Friday, October 1, 2010

THƠ SONG NGỮ




CÂY MUÀ THU VỚI NGƯỜI

Cây đã sống qua mùa đông rét mướt

Hứng tuyết sương nuôi cành mới đâm chồi

Trong âm thầm nắn nót nụ hoa tươi

chờ dâng hiến cho đời bao sắc thắm

Cây đã sống qua muà xuân êm ấm

Ðón nắng hồng tô màu lá thêm xanh

Ðón gió đưa nhè nhẹ lá ru cành

Cành với lá nâng niu chùm hoa nở

Cây đã sống qua muà hè nắng đổ

Chở hạ vàng trên thân nám da khô

Vẫn hoài mong cho trái chín ai chờ

Trái ngọt mát dù thân cây cằn cỗi

Cây đã sống qua mấy muà thay đổi

Xuân có vui và Ðông có lạnh lùng

Giữa hạ nồng cây có khát hay không?

Khi đã vắt cho đời bao giọt nước

Cây có mỏi, nên khi hè vừa bước

Thu vội về để nhận lá vàng rơi

Thu ru cây ngủ giấc chết bên đời

Tìm nhựa sống mong ngày hồi sinh mới

Người nhìn cây có bao giờ tự hỏi

Cây với người ai gian khổ hơn ai?

Lá trên cây còn có những lần thay

Người trọn kiếp được mấy lần ngơi nghỉ

Nếu người được muà thu ru giấc ngủ

Rũ nhọc nhằn năm tháng bám trên vai

Người sẽ đi không ngại quãng đường dài

Ðể làm lại những gì còn đổ vỡ.

HUỲNH MAI HOA

AUTUMN TREES AND HUMANS

Trees have passed through the cold winter,

To nourish budding branches, receiving mist and snow.

In silence they create fresh flowers

To offer life so many beautiful colors to glow.

Trees have experienced the warm spring,

Welcoming rosy sunlight greener leaves to render,

Hosting the wind to softly lull the boughs

As twigs and blades cosset the blooms’ splendor.

Trees have subsisted through the sand season,

Bearing summer on trunks tanned and barks dry,

Still waiting for ripe fruits so long longed for,

The fresh sweet produce, being stunted to defy.

Trees have survived so many changing periods,

Feeling merry in spring and numbed in cold.

Do trees suffer thirst in sultry summer

After dripping for life so many drops of water gold?

Do trees sense fatigue so when summer just left

Autumn hurries back to accept falling yellow leaves?

Autumn lulls trees to a deadly sleep on the sidelines,

Awaited resuscitation, to seek for sap that achieves.

Have humans, looking at trees, ever wondered:

Trees or humans are to endure more displeasure?

Leaves on trees can be changed many times;

How many times may humans all life rest at leisure?

If humans were lulled by autumn to sleep

To cast off their shoulders what has been downbeat,

They would advance up in spite of long distances

To perfect everything that is still incomplete.

Translation by THANH-THANH



No comments: