hữu

Ối giời cao đất dầy ơi !

Thuở kháng chiến Tây đi Mỹ đến, cơm hẩm gạo thiu ông tồm tộp, một nồi to ông hốc phưỡn dạ dày;
Thời mở cửa Nga cút Tàu nhào, rượu thơm thịt béo ông ỉm im, ba tấm ván ông nằm ngay cán cuốc .
Kém một ngày chẳng đi, hơn một ngày chẳng ở. Nghĩ rằng : hồi xuân chi lão, tốt củ mà xấu dây, ngữ ấy thánh đâm chẳng chịu chết, đỉa chịu thua răng ấy dái này ;
Sống mỗi người mỗi nết, chết mỗi kẻ một mồ. Ai ngờ : đòi nọc lợn choai, đẹp lòng thêm đẹp mặt, giống này giời đánh vẫn đi tơ, thuốc hết chữa mỏ xuôi cẳng ngược .
Ông với lợn tôi, chẳng xóm giềng xóm tỏi, đường gió mây sao khéo rủ rê ;
Bác với cháu ngoan, ấy đứa tớ đứa thầy, lối địa ngục cùng nhau lần lượt .

Nhớ ông xưa !

Thương bác Sì mười;
Thương cha mẹ một .
Lọt lòng mẹ ông khóc giọng Liên Xô;
Bước vào đời ông làm thơ Trung Quốc .
Tim ông có ba lỗ, đựng tình yêu một lỗ, chẳng chỗ nào ông chứa đựng mẹ cha;
Ruột ông cuộn tám khoanh, lưng chữ nghĩa nửa khoanh, còn tất cả ông dồn cho tổ quốc .
Nức tiếng văn hay;
Lừng danh chữ tốt .
Thời giặc giã hôm xưa từng bỏ bẫng thê noa;
Dạo đấu tố năm nào chửa giết xong dòng tộc .
Khi dưới thác trên ghềnh, phen đầu non cuối bãi, chữ trung trinh Bác Đảng sắt son;
Lúc chân mây góc bể, dạo cữ gió tuần mưa, bài nghĩa bộc Nga Hoa làu thuộc .
Hết khóc Sì Ta Lin Sì Ta Lỉn, lại khóc bác Mảo, bác Mao;
Vừa than vãn bác Hổ bác Hồ, chưa kịp điếu chú Pôn, chú Pốt .

Khá thương thay !

Dịch thổ tả năm kia ông vẫn sống trơ trơ;
Thượng mã phong phút nọ ông đành dông tuốt luốt .
Giận cho lão Trời già;
Căm thay ông thầy thuốc .
Bẽ bàng sao hoa liễu trụ sinh;
Trơ trẽn bấy xuyên tâm liên thần dược .
Tài như ông chạy mặt Nguyễn Du;
Dũng như ông đứng tim Thái Học .
Già tám mươi cật dai bụng dẻo, thú trần ai sao vội buông xuôi ;
Non nửa tá vợ dại con thơ, mắt lợn luộc thôi đành trợn ngược .

Tôi nay !

Giận thì giận mà thương thì vẫn thương;
Cười chẳng cười mà khóc không ra khóc .
Bó hành đưa lợn xa chơi;
Nắm nhang kính ông thẳng bước .
Đừng tính thiệt ra hơn, bước chân đi cấm kỳ giở lại, nẻo âm dương quay lộn tới lui;
Chớ nghĩ khôn hoá dại, vụng nước cờ hạ thủ bất hườn, thế chiếu bí phản hồi sau trước .
Khổ cho tôi mà cũng nhục cho ông;
Tủi thằng dân mà cũng đau cho nước .

Thôi thì :

Bát cơm hẩm, thịt ôi cúng các đảng, cho chó chó chê;
Đĩa muối dưa, cà khú thí cô hồn, kính ông ông đớp .

Đại thi hào sống khôn thác thiêng ra mà hốc.

Thượng hưởng !





No comments: