Wednesday, February 9, 2011

KÝ TÔ HẢI



Tô Hải – Mừng Xuân con mèo hay… con thỏ?
Tháng Hai 4, 2011

Vậy là tớ đã bước sang mùa xuân thứ 85 của cuộc đời!

Vậy là tớ đã gặp lại lần thứ 7 một chú mèo còn… tân sau ngày ra đời gặp chú “Mèo Đinh”! Tân mẹo hay…”mẹo tận” đây không biết?

Dù gì thì Tây không bắn chết, Mỹ không bắn chết và nhất là TA cũng chưa thèm bắn chết… Thế là vui rồi!

Tây không bắn chết, Mỹ không bắn chết,
nhất là TA cũng chưa thèm bắn chết
Thế là vui rồi!

Cố sống thêm ngày nào hay ngày ấy, lãi ngày ấy! Chỉ tội cho mấy anh bạn đồng trang lứa, đồng niên, đồng khoá, đồng ý, đồng tình bỏ cửa bỏ nhà, bỏ cả cha mẹ, gia đình, tương lai “sáng sữa Nét-lê (Nestlé), tối vang Bóoc-đồ (Bordeaux)” quyết vung gươm ra sa trường giải phóng giống nòi”, cứ dần dần ngã xuống mà chẳng được “da ngựa bọc thây” bao giờ! Còn lại vài anh, lưng còng, răng rụng thì hôm nay … U90 mắt bỗng bừng sáng!

Sáng đến… tỉnh cả người khi bị những cái tát của lớp “cách mạng Cộng Sản hiện đại”, vẫn treo ảnh cụ Hồ, vẫn hô hoán “học tập GƯƠNG và ĐẠO ĐỨC” của Cụ, vẫn KIÊN ĐỊNH đi theo con đường Mác-Lê mà Cụ đã đi, vẫn quyết tâm xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa để khi hoàn thành sẽ “quốc hữu hoá tất tần tật” để tiến lên Cộng sản chủ nghĩa: “Hưởng bao nhiêu cũng được, làm hay không cũng chẳng sao!”.

- Tỉnh cả người khi thấy những anh lý trưởng, chánh phó tổng, những quan huyện, quan công sứ, quan đốc lý, quan toàn quyền Vô sản hôm nay, anh nào anh nấy đều… “phi vô sản” đến mức phải… “vứt” bớt tiền vào… các nhà băng ngoại quốc sau khi đã xây đủ lâu đài, lăng tẩm cho cả dòng họ ba đời!

Tết năm nay tớ mới mất thêm một cụ bạn chỉ lên đến Đại Tá rồi nằm nguyên chờ về hưu đến 7 năm! (vì hắn họ hàng ca-nông bắn mới tới với ông Vĩnh Thuỵ!) Cụ bạn thứ 2 ( cùng học với 2 chúng tớ ở Lục Quân Trần Quốc Tuấn thời chống Pháp) nói với tớ: Nó chết rồi cũng hoá ra may! Vì đỡ phải trông thấy những cái cảnh bất công, vô lý, vô luật pháp hơn cả thời kỳ Pháp thuộc! Đỡ phải ngậm ngùi về cái toàn cảnh “cốc làm cò xơi”, hoặc mới lên tiếng vài câu phản biện nhẹ nhàng đã bị lên án là có “ý đồ xấu” là “lợi dụng”, là “kích động”…là “tự diễn biến” !…

Túm lại: Năm con Hổ vừa qua đối với tớ có nhiều NỖI BUỒN hơn là NIỀM VUI.


Nhạc sĩ Tô Hải

- Buồn vì có quá nhiều người thân quen “ý hợp tâm đồng” đã không còn ở lại với tớ. Họ đã “ra đi” mang theo mối hận “mộng ước không thành” làm anh cộng sản cuối đời bị chính chủ nghĩa cộng sản hiện đại xếp vào loại “tự diễn biến” mà không viết được một câu, di chúc lại một lời, buồn vì không có can đảm làm như Quế Dương, Vũ Cao Quận, những cán bộ cộng sản bị tù vì… bỏ chủ nghĩa cộng sản hoặc âm thầm… trả lại thẻ Đảng cho… ngọn lửa nấu bánh chưng!

- Buồn vì có quá nhiều kẻ đã “chết hẳn” trong tớ vì đã “bỏ tớ”, không dám bén mảng thăm hỏi, kể cả khi tớ tưởng đã “chín chết một sống” tại bệnh viện vì sợ…. “liên quan”… khi biết blog của tớ đã ba lần bị treo “Sinh Tử Lệnh” và Tần Thuỷ Hoàng, nhưng vẫn không dám công khai nói lên cái mà chính bọn hèn này cũng nghĩ, cũng chửi bới tại các quán cà-phê, trong các cuộc ăn nhậu… còn hơn tớ! Buồn thì ít mà buồn… nôn thì nhiều với bọn đại hèn đại cơ hội chủ nghĩa, đại nịnh, đại liếm, đại cu-ly văn nghệ này!

Nhưng cũng năm con HỔ vừa qua, tớ đã được hưởng khá nhiều niềm vui!

Thứ nhất: Tớ có thêm nhiều, thật nhiều những người thân, thật thân, khắp nơi trên trái đất. Vui nhất là tìm lại được những người thân từ thuở mười tám, đôi mươi, tìm lại được họ hàng thân thuộc nhờ Internet. Chỉ riêng những ngày gần Tết này, email, message, thư chúc tết, quà bánh ở khắp nơi gửi về hoặc tự tay đưa đến nhiều đến nỗi không biết để vào đâu. Đặc biệt là các bạn trẻ, trẻ đến mức gọi tớ bằng “ông” khi đến xưng danh, xưng nick name tớ mới biết là: Họ mến tớ vì 2 lẽ:

1. Cho họ biết nhiều sự thật mà chính cha mẹ họ khi đọc blog tớ cũng không ngờ…

2. Tất cả những gì tớ dự báo, phê phán, phân tích đều trúng phóc!

Kèm theo là những lời “khen” về văn phong tớ dí dỏm, vui tươi trẻ trung, không đao to búa lớn, không kích động, ồn ào, dẫn chứng cụ thể không thể chối cãi… (Tuy còn nhiều sai sót về… chính tả!).

Sướng quá đi chứ! Ông già lại được đề cao như một “nhà văn trẻ có triển vọng”! Sao không sướng cho được.

Đặc biệt là những lời động viên khi thấy tớ cứ bị bịt mồm hoài bằng thủ đoạn của bọn Mác-Lê-Cam: “Ông, (bác) cứ yên tâm! Chúng con (cháu) đã chuẩn bị xây sẵn cho Bác cả chục cái “nhà”. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ sau, bác sẽ có “nhà mới” ngay với đầy đủ bài vở lưu và đã cập nhật!”… hoặc “Bác cứ cố gắng giữ gìn sức khoẻ, tiếp tục gõ keyboard cho chúng cháu học hỏi! Chúng cháu thách cả ổ bọn ‘hắc cơ’ có thể đánh xập được hết blog của Bác đấy!”.

Thứ hai là: Những gì tớ đã giãi bày tâm can trên blog cuối cùng cũng được một số các vị thành tích cách mạng đầy mình, tướng tá đánh nhau suốt 35 năm không ngừng nghỉ bỗng cùng tớ nói toẹt ra những sự thật trần truồng về cái con đường sai lầm mà mình đã đi và bây giờ đã thấy: Đã đến lúc không thể dối mình, dối người được nữa. Không tự hào sao được khi thấy các cụ ấy chỉ là nói lại những gì mình đã nói hết từ khi biết dùng Internet (8/2007)đến nay!

Thứ ba là: Dù không vui gì với những cơ cấu mới của những người nắm vận mệnh gần 90 triệu con người Việt Nam lần này, nhưng tớ cũng tin tưởng ở tương lai tự “diễn biến từ bên trên” của một ai đó có thể ít nhất phải rung chuyển trước những diễn biến của thời cuộc trong nước và thế giới, dẫn chứng là:

- Chưa bao giờ những sự cố biểu tình đòi lật đổ chính phủ ở Tunisie, Ai Cập, Yemen… lại được công khai cập nhật hàng ngày trên báo, trên Tivi, trên Đài trong những giờ vàng, trên những trang báo chính thống như mấy hôm nay (không có lệnh của ai đó , thì có cho kẹo các báo cũng đâu có dám sớ rớ tới những vấn đề cực kỳ nhậy cảm mà bên nước bạn người ta cấm cả truy cập đến hai chữ Ai-cập!).

- Mấy hôm nay tivi luôn đưa tin đồng chí Tổng bí thư – kiêm Chủ tịch Quốc Hội, kiêm Bí Thư Quân Uỷ Trung Ương – lần đầu tiên đi vi hành trên những cương vị mới. Đến đâu, khi đăng đàn, ông đều nhấn rất mạnh về hai chữ dân chủ, dân chủ và dân chủ, vì dân, về lòng tin của dân đang mất dần do “chúng ta” có nhiều khuyết điểm, về mất lòng tin của dân là mất tất cả!”(buổi nói chuyện với Đảng bộ thành phố Hồ chí Minh).

Từ chỗ định bước sang tuổi 85 thì “nghỉ chơi khoẻ”, vậy gặp lại con Mèo, (năm tuổi) nhưng vì…“mèo còn tân” nên tớ lại thấy mình trẻ lại như trai tân (!) nên cố gắng ngồi dậy xông vào gõ mấy dòng khai ki-bót (keyboard) đầu năm.

Chỉ e rằng có ai đó lại bắt chước bên Tầu, không chấp nhận con Mèo dù mèo trắng hay mèo đen mà thay bằng con Thỏ, một con vật mà phương Tây thường dùng để chỉ những gì là “hứa lèo”, là “lừa lọc”, là “nói một đằng làm một nẻo” thì…

Năm con Mèo trở thành con Thỏ,
Lại lừa dân dối Đảng quanh năm
Chỉ tiêu, tăng trưởng, phần trăm,
Luôn tỷ lệ nghịch bữa ăn nguời nghèo!
Đừng đi theo Thỏ nhá Mèo! Meo, meo, meo, meo…

Đúng giờ Tý, vừa gõ xong gặp chú Tân Mèo.

Tô Hải



Phấn đấu ký số 35
2011, Jan 29, '11 5:59 AM



NGỌN ĐUỐC SÁNG ABOUZIZI CÓ TOẢ SÁNG NỔI Ở VIỆT NAM?


Đây là đề tài tranh cãi giữa tớ và hai ông bạn già còn sót lại nhân ngày gặp gỡ cuối năm thường niên tại ngay nhà tớ.Trước còn có 7, 8 người. Năm nay chỉ còn vẻn vẹn có 3.Tất cả đều "xếp bút nghiên lên đường tranh đấu" từ những ngày cách mạng mùa thu, đã kinh qua đủ mùi vinh quang và cay đắng, đã từng là đảng viên Đảng lao động và đều cùng quan điểm với những nhận thức "mới" của mấy ông Nguyễn Văn An và Trần Phương....về sự sai lầm trong việc lựa chọn đường đi không đến: XHCN!

Nhưng anh thì nói ra miệng, viết lên blog, anh thì chỉ ngồi thở dài, tức quá thì...chửi đổng. Tuy nhiên, nhờ con cháu cài đặt sẵn chỉ cần mở máy, click vài phát vào bookmarks hoặc favorites là có thể thoát khỏi cảnh mù tịt thông tin suốt gần 70 năm trời! Có một đặc điểm giống nhau là cả 3 đều "bị" trên 10 năm nhồi nhét văn hoá Tây nên anh nào anh ấy hễ vào mạng là click ngay vào mấy tờ Le Monde, Le Figaro, Le Nouvel Observateur, Le Point ...nên tin tức đều nắm khá chính xác! Mở màn...

Cựu CB T-Cái "thằng Tuổi Trẻ" chuyên đưa tin bóp méo! Mohamed Bouazizi đâu chỉ là một người "bán hàng rong" Anh ta là một sinh viên đã tốt nghiệp đàng hoàng nhưng không kiếm được việc làm phải đẩy xe bán rau, củ...kiếm sống. Lần này bị cảnh sát tịch thu cả xe lẫn tiền (y như bên ta "làm sạch" đường phố), uất ức quá anh ta mới phải tự thiêu chứ đâu cứ tự thiêu khơi khơi như báo ta đưa! Chắc có lẽ họ sợ ảnh hưởng đến tư tưởng của sinh viên đang học và đang thất nghiệp xứ ta chắc!

- Cụ cựu Vụ Trưởng về hưu Q- Mà cũng lạ! Chỉ cần một cái chết đã khơi dậy được căm thù bè lũ Ben Ali của cả triệu người, kể cả cảnh sát, quân đội khiến vợ chồng con cái phải cuốn gọi chạy trốn ra nước ngoài!

Tớ -Đây! đây! Nói có sách mách có chứng. Xin đọc trên tờ Figaro hôm nay cái lòng tham lam vô độ của 2 "gia đình" (hiểu theo kiểu các gia đình trùm Mafia) Ben Ali và Leila Trabesli. Bọn chúng chia nhau của cải bằng mấy cách:
a/ Dàn dựng những sắp xếp kinh tế dỏm (thj trường chứng khoán, thị trường ngoại hối )....
b/lợi dụng 10 năm "tư nhân hoá" (1990-2000), chuyển tất cả các nhà máy xí nghiệp, bất động sản vào tay 2 gia đình xui gia.

c/ Riêng bất động sản trong nước và nước ngoài, con số do chính vợ Ben Ali cai quản cũng lên đến hàng chục tỉ đô-la. Con rể Heidi Jelani (Ben Ali không có con trai) vừa là thượng nghị sỹ vừa là chủ tịch "công đoàn...các doanh nhân" của chính các doanh nghiệp gia đình hai dòng họ!..
Theo tài liệu "Con bạch tuộc Ben Ali bị phanh thây" của Béatrice Hibou thì tất cả mọi nguồn kinh tế của nước Tuinisie đều bị các vòi bạch tuộc này hút hết và chuyển ra nước ngoài!
Không một lo toan (dù là mị dân) cho đời sống cùng cực của người dân, kể cả chăm lo cho lực lượng quân đội, an ninh bảo vệ cho cái thể chế mafia gia đình trị của mình! Hậu quả là sau một vài hành động chống trả yếu ớt, tất cả đều ủng hộ cách mạng do Bouazizi thổi bùng lên!
Cụ CCB- Nghĩa là chẳng ai lãnh đạo cả mà thành?

Cụ vụ trưởng- Vì thế cho nên lại bọn tay chân, phe cánh cũ nhảy ra lập "chính phủ cách mạng mới"!Khéo rồi tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa!
Cụ C.V.T- Nhưng nhân dân đâu có bị lừa. Họ đòi đuổi cổ hết những bọn tay chân bộ trưởng, thủ tướng của chế độ cũ nếu không tiếp tục biểu tình...Đặc biệt lần này có dịp Tuổi Trẻ Tuinisie tập hợp nhau lại để đòi lại "tuổi trẻ bị Ben Ali ăn cắp" và giới báo chí được quyền mở miệng nói lên sự thối nát của chế độ gia đình trị Ben Ali ...

Tớ- Đây! đây! Tin mới toe này! Chính phủ chuyển tiếp cho đến khi tổng tuyển cử gồm có 12 mới và 10 cũ. Đặc biệt được giữ lại là những người có trình độ, bằng cấp, điển hình là giáo sư y khoa đại học Habiba Zihi ,60 tuổi. Còn lại đều là những khoa bảng doanh nhân Tuinisie thành đạt... ở nước ...ngoài, thậm chí sinh ra ở nước ngoài, đặc biệt là Pháp và Ma-rốc. Có tên tuổi, nghề nghệp cả đây, nhưng thôi! đọc lên mất thời giờ nên cứ gọi là "Tuy-ni- kiều" có dịp trở về xây dựng đất nước là 6 người!

C.V.T - Kể ra cũng tạm được. Nhưng chả hiểu nhiều "Tuý- kiều" liệu có thật là tốt cho đất nước hay không?
Tỉ dụ như ở Việt nam, bây giờ bỗng có một đ/c Việt Kiều yêu nước nào, 5, 7 bằng tiến sỹ, giám đốc cả loạt xí nghiệp thành đạt nước ngoài về xin ứng cử quốc hội để được góp sức xây dựng một bộ nào đó như tài nguyên và môi trường chẳng hạn, thì..rắc rối to ấy chứ!.

Tớ - Thôi đi cụ ơi! Đang chuyện thế giới, cụ lại ngoặt sang chuyện trong nước! "Cái nước ta nó chẳng giống ai bất cứ cái gì" nên mọi ví von đều vô duyên và vô bổ! Tỉ như cái chuyện tự thiêu ấy! Đã có không biết bao nhiêu bài viết trên báo chí, trên các trang mạng về cái "thế cờ domino", thậm chí có cả những bài khẳng định "Tuinisie hôm qua, Ai-cập hôm nay, Việt Nam ngày mai" hoặc "Việt Nam sẽ là Tuinisie ngày mai"(?), hoặc "Ngọn lửa Bouazizi sẽ cháy sáng ở Việt Nam" (sic).


Cứ như là chỉ cần một ai đó, tôi hoặc cụ chẳng hạn, ra giữa toà đốc lý Sai-gòn mà tự thiêu ....thì ngay ngày hôm sau 700 tờ báo sẽ đồng loạt đưa tin "Có một lão già điên, bị vợ con hắt hủi nên đã tự thiêu" hoặc tệ hơn là: "Một người không rõ căn cước đã bị phóng hoả đốt giữa đường- Có thể là một vụ thanh toán nhau giữa các băng đảng...!" "....Rồi thì mọi chuyện lại bình yên, ổn định trôi qua, y như vụ tự thiêu ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng, vụ ở Nghệ An năm nào....

Một cái chết chẳng đưa lại cái gì ở một đất nước mà "vào đồn C.A thì sống, ra đồn chỉ còn là cái xác chết" cũng chỉ rùm beng lên được vài ngày rồi sau đó tất cả lại trở về như không hề có ai chết cả! "Cái nước mình nó thế!"

Ông giáo sư H.N.Hiến đã đúc kết rất là thực tế.Tôi thì xin thêm: "Cái chết ở xứ này chẳng làm mủi lòng ai vì đã quá quen với sự chết rồi!" Cho nên chẳng dại gì mà chết! Cụ La Fontaine đã dạy "Plutôt souffrir que mourir" (Đớn đau còn hơn là chết). Em thì xin sống để được hưởng cái mà Đảng ta đã hứa: Xã hội dân chủ công bằng văn minh!
Đứa nào nói láo, làm sai, làm ngược lại là em đưa thẳng lên tờ báo riêng của em gọi là bờ-lốc! Chống lại em là chống lại những gì Đảng đã hứa bằng giấy trắng mực đen với toàn dân đấy chứ lị !


Cụ C.C.B- Ừ nhỉ! Lão này xem ra cũng có lý.Nếu tự thiêu mà đạt được những gì dân Tuinisie đạt được thì có lẽ những đoàn thể, những giáo hội có thừa truyền thống tử vì đạo, thừa kinh nghiệm tự thiêu, họ đã làm từ khuya rồi! Đâu phải chờ lửa lan tới từ xứ Tuinisie xa xôi kia!
Tớ -Trừ trường hợp, chính 2 vị "não thành" và cả nguyên chủ tịch quốc hội N.V.An đồng loạt tự thiêu thì may ra....tớ cũng xin xung phong tình nguyện!

Cụ C.V.T- Nói phét! Tiêm một phát cũng co rúm co ró, nhắm mắt nhắm mũi như lợn sắp bị chọc tiết! Thế mà cũng đòi tự thiêu!
Tớ-Tự thiêu cũng đau à? Thế thì "em chã". Xin nhường các bác não nề... à quên các bác phản biện "não thành!"....

Chuyện "tếu" của ba anh già "hồi xuân chiến đấu" đến đây bị cắt ngang bởi lời bà xã: "Xin mời các ông cầm đũa để... về cho kịp kẻo... kẹt xe!"!

http://to-hai.blogspot.com
http://tohai01.multiply.com/

No comments: