Saturday, May 7, 2011

THƠ SONG NGỮ



MẸ TÔI


Năm lên sáu

Tôi đã thích đá banh

Một bó giẻ tròn

Mẹ tôi khâu kết

Một trái buởi xanh

Mẹ hái sau vườn

Tôi mê chơi

Tối tắt mặt trời

Quên cả giờ cơm

Mẹ la, mẹ rầy.

Năm mười sáu tuổi

Tôi đã biết hẹn hò

Đèn sách biếng lười

Mẹ buồn, mẹ lo

Tương lai con

Không dược bằng người.

Năm hai mươi

Tôi lên đường

Đáp lời sông núi

Mẹ không mấy vui

Sợ mình sẽ mất

Đứa con trai

Độc nhất trong đời.

Đơn vị đóng đồn xa

Cả năm không về

Lòng Mẹ xót xa

Từng ngày, từng giờ

Thương con mình vất vả

Mũi tên hòn đạn

Biết đâu ngờ...

Những ngày về phép

Ít khi gần gũi Mẹ

Quen tính lang bạt

Tôi tìm lại bạn bè

Đàn ca xướng hát

Nửa đêm mới về

Mẹ hỏi

Sao không ở nhà với Mẹ?

Tôi hôn trán Mẹ, mỉm cười.

Vận nước nổi trôi

Chí trai không tròn

Tôi đi tù

Mẹ già không ai nương tựa

Thương con – Nỗi nhớ - Hao mòn.

Mẹ tôi mất

Sáu tháng mới nghe tin

Không cầm được nước mắt

Hồn đau – Vỡ nát con tim

Trong trại tù

Con thèm một tiếng rầy la

Con thèm một lời hờn dỗi

Con thèm một bàn tay trìu mến

Con thèm một điệu ru hời

Của Mẹ ngày xưa

Đưa con vào đời

Nhưng, nay còn đâu nữa

Mẹ ơi!

Như Hoa LÊ QUANG SINH

MY MOTHER



When I was just a six-year-old boy

I began playing soccer to enjoy

With a ball of rags my Mother sewed around

A green pomelo picked from the rear ground.

I indulged in the matches forgetting to eat

Causing my Mother to chide, nearly to beat.

When I just reached the age of sixteen

I was already on the dating scene.

I neglected my lessons and to learn

Leading my Mother to sadness and concern

That my future would be inferior to my peers.

When I grew up to twenty years

My country was in danger, I joined the army.

This position was not deemed balmy

But dangerous and made my Mother fear

The loss of Her only begotten son so dear.

My unit was stationed all year far away

I had no home leave even half a day.

It pained my Mother again and again to regard

My trying conditions which were so hard:

Exposed to arrows and bullets, who knows?

After surviving many deadly blows

I obtained permission. But, used to roaming

I went with friends on carousing and foaming

And only came home late at night

Allowing myself little time within Her sight.

My Mother asked why. Fearing She was riled

I kissed Her on the forehead, and smiled.

The fortune of the country turned ill

From bad to worse against my strong will

I became a POW – My Mother had no help.

She loved me, missed me, but did not yelp.

I heard the sad news six months late

After She had pined away to fate.

I could not hold back and burst into tears

I felt my heart broken for all my life’s years.

During my days in the enemy’s jail

How I wished I could hear You rail!

How I craved for Your anger at me! And

How I longed for Your forever tender hand,

Your lullaby to help my best natured soul,

Leading me into life, guiding me toward a goal!

Those are now all gone! What grievous smother

Oh, my dear Mother!

Translation by THANH-THANH

www.ThanhThanh.us







TẠ ƠN MẸ

(Viết thay lời những người con gốc Việt

gửi đến các bà mẹ Hoa Kỳ đã dày công dưỡng dục)


Tạ ơn Mẹ, người không cùng huyết thống

Tóc mẹ vàng, da mẹ trắng như mây

Mẹ vớt con từ vực thẳm lưu đày

Nuôi con lớn bằng tình thương máu mủ

Tạ ơn Mẹ vì con mà lam lũ

Ngày qua ngày trong xưởng máy, nhà kho

Làm thêm giờ cho con được ấm no

Đêm lại thức dạy con từng tiếng Mỹ

Khác ngôn ngữ như ngăn thành, cách lũy

Mẹ dỗ con bằng ánh mắt, vòng tay

Mẹ gốc Âu, con gốc Á, khổ thay

Con là nợ, vì đâu mà mẹ gánh!

Mẹ biết con từ quê hương bất hạnh

Có lũ người hung ác tựa sài lang

Nuốt miền Nam bằng nanh vuốt bạo tàn

Đưa cả nước trở lại thời trung cổ

Cũng từ đó con như chim mất tổ

Tuổi còn thơ đã bỏ mẹ, lìa cha

Xuống thuyền đi trong nước mắt nhạt nhòa

Đem tính mạng gửi trên đầu ngọn sóng

Nhờ ơn Mẹ như trời cao biển rộng

Con mới còn sống sót đến ngày nay

Được nên người trên đất nước thứ hai

Niềm hãnh diện cho cả hai dân tộc

Trong hồn con mẹ rạng ngời ánh đuốc

Sáng bập bùng soi mỗi bước con đi

Lời Mẹ hiền con sẽ mãi còn ghi:

“Là dân Mỹ, nhưng đừng quên gốc Việt!”

Dâng lên Mẹ đóa hồng tươi thắm thiết

Chứa tình con từng cánh đỏ yêu thương

Mai con về quì hôn đất quê hương

Càng nhớ đến ngàn công ơn của Mẹ.

VŨ ĐÌNH TRƯỜNG


THANK YOU, MOTHER!


(To American adoptive mothers who

heartily fostered children of Vietnamese origin)


Thank you, my white-skinned golden-haired mother

Who are not of the same bloodline as me or the other

But you fished me out of the abyss a refugee errant,

Adopted and fostered me with the love of a parent.

Thank you for having taken such painstaking jobs

Days after days in warehouses and workshops,

Toiled and moiled extra hours to make me undeterred,

And stayed up late to teach me each English word.

Pushing language difference as a bad barrier aside,

You soothed me with your look warm and arms wide.

You are an Westerner and I an Easterner, how rare,

I was such a heavy debt, you volunteered to bear!

You knew well that I came from that unhappy land

Where there were many a ferocious and fiendish band

Who invaded the South and confined people to cages,

Brought the whole nation back to the Middle Ages.

Since then I had become a nestless nestling in qualm

In childhood to leave Dad and separate from Mom,

I got into the fleeing boat with hot tears dripping wet

Risking my life entrusted to wave crests full of threat.

Thanks to your high-sky and vast-ocean love, my fay,

That I could survive until I can achieve success today

And become a dignified human in this second home,

A pride for both our peoples under the azure dome.

You are so shining in my soul the glittering torchlight

To enlighten each of my steps scintillating in the night.

Your virtuous advice I will always remember of course:

“Be American but don’t forget your Vietnamese source!”

I respectfully offer you this fresh gorgeous bright rose

Suffused with my affection in each red petal to enclose.

On my repatriation kneeling to kiss my native soil soon

I will bear in mind thousandfold your precious boon.

No comments: