Wednesday, October 13, 2010

THƠ THANH THANH

THƠ THANH THANH

BỮA ĂN

Xin Thượng-Đế ban cho con hạnh-phúc
Trong mâm cơm thanh-đạm dọn trên bàn!
Con đã từng nước mắt thế canh chan,
Nuốt chợt cổ những tô toàn củ chuối.

Nếu có lúc bưng cơm và với muối,
Con vẫn vui vì đủ bữa qua ngày!
Con chỉ xin được mãi như hôm nay,
Trước hạt ngọc của Trời ban sớm tối,

Trong tâm-tưởng con sẽ quỳ xuống gối,
Chắp hai tay, mắt ngước Đấng Trên Đầu,
Miệng lâm-râm thành-khẩn đọc kinh cầu:
Đây kết-quả của những giờ bán sức,

Trong phiên chợ cung/cầu không đúng mức
(Nên lắm khi con đã phải bù thêm
Buổi nghỉ ban ngày, giấc ngủ ban đêm,
Bầu máu uất với những dòng lệ tủi).

Con cam nhận điều may trong sự rủi:
Vịn chân thang mà ngó xuống mương bùn:
-- Ôi những giấc mơ hoa bướm ngày xuân,
Với những niềm tin dại-khờ tuổi trẻ!

Hãy để lại cho con vài lý lẽ
Khi thâu lui ý-nghĩa mọi danh-từ
Đủ cho con giới-hạn những lầm-hư
Mà cuộc thế đã gieo vào kiếp sống!

Đây, kết-quả của nửa đời đỡ chống
Từ tiền-đồn của ảo-mộng vàng-son
Về hậu-phương của thực-tế suy-mòn!
Xin Thượng-Đế ban cho con hạnh-phúc:

Những lúc ngừng tay cơm đơm, cháo múc,
Con không buồn vì ý-tưởng chua cay:
Một mai kia mất nốt miếng ăn này
Xin Thượng-Đế ban cho con hạnh-phúc!

THANH-THANH
Văn-Nghệ Tiền-Phong số 114, ngày 24-8-1961






THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG


Thế kỷ hai mươi đã tận cùng
Mà đời còn tháng hạn, ngày hung!
Quê nghèo còn hứng thêm nguy-khốn:
Trận lụt Miền Trung quá hãi-hùng!
Núi lở, thành chìm, biển rách toang,
Cửa nhà làng xóm hóa đồng hoang,
Xác người lũ cuốn ra đông-hải,
Ðói+dịch huà theo với tóc-tang...

Ôi! kể làm sao nỗi đớn đau
Ðồng-bào ruột thịt xót thương nhau!
Quê nghèo từng trải bao tai-họa,
Ðại-nạn này thêm rúng địa-cầu!
Cảnh-báo từ lâu thế-giới từng,
Mà loài tham bạo chẳng thèm ngưng,
Lòng cuồng, trí loạn, đầu đen đặc,
Mặc súc ra tay đốn sạch rừng!
Chẳng phải tai trời, ách nước chi!
Chỉ là tác-phẩm lũ man di!
Dân mình bất-khuất do truyền-thống,
Mạt-lộ hôm nay hẳn nghĩ gì?

THANH-THANH
Trích từ tập thơ “Miền Đất Hứa”


No comments: