Thursday, August 11, 2011

THI CA


THƠ TRẦN HỒNG CHÂU
Biển Oan khiên
biển vẫn biển quê hương
nối dài muôn trùng sóng
hồ khoan vẫn bắc cầu vồng nhớ nhung
lửa tiếp sức vẫn từ lòng đất mẹ...

nhưng dưới sâu
sâu nữa
vạn hồn thuyền nhân
sớm đi tối về
vẫn oan khiên
ngập tràn biển đông!

nước biển có giải oan
trắng tinh hồn nhược tiểu?
nước biển có mặn chát
vạn niềm đau ?
nước biển có rửa sạch
ý thức hệ đen
đồ thán
chất ngất trời xanh ?

sóng vật vờ
sóng thành đỉnh Hy Mã
sóng thành vực A tỳ
thuyền lá tre vút lên lời nguyện cầu
đỏ thương đau
một hạt cát trong vô cùng sa mạc
một giọt nước trong vô cùng đại dương

đoàn hải khấu
ác điểu đen
bỗng đổ sập xuống một trời bóng tối
nữ tu, thôi hết nữ đồng trinh
nghĩa phu thê, thôi lời vĩnh biệt
em gái nhỏ, thôi nhé
dẫm nát một búp hồng non!

mắt loạn thị
đầu hoang tưởng
nhãn ngư, ngư nhãn
điệu hồ khoan, ơ hờ!
ta đã đi đến tận cùng của chịu đựng
đi! cho ta nắm bàn tay tuyệt diệu
cho ta vào lòng biển sâu
vào giấc ngủ vô thường...

dưới sâu vẫn vô vàn cánh bay
dằng dặc
dây xích oan khiên
về lòng đất
ai đây tiêp dẫn
chúng sinh hồn trầm lạc ?

Trần Hồng Châu
( Nhớ Đất Thương Trời )



SƠN TRUNG

NHNG LINH HN LANG THANG


Chúng tôi là lính thy
Thuc Quân đi nhân dân Vit Nam
Trn đóng trên đo Trường Sa.

Ai bo đây là Thái bình dương?
Nhưng bin này luôn dy sóng
Bên dưới dòng nuc xanh
Là máu đào còn đng.
Pha cùng bao nước mt
Và nhng xác chết đã mc nát

Anh nghe chăng tiếng đạn n bom rơi trong đêm trường?
Hòa cùng tiếng gào thét ca đi dương ?
Anh nghe chăng tiếng kêu rên
Rt thm thương
Và tuyt vng gia bin c mênh mông?

Năm 1975
Chúng tôi chiếm Saigòn,
Chúng tôi là nhng anh hùng
Chiến thng mọi quân thù
Chúng tôi bt nhng người min Nam
Vào tri giam
Mt s b nước ra đi trên bin c.
Hoc băng rng núi đi tìm t do.

Chúng tôi coi h là k thù
Chy theo đế quc M
Phn bi t quc
Chúng tôi phi giết
Nhng chiếc thuyn mong manh
Trôi dt vào Hoàng Sa, Trường Sa
Là chúng tôi x súng bn
Máu chúng văng đến mt trăng
Và thây chúng ngã xung đi dương
Và thuyn ca chúng chìm xung bin c im lng
Và chúng tôi nghe
Nhng tiếng kêu thương
Trong đêm trường
Bay theo gió!

Sau 1975
Chúng tôi vn là nhng lính thy nghèo
Không đ cơm ăn
Không có áo m che thân th gy gò gia cơn gió lnh muôn phương
Chúng tôi phi làm vic trên nhng chiếc tàu cũ k
Già hơn trăm tui!

Trong khi chúng tôi Hoàng Sa, Trường Sa
Sng gian kh và b quên lãng
Các lãnh đo đng sng xa hoa
H có nhiu bit th Hà Ni,.Saigon, Đà Lt, Chapa
H có hàng triu, hàng t đô la
Gi ngân hàng Thy Sĩ
Con trai, con gái ca h du hc M
Hoc Anh, Pháp
mc tình du hí.. ..

Chúng tôi là nhng người cng sn
Rt chân tình
Luôn tôn th Cac Mac, Lenin, Stalin
Chúng tôi tin li H Chí Minh
" Mi tình thm thiết Vit Hoa
Va là đng chí va là anh em"!

Nhưng 1979
Đng Tiu Bình
Xua quân đánh phá biên gii min bc?
Và năm 1988
Quân Trung Cng tn công Trường Sa
Chúng x súng vào quân đi ta
Chúng tiêu dit tàu của ta
Kết qu 64 chiến sĩ hy sinh
Và Trường Sa, Hoàng Sa thuc vào tay chúng!
Và nhng chiếc thuyn ca ta
Dn dn chìm xung bin rng

Thế nào là ch nghĩa cng sn
Đu tranh chng bóc lt và bo vê hòa bình?
Thế nào là tình đng chí anh em
Ca quc tế cng sn?

Nay tôi nghe tin Hà Ni, Sài Gòn biu tình chng Trung Cng
Lòng tôi rúng đng
Khi công An vây bt và đánh đp đng bào tôi.
Nếu chng Trung Cng xâm lược là phm ti
Cho tôi xin hi:
"Chúng tôi, nhng người hy sinh Trường Sa, Hoàng Sa
Và nhng b đi đã chết biên gii Vit Hoa
Là lit sĩ hay là nhng k phn bi?

Sơn Trung


THE WANDERING SOULS
SƠN TRUNG
It is called " the Pacific sea"
On the contrary
It is not a pacific sea
It always gets angry
with the great waves
And under its surface
It is full of blood and tears
And many many human bodies

Do you hear the sound of guns groaning?
On the waves , the waves always trembling
Do you hear many thousand voices crying?
In the dark nights of the sea?

We are the Vietnamese communist sailors
On the Spratly Islands
In 1975, we occupied Saigon
So we became the great victors...


After 1975
Vietnamese people in the South escaped the communists
By the way of sea
Or by the way in the forests
Our leaders ordered we kill all of them
Because they follow our enemies
And they betrayed our country
We obeyed
And we shot them
Without pity!

I saw their blood splashed
I saw their bodies falling in the sea
I hear their cries
But we were very happy
We were proud of our victory!

After 1975
While our leader
became the red capitalists
They lived in luxury
They had ten million or billion dollars
In the Swiss banks
And their sons and daughters go abroad to study

But in the Spratly
We lived poorly
We did not have enough food
We worked and lived in the old ships...

We were the communists
We respected Marx, Lenin, Stalin and Mao
We always remembered the words of Uncle Ho ,our leader:
" Vietnam and China have the common border
We are comrades and brothers"

But in 1979
The Chinese troops invaded our North border
And in 1988, they attacked our Spratly island
They shot our soldiers
They destroyed our ship
Our 64 soldiers died
What comrades? What Friendship?
And what is the Communism?

Now in Hanoi and Saigon people protest against Chinese invaders
Following the orders of the Vietnamese Communists leaders
Vietnamese policemen beat and imprison the patriots
We filled with anger
When we know that news
Why do they trample their people down?

If the meetings of the patriots are illegal
How about our fights against the Chinese invaders?
Are we the heroes or criminals?

SƠN TRUNG

No comments: