Thursday, October 20, 2011

VIETNAM & THẾ GIỚI

TQ càng hung hăng, Hoa Kỳ-VN-Ấn Độ càng gắn bó
2011-10-22

Theo nhiều chuyên gia thì sự trổi dậy ngày càng hung hăng của Trung Quốc xem chừng như tạo nên nhiều biến chuyển trong mối quan hệ giữa các nước liên quan, tạo điều kiện cho Hoa Kỳ, VN và Ấn Độ gắn bó nhau hơn.

Photo courtesy of Paul Cohn/State Dept

Ngoại trưởng Hillary Clinton nói về mối quan hệ giữa Ấn Độ và Hoa Kỳ tại Thư viện Centenary Anna ở Chennai, Ấn Độ hôm 20 tháng 7 năm 2011.

Mỹ từ hòa bình

Hồi tháng rồi, ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc Vụ Viện của Hoa Lục, có viết bài bình luận tựa đề “TQ chọn con đường hòa bình”, mở đầu rằng Bạch thư mà chính phủ TQ phổ biến mới đây chủ đề “Phát triển Hòa bình của TQ” đã tuyên bố với thế giới rằng phát triển hòa bình là sự lựa chọn chiến lược của TQ; Bắc Kinh sẽ hợp tác với các nước khác để xây dựng một thế giới hài hòa hưởng hòa bình dài lâu và cùng phát triển.

Lời lẽ hoa mỹ mà TQ đưa ra là hòa bình và sống hòa hợp hiện chủ yếu vẫn chỉ là mỹ từ công khai mà thôi, nhưng trên thực tế, phải nói chính sách mà Bắc Kinh theo đuổi lại gây hậu quả đáng ngại cho những nước khác.

GS Nick Bisley

Rồi quan chức họ Đới nêu lên câu hỏi rằng có phải tuyên bố phát triển hòa bình của TQ chỉ là lời nói suông không? Và ông tự trả lời rằng “không”, vì theo ông, phát triển hòa bình là cam kết mạnh mẽ của đảng CS, nhà nước và nhân dân TQ. Ông Đới Bỉnh Quốc cũng không quên bày tỏ hy vọng rằng thế giới sẽ hoan nghênh chủ trương phát triển hòa bình của TQ thay vì gây trở ngại.

Nhưng GS Nick Bisley dậy môn Bang giao Quốc Tế tại Đại học La Trope ở Úc nhận xét:

“Rằng lời lẽ hoa mỹ mà TQ đưa ra là hòa bình và sống hòa hợp hiện chủ yếu vẫn chỉ là mỹ từ công khai mà thôi, nhưng trên thực tế, phải nói chính sách mà Bắc Kinh theo đuổi lại gây hậu quả đáng ngại cho những nước khác.”

Giấc mộng bá chủ

trau-ngam-tq-250.jpg
Trung Quốc đưa các loại tàu ngầm tối tân ra biểu diễn nhân kỷ niệm 60 năm ngày thành lập CHND Trung Hoa. AFP photo

Qua bài tựa đề “Biển Nam Trung Hoa – tức Biển Đông: Đó không phải là ao nhà của Bắc Kinh”, TS Kim R. Holmes, từng là trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ và hiện là phó Chủ tịch Sáng hội Heritage trụ sở tại thủ đô Washington, nêu lên câu hỏi rằng điều đáng phàn nàn là gì? Theo TS Holmes thì câu trả lời quả thực chỉ đơn giản thôi, đó là việc TQ khẳng định có chủ quyền gần trọn biển Đông. Dù đây không phải là chuyện mới, nhưng vấn đề là Bắc Kinh ngày càng có hành động gây hấn, hung hăng hơn, nhất là đối với VN và Philippines, với mục tiêu hiện giờ của Hoa Lục là muốn làm chủ những vùng biển từ các đảo nhà của Nhật Bản tới Đài Loan, Philippines, Eo biển Malacca, kể cả Biển Đông.

GS Renato Cruz de Castro thuộc Đại học De La Salle ở Philippines cho biết:

“Rằng Trung Quốc muốn chứng tỏ là một cường quốc đang lên và các nước phải tôn trọng điều gọi là quyền cũng như sức mạnh trên biển của họ. Bắc Kinh đang nhắm vào 2 nước VN và Philippines.”

Trung Quốc muốn chứng tỏ là một cường quốc đang lên và các nước phải tôn trọng điều gọi là quyền cũng như sức mạnh trên biển của họ.

GS Renato Cruz de Castro

Theo phân tích của TS Kim Holmes thì để toại nguyện giấc mộng bá chủ vùng lãnh hải bao la như vậy, TQ canh chừng hải quân Hoa Kỳ, ngăn chận tàu Mỹ tới hải phận quốc tế ở Biển Đông. Và nếu đạt được tham vọng đó, Bắc Kinh sẽ gây khó khăn cho hải quân Mỹ và những lực lượng khác tiếp cứu Đài Loan cùng những đồng minh Nhật Bản và Philippines một khi bị TQ tấn công.

Nhưng, TS Kim Holmes nhấn mạnh, Hoa Kỳ không để cho hành động của TQ gây phương hại những cam kết của Washington với những đồng minh của Mỹ, hay Hoa Kỳ sẽ can thiệp để thực hiện quyền di chuyển trong hải phận quốc tế. TS Holmes lưu ý rằng TQ không có quyền tự cho là sở hữu Biển Đông, và Bắc Kinh nên nhớ rằng mọi mưu toan thay đổi luật lệ và biến vùng Biển Đông thành “ao nhà” sẽ gặp phải sự kháng cự của Hoa Kỳ.

Thế kỷ Á Châu của Hoa Kỳ

hillary-clinton-indonesia-21jul2011-200.jpg
NT Hillary Clinton bắt tay BT ngoại giao Phạm Gia Khiêm trong chuyến viếng thăm Indonesia ngày 21-24 tháng 7 năm 2011 để thể hiện cam kết lâu dài của Hoa Kỳ trong khu vực Đông Nam Á. Photo courtesy of State Dept.

Qua bài tạm hiểu là “Nguyên nhân rắc rối ở biển Đông: TQ tiếp tục ngăn chận nỗ lực đa phương giải quyết tranh chấp ở biển Đông”, được tạp chí Asia Wall Street phổ biến, tác giả Barry Wain thuộc Viện Nghiên Cứu ĐNÁ tại Singapore khẳng định rằng nhân tố thực sự kiềm chế được TQ là sự hiện diện của Hải quân Hoa Kỳ, cùng nhu cầu ổn định mối quan hệ Mỹ-Trung.

Ký giả Barry Wain cho biết Hoa Kỳ đã can thiệp trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông theo yêu cầu của các nước ASEAN. Hồi năm ngoái, sau khi có sự thôi thúc của VN và những nước khác ở ĐNÁ, các viên chức Mỹ bắt đầu lên tiếng khiến TQ bực tức; chẳng hạn như việc Ngoại trưởng Hillary Clinton tuyên bố thẳng tại diễn Đàn ASEAN Cấp Vùng rằng tự do đi lại ở Biển Đông là “quyền lợi quốc gia” của Mỹ, và bà khuyến khích các nước tranh chấp lãnh hải trong khu vực hãy thỏa thuận về quy tắc hành xử ở Biển Đông.

Cách đây chưa đầy 2 tuần, Ngoại trưởng Clinton viết bài tựa đề tạm hiểu là “Thế Kỷ hướng về Thái Bình Dương của Mỹ” được tạp chí Chính sách Ngoại giao ở Washington phổ biến, qua đó, bà tuyên bố rằng “Tương lai chính trị sẽ được quyết định tại Á Châu, chứ không phải ở Afghanistan hay Iraq, mà qua đó, Hoa Kỳ sẽ đóng vai trò trọng tâm”. Ngoại trưởng Hoa Kỳ không quên đặc biệt lưu ý rằng “TQ hiện là một trong những mối quan hệ song phương nhiều thách thức nhất mà Hoa Kỳ phải ứng phó”. Nhưng, theo bà Clinton, vấn đề tùy thuộc hai nước thực sự chuyển lời nói thành hành động hợp tác thiết thực, và nhất là đáp ứng trách nhiệm và nghĩa vụ quốc tế.

Ngoại trưởng Mỹ cũng lưu ý rằng Hoa Kỳ đang hướng tới việc hợp tác trọn vẹn với các tổ chức trong khu vực, từ Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á ASEAN, Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Á Châu-TBD APEC, cho tới Thượng đỉnh Đông Á.

Qua bài tựa đề “Lừa bịp khiến dẫn tới khủng hoảng”, Giáo sư Hugh White thuộc Đại Học Quốc Gia Úc cảnh báo rằng vấn đề Biển Đông hiện giờ đã vượt khỏi phạm vi những hòn đảo tranh chấp hay thậm chí nguồn dầu khí có thể phong phú ở đó, để đi tới nguy cơ là sự kình chống nhau ngày càng tăng giữa Hoa Kỳ và TQ về ai ở thế bá chủ tại Á Châu.

Tương lai chính trị sẽ được quyết định tại Á Châu, chứ không phải ở Afghanistan hay Iraq, mà qua đó, Hoa Kỳ sẽ đóng vai trò trọng tâm.

NT Hillary Clinton

Giáo sư Hugh White quan ngại rằng trừ phi 2 cường quốc Mỹ-Trung hết sức kiềm chế, nếu không thì chỉ cần một vụ va chạm nhỏ tại vùng Hoàng Sa cũng có thể phương hại tới mối quan hệ song phương, và đưa cả Á Châu vào cuộc khủng hoảng.

GS Hugh White nhân tiện nêu lên câu hỏi rằng tại sao TQ có hành động gây hấn như vậy? Và ông tự trả lời rằng rủi thay, câu trả lời hữu lý nhất – cũng gây quan ngại nhất – là Bắc Kinh hiện cảm thấy đủ mạnh để hành động, mà việc khẳng định chủ quyền gần trọn Biển Đông chỉ là một phần của nhiều hành động táo bạo hơn từ Hoa Lục xem chừng như trực tiếp và cố ý thách thức vị thế của Hoa Kỳ ở Biển Đông.

Kể từ năm ngoái, Washington đã áp dụng những biện pháp cụ thể để ứng phó với sự thách thức đó của Bắc Kinh, kể cả việc ủng hộ VN và Philippines – 2 tiểu quốc đang bị TQ chiếu cố nhiều nhất.

Qua bài tựa đề “VN đón nhận cựu thù” được tờ New York Times phổ biến hồi cuối tháng Tám vừa rồi, bình luận gia Albert R. Hunt cho biết những nhà hoạch định chính sách Mỹ, vốn lo ngại về sự hung hăng gây hấn của một nước TQ ngày càng tự tin, muốn liên minh nhiều hơn với VN, giữa lúc VN, dù trải qua nỗi đau chiến tranh nhiều hơn Mỹ, hiện đã dang tay chào đón cựu thù Hoa Kỳ.

Hồi năm ngoái, nhân khi VN giữ chức chủ tịch luân phiên ASEAN, Hà Nội ra sức vận động ngoại giao nhằm ứng phó hành động lấn lướt từ phương Bắc, và được Hoa Kỳ hậu thuẫn đáng kể. Chính mối quan ngại chiến lược đã thôi thúc VN vượt qua những dè dặt trước đó để mở rộng vòng tay hơn “ôm lấy” cựu thù Hoa Kỳ.

Một viên chức Ngũ Giác Đài, Trung tá Leslie Hull-Ryde, cũng nhận thấy như vậy khi nói rằng Hoa Kỳ và VN tiếp tục phát triển đáng kể mối quan hệ quốc phòng.

Trục VN-Hoa Kỳ-Ấn Độ

truong-tan-sang-indian-pm-12oct2011-250.jpg
Chủ tịch nước VN Trương Tấn Sang (T) bắt tay Thủ tướng Ấn Độ Manmmohan Singh khi ông sang thăm New Delhi vào ngày 12 Tháng 10 năm 2011. AFP photo.
Qua bài “Quyền lợi chiến lược tại Vịnh Cam Ranh”, cây bút Robert Karniol chuyên về các vấn đề quốc phòng nhận định rằng VN, với lịch sử nhiều bất hạnh, đã từng theo đuổi sách lược “3 không”: không chấp nhận cho ngoại quốc đặt căn cứ, không liên minh chính thức với nước nào và không cho nước này dùng VN để tấn công nước kia. Nhưng, vẫn theo tác giả, hiện giờ, hành động của TQ tại Biển Đông có thể làm cho VN đổi ý.

Trong chiều hướng đó, ngoài việc xúc tiến hợp tác quốc phòng với Mỹ, VN trong thời gian gần đây xem chừng như cũng gia tăng hợp tác với Ấn Độ, thể hiện qua diễn biến mới nhất là chuyến du Ấn của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Bài “Trục Ấn Độ-VN” của GS Harsh V. Pant chuyên về quốc phòng, thuộc đại học King’s College ở Luân Đôn mở đầu rằng New Đề Li xem Hà Nội có thể đối trọng với Bắc Kinh cũng như Bắc Kinh xem Islamabad đối trọng với New Đề Li.

GS Harsh Pant nhắc lại thời điểm Ấn Độ hình thành chính sách “Hướng Đông” hồi đầu năm 1991 để khai thác sự tăng trưởng kinh tế của Đông Á, nhưng sự trổi dậy của TQ khiến mối quan hệ Việt Nam-Ấn Độ hướng tới tầm mức chiến lược mạnh mẽ - nếu không muốn nói là khẩn cấp.

Theo GS Harsh Pant thì mối quan tâm kiên định của New Đề Li đối với VN là trong lãnh vực quốc phòng, và Ấn muốn xây dựng mối quan hệ với những nước như VN để có thể đối trọng với TQ. Với ý định đó, Ấn Độ đang giúp Hà Nội tăng cường khả năng hải và không quân.

GS Harsh Pant nhận thấy hai nước Việt-Ấn có thể chia sẻ một nước bạn chung – là Hoa Kỳ. New Đề Li đã xây dựng dần mối giao hảo với Mỹ trong một thập niên nay trong khi VN cũng đang “ve vãn” Hoa Kỳ trong bối cảnh Biển Đông căng thẳng.

GS Harsh Pant cho rằng giữa lúc VN, Ấn Độ, Hoa Kỳ đang nghĩ cách ứng phó sự trổi dậy của TQ, thì 3 nước này hẳn sẽ gắn bó nhau hơn.

Theo dòng thời sự:

Lực lượng nổi dậy mừng chiến thắng : tay cầm khẩu súng vàng của ông Kadhafi (AFP)
Lực lượng nổi dậy mừng chiến thắng : tay cầm khẩu súng vàng của ông Kadhafi (AFP)

Thanh Phương Đến hôm nay, đã có thêm một số chi tiết chung quanh vụ bắt giữ đại tá Kadhafi, nhưng cái chết của ông tiếp tục đặt ra nhiều nghi vấn. Liên hiệp quốc và tổ chức Ân xá Quốc tế đã đồng thanh yêu cầu mở điều tra để xác định xem cựu lãnh đạo Libya đã bị hành quyết hay không.

Theo hãng tin AFP, Omran Chaaban, 21 tuổi khẳng định anh là người đầu tiên bắt sống Kadhafi, trốn trong một đường ống thoát nước phía Tây thành phố Syrte. Anh cho biết : « Khi nhìn thấy ông ta, tôi hoàn toàn sửng sờ, không nói nên lời mà chỉ tự bảo : « Xong rồi, Kadhafi tiêu rồi ». Theo lời kể của Ahmed Gazal, chiến hữu của Omran, sáng hôm đó, đơn vị của họ đến tăng cường để tham gia tấn công dứt điểm Syrte thì đụng phải một nhóm quân của Kadhafi, thoát chết từ đoàn xe vừa bị khối NATO oanh kích. Sau khi chạm súng, một trong những người thuộc nhóm bảo vệ Kadhafi cho biết ông ta đang trốn trong đường ống. Là người đứng gần nhất, Omran đã nắm chân kéo Kadhafi ra ngoài. Khi bị bắt, Kadhafi bị thương, dính đầy máu trên người và mặt. Khi trở lại xe, một đám đông phấn khích vây quanh họ. Theo các hình ảnh vidéo lan truyền trên mạng, Kadhafi đã bị tát, bị đánh, bị kéo tóc.

Theo lời Omran, sau đó người ta đã đưa Kadhafi đến xe cứu thương và ông ta đã chết trên đường đến Misrata. Chính quyền mới của Libya khẳng định là Kadhafi đã chết vì các vết thương sau khi hai lần bị kẹt giữa hai lằn đạn kể từ lúc bị bắt. Một viên đạn trúng ngay đầu đã khiến ông ta tử thương. Tuy nhiên, Liên hiệp quốc và tổ chức Ân xá Quốc tế đã đồng thanh yêu cầu mở điều tra để xác định xem cựu lãnh đạo Libya có đã bị hành quyết hay không.

Riêng Ân xá Quốc tế thì cảnh báo rằng nều thật sư Kadhafi đã bị giết sau khi bị bắt, thì hành động đó sẽ bị coi là « tội ác chiến tranh ». Gia đình của ông Kadhafi hôm qua cũng đòi điều tra về hoàn cảnh xảy ra cái chết của ông, đồng thời yêu cầu giao trả thi hài của cựu lãnh đạo Libya và con trai Mouatassim, mà theo họ đã bị các « nhân viên của NATO » hành quyết. Họ muốn được chôn cất những người này theo đúng nghi thức Hồi giáo.

Theo nhiều nguồn tin khác nhau từ hội đồng quân sự ở Misrata, nơi đang lưu giữ thi hài hai cha con Kadhafi, nhà cựu độc tài sẽ được chôn cất trong những ngày tới tại một nơi bí mật, để tránh sau này những người ngưỡng mộ ông ta kéo đến đây hành hương. Một lãnh đạo quân sự của Hội đồng Quốc gia Lâm thời hôm nay thông báo là sẽ không giảo nghiệm tử thi Kadhafi. tags: Libya - Quốc tế
http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20111022-cai-chet-cua-kadhafi-tiep-tuc-dat-ra-nhieu-nghi-van


Đài Loan giành giật Trường Sa? Việt-Long- RFA
2011-10-19

Nhiều diễn biến sôi động tại Đông Nam Á đã tiếp nối những chuyến công du như thoi đưa của các nhà lãnh đạo Việt Nam sang Ấn Độ và Trung Quốc hôm thứ tư tuần trước. Đài Loan nhảy vào cuộc, với ý định gì?

AFP photo

Hoả tiễn phòng không Thiên cung III của Đài Loan

Đối đầu, lên gân

Trước hết phải nói đến cuộc đối đầu nhẹ nhàng trên biển vửa xảy ra giữa tàu chiến Philippines và tàu đánh cá của Trung Quốc. Tóm tắt, tàu đánh cá của Trung Quốc đang kéo theo 25 chiếc xuồng nhỏ đi trong hải phận Bãi Cỏ Rong, vùng đảo san hô do Philippines chiếm giữ. Gặp tàu tuần Philippines tiến tới, tàu này bèn cắt dây chạy đi, bỏ lại những xuồng nhỏ.

Tàu tuần của hải quân Philippines kéo cả đám xuồng về bến, và nói sẽ giao trả hết. Philippines còn ngỏ lời xin lỗi qua toà đại sứ Trung Quốc ở Manila vì tàu Philippines đã chạm phải một cái xuồng,. Tuy nhiên Manila cũng nói tàu Trung Quốc có đánh cá lậu trong lãnh hải của Phi.

Hàng không mẫu hạm Thi Lang của  Trung Quốc- AFP photo
Hàng không mẫu hạm Thi Lang của Trung Quốc- AFP photo

Đó là một hành động thăm dò của Trung Quốc, có thể coi như để “nắn gân” Manila sau khi xảy ra vụ tập trận đổ bộ của Mỹ với Philippines và sau khi Đài Loan nói sẽ trang bị hoả tiễn phòng không Tiền Chiến 1 cho đơn vị đóng trên đảo Ba Bình. Đó là đảo lớn nhất của quần đảo Trường Sa bị Đài Loan chiếm giữ năm 1946. Đài Loan rút về, rồi lại tái chiếm hôm 20 tháng 5 năm 1956.

Và trong vụ “nắn gân” vừa qua, Philippines đã “lên gân” để tỏ ra cương quyết, trong khi tàu Trung Quốc được lệnh bỏ đi. Nhưng lập tức Manila tỏ thái độ mềm mỏng để tránh gây căng thẳng, có nghĩa là Philippines chỉ nhắm bảo vệ lãnh hải quanh đảo Bãi Cỏ Rong,

Muốn gì?

Đài Loan hành động khá bất ngờ khi tỏ lập trường mà mới nhìn qua tưởng chừng như đứng về phía Trung Quốc để chống lại Việt Nam và Philippines trong vấn đề chủ quyền ở Trường Sa.

Tuy nhiên xét kỹ ở bên trong, thì ngược lại, Đài Loan dường như chỉ muốn xác định chủ quyền của họ trên đảo Ba Bình của Trường Sa. Đài Loan bố trí gần 150 thuỷ quân lục chiến trên đảo này, cách nay mấy tháng còn có phái đoàn ra viếng thăm uỷ lạo.

Ba Bình nằm trong nhóm đảo Ba Bình-Nam Yết ở phần tư đông bắc của quần đảo Trường Sa, rất gần đảo Nam Yết là căn cứ phòng thủ Trường Sa chính yếu của Việt Nam, nhưng Ba Bình cách xa Bãi Cỏ Rong của Philippines.

Hải quân Việt Nam tập trận bắn đạn thật ở Hòn Ông- AFP photo
Hải quân Việt Nam tập trận bắn đạn thật ở Hòn Ông- AFP photo

Người đòi đưa hoả tiễn phòng không Tiền Chiến I ra Trường Sa là đại biểu quốc hội họ Lâm của Đài Loan, được bộ quốc phòng ủng hộ ý kiến. Ông Lâm nói là Việt Nam có cả ngàn quân ở Trường Sa, được các phản lực cơ chiến đấu Sukhoi 27 và 30 yểm trợ, trong khi quân Đài Loan ở Ba Bình chỉ có đại bác phòng không 20 ly mà thôi.

Nhắm ai?

Những lời tuyên bố đó mới nghe thì như muốn kèn cựa với Việt Nam nhưng thực ra lại nhắm vào Philippines. Lý do là vì Philippines là nước có lập trường cương quyết nhất trong vấn đề chủ quyền của họ trên đảo Bãi Cỏ Rong, chứng tỏ qua vụ đụng chạm vừa rồi, và đã được chứng tỏ qua nhiều diễn tiến sau khi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đi Trung Quốc, cả từ trước cuối tháng tám khi Tổng thống Aquino thăm Trung Quốc.

Trong chuyến thăm đó Bắc Kinh đã không làm cho Manila đồng thuận được về biện pháp song phương, mà Philippines chỉ tuyên bố chung chung và ký kết hướng về kinh tế, thương mại.

Thông cáo chung sau thượng đỉnh Philippines- Trung Quốc hôm mùng 2 tháng chín cũng chỉ cam kết sử dụng đường lối hoà bình và tôn trọng, áp dụng “Bản tuyên bố về ứng xử” do Bắc Kinh và khối ASEAN ký kết. Văn bản này từng nổi tiếng là một văn kiện gọi là “không có răng”, tức là không có hiệu lực ràng buộc chút nào. Rồi thì Philippines lại phản đối thông cáo chung của Việt Nam- Trung Quốc về việc giải quyết tranh chấp biển Đông. Manila cho rằng hai nước Việt Trung đã đồng ý giải quyết song phương.
Thêm vào đó, sự kiện gần đây nhất khiến Đài Loan đòi bố trí hoả tiễn ở Ba Bình là cuộc tập trận chung giữa Hoa Kỳ với Philippines. Tuy cuộc tập trận diễn ra sau khi Đài Loan đã nói đến chuyện hoả tiễn, nhưng tin tức liên quan đã được biết đến từ lâu. Rồi cuộc tập trận này đã từng dự định thao dượt đổ bộ lên Bãi Cỏ Rong, nhưng vì tình hình “tế nhị” nên phải thay đổi để đổ bộ lên bờ Tây đảo Palawan, trong khi vùng sôi động vì phiến quân Abu Sayyaf lại nằm trên đảo Sulu ở vùng biển phía đông Palawan.

Như vậy có thể nói Đài Loan không hẳn chống lại riêng Việt Nam hay Philippines, mà ý chính là muốn xác định chủ quyền của họ trên đảo Ba Bình giữa lúc ba nước liên quan chính yếu đang sôi nổi vì vấn đề chủ quyền ở Trường Sa. Làm như thế là để đòi quyền khai thác chung sau này.

Binh sĩ Mỹ chào cờ trước khi tập trận đổ bộ Palawan với quân đội Philippines- AFP photo
Binh sĩ Mỹ chào cờ trước khi tập trận đổ bộ Palawan với quân đội Philippines- AFP photo
Nói đến khai thác chung, người ta nhớ đến đề tài “thành quả chuyến đi vừa rồi của Tổng bí thư và đoàn đại biểu chính phủ Việt Nam sang Trung Quốc”

Níu đằng tây, xoa dịu đằng đông

Việt Nam đã rất khôn ngoan khi ký kết hoà bình với Trung Quốc ngay giữa lúc cùng ký kết để cho Ấn Độ thăm dò và khai thác dầu khí ở biển Đông. Trung Quốc từng phản đối hợp đồng này, nhưng đã cam kết hoà bình với Việt Nam trong khi Việt Nam đang ký kết với New Delhi để Ấn Độ hoạt động trên biển Đông.

Làm như vậy khiến Trung Quốc khó lòng có hành động thô bạo đồi với công cuộc hợp tác Việt Nam-Ấn Độ ở biển Đông sau này, tuy rằng không ai đảm bảo được hành vi của nước lớn bá quyền này.

Cũng nên lưu ý đến sự mở lối kín đáo cho giải pháp đa phương trong nguyên tắc thứ ba trong sáu nguyên tắc do Việt Nam ký kết với Trung Quốc. Điều thứ ba này có câu là “ nếu tranh chấp liên quan đến các nước khác thì sẽ hiệp thương với các bên tranh chấp” Điều khoản này tuồng như mở lối cho những vòng đàm phán đa phương cục bộ giữa Trung Quốc và một vài nước ASEAN liên quan, mà không có Nhật Bản và Hoa Kỳ hay Ấn Độ, Australia ở đây.

Liệu đa phương cục bộ có mở rộng thêm nữa được không? Điều đó còn tuỳ thuộc tình hình kinh tế- chính trị- quân sự- xã hội của quốc tế và của nội bộ của các đấu thủ đặt cược trong canh bài lớn ấy.

No comments: