Saturday, July 9, 2011

DÂN TỘC VIỆT NAM CHỐNG CỘNG SẢN



Phỏng vấn Đức Cha Nguyễn Thái Hợp :

Biển Đông dậy sóng
"Viên đạn cần bắn là sự đoàn kết dân tộc”

24/06/11 Phỏng vấn Đức Cha Nguyễn Thái Hợp: Biển Đông dậy sóng – “Viên đạn cần bắn là sự đoàn kết dân tộc”

LTS. Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, O.P., Giám Mục Giáo Phận Vinh, Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý và Hoà Bình thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, Chủ Nhiệm Câu Lạc Bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình, trong dịp viếng thăm tín hữu và thân hữu tại Hoa Kỳ vào mùa Hè 2011, đã trả lời một số câu hỏi liên quan tranh chấp Biển Đông, một vấn đề thời sự nóng bỏng đối với người Việt trong cũng như ngoài nước. Mời bạn đọc theo dõi bài phỏng vấn do Trần Hiếu thực hiện.

Trần Hiếu: Thưa Đức cha, với cương vị là chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Nguyễn Văn Bình và hiện là Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý và Hoà Bình của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, Đức cha đã từng tổ chức các cuộc tọa đàm về nhiều vấn đề. Hiện vấn đề Biển Đông có nguy cơ đối đầu quân sự giữa Việt Nam và Trung Quốc, xin Đức cha cho biết nhận định về tình hình Biển Đông như thế nào?
Đức cha Nguyễn Thái Hợp: Biển Đông xưa nay vẫn nổi sóng, nhưng mà chưa bao giờ nổi sóng một cách ghê sợ và đầy nguy cơ như trong thời gian qua.

Một lần nữa dân tộc chúng ta đang đối đầu với ý đồ xâm lăng rất rõ rệt và trắng trợn của Trung Quốc. Chúng ta đang ở trong một giai đoạn lịch sử rất nguy hiểm cho tiền đồ Tổ quốc nếu chúng ta không biết ứng xử và không vận dụng được sức dân cũng như sức mạnh của quốc tế nhằm giải quyết vấn đề. Càng ngày ý đồ của TQ càng rõ, thành thử đây không phải là thời điểm để cứ lặp đi lặp lại “mười sáu chữ vàng” trong tương quan giữa TQ với Việt Nam như xưa nay người ta vẫn làm. Và cũng không thể chỉ dừng lại ở đối thoại song phương với TQ.

Hỏi: Đức cha thấy phản ứng của nhà cầm quyền Việt Nam trước hiểm hoạ xâm lăng của TQ đã đúng mức chưa? Nhà nước VN cần phải làm gì hơn để đối phó tình trạng nầy nhằm bảo vệ lãnh thổ của cha ông?

Trả lời: Nhìn lại lịch sử VN thì ta thấy xưa nay tổ tiên khi đối đầu với TQ thì dùng cả cương lẫn nhu, như những trận đánh lớn thời Lý Thường Kiệt, hay thời Quang Trung, sau khi mình thắng mình phải dùng chính trị hoà giải. Dĩ nhiên mỗi chính quyền có sách lược riêng. Tuy nhiên, nhìn một cách khách quan, đối diện với những gì nhà nước thực hiện cho đến hôm nay thì chúng ta phải đau lòng mà nói rằng chưa đúng mức. Điều quan trọng lúc nầy là để đối đầu trên Biển Đông với TQ hùng cường và ranh mãnh thì đối thoại song phương không đủ mà cần phải quốc tế hoá vấn đề, cần phải liên kết với các nước khác, không chỉ tại Đông Nam Á (ASEAN) mà cả các nước khác trên thế giới, đặc biệt các cường quốc như Mỹ, Anh, Pháp, Đức, và Nga nữa. Thế giới cần thấy rõ hơn TQ đang muốn gì và TQ sẽ trở thành như thế nào. Phải chăng đó là một nước phát triển nhưng đồng thời cũng là hiểm họa cho tương lai chăng?

Hỏi: Gần đây VN tập trận bắn đạn thật, TQ cũng phô trương sức mạnh quân sự, nhưng trước sự việc VN tập trận họ cho rằng đó là hành vi khiêu khích. Đức cha có nghĩ rằng với một cuộc tranh chấp quân sự, hậu quả đối với VN sẽ như thế nào?

Trả lời: Việc tranh chấp quân sự giữa VN và TQ hôm nay là một mối lo. Có người cũng nghĩ rằng TQ đang mong VN bắn phát súng đầu tiên để rồi nhân cơ hội đó, đánh chiếm cả vùng Biển Đông. VN tập trận với bắn đạn thật là một cách để phô trương lực lượng. Nhưng tôi nghĩ viên đạn mà chúng ta cần bắn lúc nầy là sự đoàn kết dân tộc. Có lẽ đây là một thời cơ quan trọng để tất cả những người Việt chúng ta, ở trong cũng như ngoài nước, bất phân biệt chính kiến ý thức hệ, đặc biệt nhà cầm quyền, những người có trách nhiệm với tiền đồ dân tộc, cần đoàn kết để giúp dân tộc đối đầu với một người láng giềng xưa nay vẫn âm mưu xâm chiếm đất nước chúng ta. Tôi nghĩ rằng bắn những viên đạn thật để giương oai thì mình làm sao bằng những viên đạn của TQ. Nhưng chúng ta có những viên đạn chính nghĩa khác, đó là những sự kiện lịch sử, là ảnh hưởng quốc tế, là những nước bên cạnh chúng ta, cũng đang đứng trước cái hiểm hoạ xâm lăng của TQ. Ngoài những nước thuộc khối ASEAN ra, các nước như Nhật, Đại Hàn, Mỹ… cũng cảm thấy mình bị liên lụy trước nguy cơ Biển Đông biến thành một cái “ao nhà” của TQ.

Hỏi: Nói đến vấn đề liên kết giữa những người Việt trong cũng như ngoài nước trước hiểm hoạ nầy, Đức cha nghĩ chúng ta phải làm gì?

Đáp: Tôi nghĩ người trong cũng như ngoài nước cần phải làm nhiều hơn nữa. Tôi cũng thấy ngạc nhiên là tại sao TQ họ sử dụng xã hội dân sự và cổ võ rộng rãi quan điểm của xã hội dân sự để phê phán quan điểm của VN. Mỗi lần VN khiếu nại các vi phạm lãnh hải, thì họ nói đó là các phản ứng của dân chúng, trong khi đó khi người dân Việt mình muốn bày tỏ quan điểm, một cách ôn hoà thôi, thì dường như nhà nước nửa muốn nửa không. Có lẽ nhà nước lo một cái gì khác ngoài cái lo hiểm hoạ TQ chăng? Đối với đồng bào của chúng ta ở khắp nơi trên thế giới, tôi nghĩ rằng, đây là lúc chúng ta cần dịch các tài liệu nhằm phổ biến rộng rãi trên Internet. Cũng có thể có những cuộc biểu tình trước các Sứ quán TQ tại hải ngoại để nói cho họ biết quan điểm của chúng ta và nhân dân chúng ta sẽ làm và phản ứng ra sao trước cái mưu đồ và kế hoạch xâm lược của TQ. Khi chúng tôi đã tổ chức cuộc hội thảo chuyên đề về Biển Đông, chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn và cản trở. Hôm nay người ta thấy cuộc hội thảo đó là hữu ích nhưng vẫn chưa đủ. Chính vì vậy chúng tôi sẽ tổ chức một cuộc tọa đàm nữa về vấn đề chủ quyền VN trên Biển Đông.


Hỏi: Vào lúc nào, thưa Đức cha? Và để nhắm mục đích gì?

Đáp: Có thể vào tháng Chín. Nhằm để đọc lại lịch sử của TQ. TQ đề cập đến Trường Sa và Hoàng Sa lúc nào? Cổ sử cũng như lịch sử hiện đại của TQ nói đến vấn đề này như thế nào? Nói một cách tóm tắt thì từ năm 1905 TQ mới bắt đầu nói đến (Biển Nam Hải) Trường Sa và Hoàng Sa. Trong khi đó, ngay từ thời Chúa Nguyễn và Nhà Nguyễn chúng ta có nhiều tài liệu lịch sử về các đảo này và cả những đội binh. Ngay cả thời thực dân Pháp họ cũng bảo vệ biển của chúng ta và coi VN có chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa. Bản đồ của Taberd gọi Hoàng Sa là đảo Cát Vàng, một danh xưng thuần Nôm. Một thành viên trong CLB Nguyễn Văn Bình chúng tôi còn giữ rất nhiều tài liệu, bản đồ của VN, bản đồ các nhà truyền giáo và bản đồ quốc tế nói về chủ quyền của chúng ta trên Hoàng Sa và Trường Sa.

Hỏi: Về vấn đề đa phương, Đức cha có nghĩ rằng thực sự Hoa Kỳ dám dính vào vấn đề một cách sâu rộng không? Vì lợi ích của họ đối với TQ quá to lớn!

Trả lời: Lịch sử cho chúng ta thấy HK cũng như tất cả các nước đều hành động theo các lợi ích riêng của họ.

Những chuyện xảy ra thời Đệ Nhất Cộng Hoà, Đệ Nhị Cộng Hoà cũng như ở Hàn Quốc thời Lý Thừa Vãn, hay Massasay ở Phi luật Tân… đều cho thấy rõ. Tôi không lạc quan nghĩ rằng HK can thiệp một cách quảng đại vì lợi ích của người khác. Tôi vẫn dè đặt trước những đề nghị về sự can thiệp của Hoa Kỳ.

Nhưng tôi thiết nghĩ trong cái thế liên hoàn, nếu TQ thực hiện chủ trương cái đường Lưỡi Bò hay còn gọi là đường Chín Khúc, và biến Biển Đông thành ao nhà của mình thì không những VN, Phi Luật Tân, Mã Lai, Brunei, Indonesia, Thái Lan và các nước ở Đông Nam Á mà cả Nhật Bản, Hoa Kỳ, Đại Hàn… cũng đều bị ảnh hưởng vì khi đi qua đó là như đi vào lãnh thổ của TQ. Riêng đối với VN, khi ra khỏi ngưỡng cửa của mình là đã như đi vào lãnh thổ của người khác và như vậy chuyện đánh cá, làm ăn cho các thế hệ tương lai sẽ khó khăn. Trong bối cảnh đó, cần có sự can thiệp của HK và các nước khác.

Tôi không nghĩ rằng nó sẽ dẫn tới một cuộc thế chiến mà cũng không mong như vậy. Việt Nam là một dân tộc yêu chuộng hoà bình, nhưng chúng ta phải dùng tất cả sức mạnh chính trị, kinh tế cũng như ngoại giao để ngăn chặn cái ý đồ xâm lăng đó. Để được như vậy, việc động viên sức lực của các nước trong khu vực, đặc biệt là của các nước lớn, là điều cần thiết. Hỏi: Đức cha có điều gì để nói thêm?

Trả lời: Chúng tôi trong nước đã cố gắng làm và tiếp tục làm qua liên kết, hội thảo, xuống đường, nhưng chúng tôi có quá nhiều giới hạn để bày tỏ quan điểm của mình. Nhưng qúi vị ở hải ngoại, quý vị có nhiều tự do và nhiều khả năng để nói lên tiếng nói của dân tộc. Ở đây không những chỉ là vấn đề Biển Đông, mà còn liên hệ đến các vấn đề khác như biên giới, rừng VN. Tại sao lại cho thuê rừng, nhất là khi những người thuê rừng đó lại là TQ.

Rồi mỏ quặng nữa. Nhiều đoàn xe Trung Quốc cứ nườm nượp chở quặng của VN về TQ, thì tài sản quốc gia còn gì nữa! Vì vậy đây là lúc mà chúng ta nên nhìn lại cái tương quan của mình với người láng giềng phương Bắc và nhìn lại những gì họ nói và những gì họ làm. Họ nói một đàng làm một nẻo. TQ cứ nói đến cái công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng để coi như là VN đã nhường cái chủ quyền đó cho TQ vào cuối thập niên 1950 và cũng coi như nhà cầm quyền VN đã chấp nhận mấy đảo đó là của TQ. Thực ra, thì TQ, HK và các nước khác đều nhìn nhận hiệp định Geneva 1954 và với hiệp định nầy thì các đảo dưới vĩ tuyến 17 đều thuộc quyền chính phủ VNCH, chứ không phải là của Miền Bắc. Chính vì vậy mà quân đội VNCH đã anh dũng bảo vệ HS và TS cho đến gìờ phút cuối cùng vào năm 1974.


Do đó công hàm của cố Thủ tướng Phạm Văn Đông nói ở trên không có giá trị pháp lý nào cả. Ngoài ra, yêu sách chủ quyền của TQ theo đường Lưỡi Bò hoàn toàn đi ngược lại Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982. Tôi tin rằng lúc nầy là một cơ hội tốt để xây dựng tình đoàn kết dân tộc. Ước mong rằng nhà nước sẽ không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này. Cũng ước mong rằng người dân Việt biết vận dụng sức mạnh quần chúng, ảnh hưởng ngoại giao và dư luận quốc tế trong thời toàn cầu hoá này như những vũ khí thích hợp hầu đưa dân tộc ra khỏi nguy cơ bị Bắc phương xâm lược. Trần Hiếu thực hiện Nguồn: GPVO


Đi với Mỹ mất Đảng, đi với Tầu mất nước!
Nhận định và phân tích vấn nạn đại hoạn Hán hóa trước hiểm họa Biển Đông dậy sóng.
Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh (Đức Quốc)


Thế mới vỡ lẽ! Đây là một mệnh đề, chứ không phải là giả thiết. Định mệnh này đã hiện ra qúa rõ. Không nên cho rằng tổ quốc đang lâm nguy. Không! Tổ quốc không lâm nguy, mà là tổ quốc đã mất rồi! Hiện tượng đang xẩy ra tại Biển Đông là dấu chỉ đã mất nước. Đã từ lâu, cả dân tộc bị tập đoàn tay sai Hán cộng bịt tai che mắt, bị dụ dỗ, bị tuyên truyền, đến nỗi đồng bào chúng ta qúa nhẹ dạ, trở nên ngoan ngoãn dễ tin Việt Cộng hơn tin Thượng đế.
Với chính sách khủng bố và bạo lực, Việt Cộng đã biến lòng dũng cảm anh hùng của dân tộc thành những con dê nhẹ dạ mang triều cống và tế thần Thiên Tử.


Đừng làm chính trị, chỉ để cho đảng làm! Đó là hậu qủa „đổ tội tại vì là…“, nên không làm chính trị. Mất nước cũng là vì không làm chính trị. Chúng ta có qúa nhẹ dạ và dễ bị Việt Cộng lợi dụng không? Có lẽ, một số người qúa biết đã hiểu rồi đấy. Nhưng khổ nỗi, đồng tiền, máu háo danh và tính trịnh thượng đã làm đui mù con mắt. Lương tháng hơn lương tâm. Họ chưa thấy quan tài, nên chưa đổ lệ. Vẫn cho rằng, Việt Cộng „giải phóng nhân dân“ (sic!). Họ chỉ nghĩ rằng, Tầu Cộng không/chưa mang quân đổ bộ vào Việt Nam là chưa mất nước.
Xin thưa! Không phải vậy. Qúa trình Hán hóa dân tộc Việt Nam không phải là đổ quân lên bộ, song, phải là những bước đi nhẹ nhàng không tiếng súng.


Nếu chúng ta so sánh một nước có Chủ quyền như một nước yếu về quân sự như Phi-Luật-Tân chẳng hạn. Họ chẳng bao giờ để một loại kiểu „Tầu lạ“ nào vào hải phận của họ, mà không nhận diện cảnh cáo liền. Và họ có biện pháp phản ứng ngay lập tức. Hoặc, thời chính phủ Việt Nam Cộng Hòa Miền Nam. Cách đây gần 37 năm, đầu tháng giêng năm 1974, Hải quân Việt Nam Cộng Hòa, dù kỹ thuật còn thô sơ, không phải là đối thủ của Trung Cộng.

Thế mà chúng ta vẫn cho hải quân ra ưng chiến, không do dự. Và cũng chẳng đần độn tới mức độ, không nhận ra được loại „Tầu“ nước nào! Trong thời đại văn minh tiến bộ máy móc qúa hiện đại ngày nay, thế mà Hải quân Việt Cộng vẫn chưa xác định ra được „Tầu“ ở đâu đến. Vẫn còn là „Tầu lạ“! Chẳng nhẽ, Tầu ở hành tinh khác đến, đi bằng đường biển đến vùng Biển Đông? Đúng là chỉ có „nước lạ qủy quái“ như Việt Cộng mới có „chuyện xuất hiện Tầu lạ“! Đó là hiện tượng mất nước!


Một sự thật đau lòng đang diễn ra trước mắt chúng ta tại Biển đông, chỉ là giọt nước làm tràn ly. Làm chúng ta chợt bừng tỉnh sau cơn hôn mê và la lớn: Tổ quốc lâm nguy, thật sự lâm nguy, „toàn dân nghe chăng, Sơn hà nguy biến!!!“ vân vân… Vâng! Đây đang là những hồi trống Mê-Linh trổi lên liên tục thúc dục lòng người nhận ra sự thật đúng thực. Chứ thật ra, Việt Nam đã và đang dần dần mất nước và bị diệt vong, để trở hành một tỉnh lỵ rồi! Tập đoàn Việt Cộng còn ngồi tại ghế chỉ nhằm phục vụ chiến lược tằm ăn dâu của Tầu Cộng hay chúng ta còn gọi đó là chiến thuật vết dầu loang.


Việt Nam trở thành một khu tự trị hay một tỉnh lẻ của Trung Cộng?
Mới đây có tin động trời của người đưa tin Kami´s Blog, rằng Trung Cộng chấp thuận để cho Việt Nam thành khu tự trị Đạt Lai Lạt Ma), lãnh tụ tinh thần và chính trị của người Tây Tạng chỉ muốn quyền tự trị cho Tây Tạng. Vậy mà cả dân tộc của Ngài, với hơn 50 năm đấu tranh cho đòi hỏi duy nhất này. Người Tây Tạng đã được tự trị chưa? Vì thế, chúng ta đừng mong Việt Nam sẽ là khu tự trị của Trung Cộng. Coi chừng bé cái lầm! Việt Nam không phải là khu tự trị, mà chính là Tầu cộng lập khu tự trị.

Hiện nay trong nước đã hình thành những khu tự trị của Tầu Cộng như sau:
- 720 km2, 11 ngàn km2 lãnh hải lẫn Ải Nam Quan và thác Bản Giốc
- Khu vùng Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam đào mỏ Bauxite, xả rác ô nhiễm môi trường cho nhiều đời Việt Nam.
- Gần 300 ngàn ha rừng Đầu Ngun, trong đó có 264 ngàn ha thuộc 10 tỉnh biên giới xung yếu đã được cắt đất cho người Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan thuê trong thời hạn 50 năm.

Và chắn chắn trong tương lai sẽ còn hình thành nhiều khu tự trị của Tầu Cộng. Hiện tượng lập khu tự trị này sẽ giống như trường hợp Kosovo [2]. Dù sau này toàn dân có đuổi được thù trong (Việt Cộng), và giặc ngoài (Cộng Sản Tầu), thì những khu này, bá quyền Hán Cộng có quyền tuyên bố thành những khu tự trị, vì đa số người sinh sống tại đó sẽ là người Hoa theo Cộng sản.

Mừng thay, vào Chúa nhật ngày 5 tháng 6, và những ngày kếp tiếp vừa qua, đồng bào trong nước, nhất là giới trẻ sinh viên học sinh, đã đổ lệ. Họ hít thở không khí mùi vị trên quê hương của họ, cho nhịp tim đập lòng yêu nước, trước khi đất nước này rơi vào tay Tầu Cộng. Họ xuống đường biểu tình chống hành động xâm lăng lãnh thổ của giặc phương Bắc. Chúng ta xuống đường chống là chống Tầu Cộng, chứ không chống „Tầu lạ“. Chống „Tầu lạ“ thì chẳng ăn nhằm gì đến chủ quyền của nước ta!


Thâm độc thế là cùng! Những ai tỏ thái độ yêu tổ quốc Việt Nam, không yêu nước Tầu Cộng, nêu rõ đích danh kẻ ngoại xâm, là bị khủng bố. Chúng tôi kính phục những ai đã can đảm đứng lên chống Tầu Cộng. Vì, họ biết được rằng, chống hiểm họa Bắc Triều là hành động phản động. Bái phục!

Vậy, ai là giặc? Ai theo giặc? Ai làm tay sai cho giặc? Ai là bè lũ phản động? Toàn dânViệt Nam hay tập toàn Cộng sản? Vì, tập đoàn tay sai Cộng sản đã cấu kết với Hán Cộng đưa quan tài Việt Nam xuống tử huyệt. Phản ứng của học sinh sinh viên vào Chúa Nhật, ngày 5/6/2011 tuy qúa chậm, nhưng hy vọng chưa đến nỗi qúa trễ!


Sự kiện Tầu cộng cắt đứt cáp thăm dò của tầu Bình Minh 02, là giọt nước tràn ly của chính sách Hán hóa, mà đảng cộng sản Việt Nam là tay sai từ năm 1938, khi Hồ Chí Minh đến Diên An, gia nhập đảng Cộng sản Trung Quốc. Từ năm 1941, Hồ Chí Minh trở về mật khu và hoạt động trong hang Pác Bó ở Cao Bằng, tiến hành liên tục hai cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt: Cuộc chiến thứ nhất: 1941-1949 và 1949-1954.

Giống như Lê Chiêu Thống, Hồ Chí Minh cầu viện Trung Cộng để cho phép Trung Cộng huấn luyện cán bộ đưa đến trận chiến tại Điện Biên Phủ, làm chia đôi đất nước năm 1954.
Để trả nợ cho việc cầu viện, Phạm văn Đồng, Thủ Tướng Việt Cộng của miền Bắc Việt Nam đã theo chỉ thị của Hồ Chí Minh, qua Công hàm đề ngày 14/09/1958, chính thức chuyển nhượng cho quan thầy chủ quyền trên hai Quần Đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Từ đó trở đi, đây là khu tự trị của Tầu Cộng.

Đó là nguyên nhân Trung Cộng bảo vệ vùng khu tự trị của họ tại Trường sa và Hoàng sa. Và trong tương lai họ cũng bảo vệ vùng tự trị của họ tại Cao nguyên Trung Phần, rừng Đầu Nguồn, Thác Bản Giốc vân vân... Tập đoàn Cộng sản là những thành phần mãi quốc cầu vinh như Hồ Qúy Ly, Trần Ích Tắc.
Họ thà mất nước, chứ không chịu mất đảng. Còn nhân dân thì muốn mất đảng, nhưng không muốn mất nước.

„Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược!“
Hin tượng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược như thế nào? Này nhé! Ai t thái đ yêu nước, thì bị đuổi học [3], bị khủng bố tù đày và bị gán cho là phản động [4]. Chỉ cần đọc báo „lề trái“ là bị bắt rồi. Như vậy, toàn dân đánh trống xuôi là vì họ chống xâm lăng!

Việt Cộng thì thổi kèn ngược là vì, ai chống ngoại bang phải đuổi học, bị khủng bố, cho đi tù, và bắt bớ „làm việc“ vv. như trường hợp của anh Nguyễn Hoàng Hải (Blogger Điếu cày), anh Phan Thanh Hải (Blogger AnhBa Sàigòn). Vậy thử hỏi, giả như quân đội nhân dân chống Tầu cộng, thì quân đội nhân dân là thành phần phản động chống đảng rồi. Ai chống Tầu là chống đảng! Ai chống Tầu là phản động. Ai chống Tầu là có âm mưu lật đổ chế độ. Chẳng nhẽ, khi Cộng sản kêu gọi toàn dân đứng lên chống Trung Cộng, thì toàn dân là „phản động“, có âm mưu lật đổ chế độ?


Vậy, người Cộng sản là ai? Phường buôn dân bán nước! Vâng, người dân phải là „người phản động“ chống lại một phường bán nước hại dân. Thà phản động còn hơn bán nước! Vì, Cộng sản dùng gia tài giang sơn của tổ tiên cha ông chúng ta để lại cầm tạm đỡ.


Xin ghi nhớ một điều: Nếu Hải quân Việt Cộng mang tầu bè đánh Trung Cộng, sau này, họ sẽ bị nhốt hết vào tù! Gương Điếu Cày và anh Ba Sàigòn còn đó! Quân đội nhân dân mà chống Tầu là phản động, là có âm mưu lật đổ chế độ. Vì, chỉ cần biểu tình chống Trung cộng thôi đã bị tù! Kẻ nào dùng bạo lực chắc còn thảm hại hơn nữa! Nếu cho rằng, để cho đảng lo, thì hãy để những đảng viên Cộng sản ra tay chống giặc anh em. Đồng bào ngồi xem Việt Cộng chống Cộng! Chưa đánh, họ đã đem tiền bạc con cháu chạy ra hết hải ngoại.


Cũng vì nhân dân không hiểu âm mưu của Việt Cộng, khoán trắng cho Việt Cộng làm chính trị, nên gián tiếp tiếp tay cho Cộng sản „chống Mỹ cứu nước“. Nay, thì chắc hẳn mọi người chúng ta đã sáng mắt.
Xưa: Chống Mỹ cửa trước, rước giặc Tầu xâm lăng cửa sau. Nay thì rước Mỹ cửa trước, bám vào thế lực Tầu giữ đảng cửa sau. Giả như toàn dân đánh Tầu Cộng, thì chỉ là để bảo vệ đảng.

„Vỏ quít dày, có móng tay nhọn!“
Trong cuộc chiến tranh huynh đệ giữa người Quốc Gia và Cộng sản, Tầu Cộng dùng đàn em Việt Cộng làm tiền đồn chống sự bành trướng chủ nghĩa tư bản. Trung Cộng dương cung bắn một viên đạn, chết hai con chim: Vừa giữ được tiền đồn không bị mang tiếng xâm lăng, vừa không phí tổn nhân lực vừa được lợi nhuận bán vũ khí. Trung Cộng tiếp tế quân nhu yếu phẩm và vũ khí đạn dược cho Việt Cộng. Ngược lại, Việt Cộng phải ký nhượng biển. (Điều kiện tiền trao cháo múc! Đâu có kiểu cho không biếu không!)

Khi chiến tranh kết thúc năm 1975, Việt Cộng trở tay, phản lại đàn anh Trung Cộng. Bản chất của Cộng sản là gian xảo và bội bạc, trước sau như một. Nhưng, Cộng Sản Trung Cộng không ngờ đàn em còn tráo trở và xỏ lá hơn nhiều. Khi đi với Liên Xô, Việt Cộng liền vắt chanh Tầu Cộng bỏ vỏ. Ăn cháo Tầu xong, đá(i) bát Tầu liền! Khi Liên Xô sụp đổ, Việt Cộng lại quay đầu trở lại lạy lục Tầu Cộng xin được bảo hộ. Việt Cộng bạc như vôi, ai cũng biết điều này! Đồng sàng dị mộng mà! Đã bảo rồi. Đi với Bụt mặc áo Cà sa, đi với ma mặc áo giấy! Có bao giờ hai thằng cướp tốt bụng bao giờ đâu!?


Biến động Biển Đông là kế hoặc có sách lược. Trung cộng muốn xác nhận chủ quyền trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà Việt Cộng đã trả nợ phần nào cho Tầu Cộng, qua Công hàm do thủ tướng Việt cộng Phạm Văn Đồng đã cam kết! Đây là miếng ăn béo bở, vùng yết hầu của Tầu Cộng. Bằng mọi cách họ phải hợp thức hóa Biển Đông. Muốn phát triển lâu dài, bắt buộc Trung Cộng phải chiếm Hoàng Sa và Trường Sa. Đó là điều sống còn của Trung Cộng và đồng thời cũng là của Việt Nam.

„Lưỡng thoái tiến nan!“
Chiến tranh, nếu có xẩy ra tại Biển Đông là điều khá nan giải. Trung cộng bằng mọi cách phải giữ cho bằng được hai quần đảo này. Nếu giải quyết bằng vũ lực, dựa trên Công hàm mà Phạm Văn Đồng đã ký, thì e rằng, sau này nếu chế độ sụp đổ, thì Trung Cộng sẽ mất pháp lý trên mặt cơ sở. Nếu Việt Cộng dùng vũ lực bảo vể Trường sa và Hoàng sa thì dưới con mắt của tầu cộng là kẻ xâm lăng. Mở miệng ra là mắc quai! Vì, chính anh đã ký ước rồi. Bút sa gà chết mà!

Vũ khí của Việt Cộng không thể đương đầu với Trung Cộng. Việt Cộng chỉ còn cách nhờ vào „đế quốc Mỹ“! Nhưng, nếu có nhào vào, Mỹ cũng chỉ đòi dành chủ quyền quốc tế có lợi cho Mỹ và các nước khác như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan và Úc Châu, chứ không bảo vệ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và Hoàng Sa hay bảo vệ tập đoàn tay sai. Mỹ can thiệp cũng sẽ không dồn hết tâm toàn lực. Và nếu Trung Cộng, vì có sự hiện diện của Mỹ tại Biển Đông, không trừng trị được đàn em Việt Cộng trên lãnh hải, thì chắc chắn, tập đoàn tay sai sẽ bị Trung Cộng thanh trừng qua đường bộ.

Kết luận
Nếu chiến tranh xẩy ra, tuy sẽ rất bất lợi cho Tầu Cộng, vì quốc tế sẽ tẩy chay hàng hóa. Ngược lại, họ sẽ hợp thức hóa vùng hải phận rất dồi dào về tài nguyên cũng như vị trí quân sự thật quan trọng. Đối với tập đoàn Cộng sản, kẻ nào làm tay sai cho Tàu Cộng thì có chỗ đứng. Vì thế, không một thành viên nào trong Bộ Chính Trị dám ra lệnh chống Tầu Cộng. Tầu Cộng sẽ biến Việt Nam thành quận Giao Chỉ.


Kẻ nào theo Tây phương sẽ bị thanh trừng. Gương Luật sư Cù Huy Hà Vũ! Ông ta bị bắt, vì tuyên bố „liên kết với Hoa kỳ là mệnh lệnh của thời đại“. Đó là mệnh đề, đi với Mỹ mất Đảng, đi với Tầu mất nước. Chỉ khi nào chế độ Việt Cộng sụp đổ, thì toàn dân mới thật sự chính danh đòi lại hai quần đảo quan trọng này được.

Trải qua 4 ngàn năm lịch sử giữ nước và kiến tạo đất nước, chưa một thời kỳ nào, giải đất giang sơn Việt Nam hẹp đi. Ngược lại, được mở mang bờ cõi là đàng khác. Nhưng, dưới chế độ Cộng sản, thì hình cong chữ S Việt Nam bị bóp bụng bẻo teo, mất đầu mất đuôi. Đã vậy, dần dần Việt Nam còn trở thành người lai Hán hết. Con cháu chúng ta đang học ăn, họ nói, học gói, học mở theo cách văn minh Hán Cộng. Bây giờ cả nước chỉ còn ba thứ yêu thích nhất trên đời. Đó là: ăn cơm Tầu, ở nhà Trệt (Chệt), lấy người Ngô! [5] Đó là qúa trình Hán hóa đã và đang xẩy ra!
Cộng sản ngày nay đã hoàn toàn chọn lựa đi với Trung Cộng để mất nước giữ đảng. Cộng sản lộ mặt ủng hộ cuộc xâm lăng lãnh thổ, lãnh hải và cuộc chiến tranh kinh tế của Trung Cộng.
Thế mới biết: Cháy nhà lòi mặt chuột! Qua đó, chúng ta nhìn rõ: Đảng Cộng Sản Việt Nam, chỉ là một dụng cụ tay sai của Tầu Cộng và tình trạng Bắc Thuộc Mới đã hoàn tất, nhờ tay sai đảng Cộng Sản Việt Nam, một tập đoàn phản bội dân tộc.
Quân đội và nhân dân là thành phần phản động. Tập đoàn Cộng sản là phường bán nước. Muốn cứu đất nước thoát vòng cai trị của Tầu Cộng, quân đội và nhân dân phải „phản động“, chống lại thành phần „chỉ còn biết đảng biết mình“! Nếu, không có hai thành phần này phản tỉnh và tỉnh ngộ, thì chỉ có Trời mới thay đổi tình huống ở Việt Nam. Xuất đời nguyện làm thân nô lệ cho Hán tộc! Ai muốn. Xin mời!
*****
[1] Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc Trung ương, do nguồn tin Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt Nam. Đó là biên bản họp kín giữa Nguyễn Văn Linh Tổng Bí Thư Đảng CSVN, Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân Tổng Bí Thư và Lý Bằng, Thủ tướng Chính phủ, đại diện cho phía Trung quốc trong hai ngày 3-4/9/1990 tại Thành đô. Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt Nam này, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100 các bức điện đánh đi từ Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa kỳ tại Việt nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ “…

Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công Chũ Nghĩa Cộng Sản, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt Nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây….

Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”.


Điều quan trọng ở đây là, những chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đối với đảng CSVN nếu như tin này là tin chính thức do Wikileaks công bố trong một ngày gần đây. Chúng ta có quyền phỏng đoán và chuẩn bị tinh thần cho mọi người và cá nhân mình trước sự thật không mấy tốt đẹp, mà nó liên quan tới sự tồn tại của đảng CSVN trong vai trò lãnh đạo xã hội và nhà nước.

Vì, nếu khi ta đối chiếu với các tin tức liên quan đến việc phía Việt nam đã cho Trung quốc thuê nhiều chục ngàn hecta rừng đầu nguồn biên giới, lá cờ Trung quốc có 6 ngôi sao (thay vì cờ Trung quốc chỉ có 5 ngôi sao) xuất hiện tại một nhà hàng Trung quốc tại Vũng tàu, hay Dự án Beuxit Tây nguyên và gần đây nhất là tin Trung quốc tiến hành thu hồi hàng loạt cột mốc biên giới với Việt nam có từ thời Hiệp định Pháp-Thanh (1887) …

Trong đàm phán biên giới, họ ép ta làm ta mất một nửa thác Bản Giốc, dân ta cũng không được đặt chân đến Ải Nam quan nữa, tất cả ta mất hàng trăm km2 đất. Họ xóa hiệp định phân định ranh giới vịnh Bắc Bộ giữa hai Chính phủ Pháp – Thanh (do lịch sử để lại) đòi chia lại, ăn hơn của ta một phần hải phận thì giả thiết trên là hoàn toàn có cơ sở xảy ra. Những cái đó có phải là những bước tiến hành âm thầm trong kế hoạch 30 năm để đưa Việt nam trở thành một Khu tự trị của nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa hay không?

(Ngày 01/12/2010. Nguồn: Người đưa tin Kami's Blog. Ghi chú thêm của người chuyển tin: cho đến 8:00 giờ sáng nay (giờ miền Tây Hoa Kỳ PST) trên trang nhà http://nguoiduatinkami.wordpress.com/ của "Người đưa tin Kami" vẫn còn bản tin, nay (5:00 chiều PST) đã bị phá, không còn vào được nữa.)
[2] Xưa, Kosovo là lãnh thổ của người Serbien. Nhưng, người dân Albanien tràn qua lập nghiệp. Đần dần người Albanien trở thành đa số trong thành phố Kosovo. Họ không muốn người Serbien lãnh đạo, họ tuyên bố lập thành khu tự trị. Nay, khu này thuộc về chủ quyền của người Albanien!

[3] Vào thứ tư, ngày 1 tháng 6 năm 2001, Đặng Công Tráng, hiệu trưởng đại học Công nghiệp Sài-gòn, thuộc Bộ Công Nghiệp, ra thông báo đuổi học sinh viên nào tham gia biểu tình chống sự xâm lăng của Tầu cộng. Đặng Công Tráng là những tên phản quốc phò bành trướng Bắc Kinh!
[4] Ngày 4 tháng 6, Công An Việt Cộng thành Phố Sài-gòn, gia tăng đe dọa trấn áp người dân trước tình hình biển Đông dậy sóng.
[5] Thay vì, ăn cơm Tầu, cưới vợ Nhật, ở nhà Tây!

@Tác Giả gởi bài đến Ban Biên Tập

Nguồn: ==> http://www.diendannguoidanvietnam.com/index.php?option=com_content&view=article&id=9427%3Ai-vi-m-mt-ng-i-vi-tu-mt-nc-lmdinh-xuan-minh&catid=25%3Atrang-bai-viet-lm-dinh-xuan-minh&Itemid=7


No comments: