Saturday, December 17, 2011

SƠN TRUNG * QUAN THƯỢNG THƯ


QUAN THƯỢNG THƯ

Ở Hoàng Giang có một vợ chồng trẻ sống bằng nghề làm ruộng. It lâu sau chồng chết, người vợ phải mưu sinh bằng nghề bán nước vối ở gốc cây đa đầu làng. Chị ta vẫn còn chút xuân sắc và tính tình cũng đôn hậu, đối đãi với khách hàng rất lịch sự chứ không chỏng lỏn, chanh chua như đa số đàn bà, con gái thời Xích Hồ sau này. Một hôm có một ông thầy phong thủy người Tàu ghé qua, trời tối không nơi trọ, bèn ngỏ ý ở lại quán tranh. Chị ngần ngại nhưng sau khi ông thầy đưa ra một nén bạc thì chị bằng lòng. Ông thầy thấy chị có hảo tâm, bèn ở lại mấy bữa, tìm cho chị một cuộc đất tốt, gọi là "Văn võ toàn tài, tướng tướng chi tướng". Ông cho câu thơ tiên đoán hậu vận nhà chị:
Găp tuyết thì lên,
Lan huệ thì tán.
Làm lành thì bền,
Làm ác gặp nạn.
Chị bèn đem cốt của chồng mà chôn tại đó. Ba tháng sau, chị mang thai, làng bắt chị tra hỏi, chị nói ban đêm tối tăm bị cưỡng hiếp, không biết thủ phạm là ai. Làng bèn đuổi chị.
Chị phải ôm bầu đi lang thang khắp nơi xin ăn. Đến Thiên Sơn, vào chợ xin ăn thì gặp một trung niên làm nghề săn bắn, hái củi , nhà dưới chân núi, thương tình đưa chị về ở chung. Sau chín tháng mười ngày, chị sinh một trai . Thằng bé lên ba đã thích cầm búa múa may cho nên hàng xóm gọi nó là Hai Búa. Lớn lên, Hai Búa đuợc cha ghẻ truyền dạy võ nghệ và y thường theo cha ghẻ vào rừng săn băn và làm rẫy bái.

Một hôm theo cha vào núi săn bắn, Hai Búa gặp một đạo sĩ tu khổ hạnh ở thâm sơn. Y vào lều tranh thăm hỏi, đạo sĩ vui vẻ tiếp chuyện. Hai Búa xin tôn đạo sĩ làm thầy, đạo sĩ chấp thuận. Từ đó, Hai Búa thường vào sơn cốc thăm thầy. Một hôm, Đạo sĩ nhìn chàng rồi nói:
-Con sau này sẽ làm tướng soái. Con nên đầu quân thì sau này sẽ mang áo tía, thắt đai ngọc.
Hai Búa vâng lời, hôm sau xin phép cha mẹ lên kinh dự thi tuyển quân. Không ngờ đi đưọc nủa đường, gặp cướp núi là một nữ lang xinh đẹp. Hai bên giao đấu rồi thành vợ chồng. Hai Búa ở lại sơn trại làm nghề cướp núi với vợ.
Lúc bấy giờ ở miền núi phía bắc có nhiều đạo tặc. Trong đám này có tên chủ tướng Lê Tuyết xưng Thanh Sư đại vương, thường đem quân cướp phá khắp nơi. Chúng dụ dỗ vợ chồng Hai Búa nhập bọn. Hai vợ chồng Hai Búa chấp thuận nên cả hai liền được phong làm tướng quân. Sở dĩ vợ chồng Hai Búa được mời mọc vì vợ chồng này quân hùng, lực mạnh lại cùng giai cấp thợ săn, cùng theo Tiên giáo và đồng hương với nhau.

Thanh sư vương đánh đâu thắng đó, chiếm được kinh đô, lập triều đại mới, xưng là Toàn Trí hoàng đế và đặt quốc hiệu là Đại Văn Minh quốc. Tướng quân Hai Búa được phong là Đô Thống trong coi binh mã trong nước. Hai Búa nhớ lời mẹ truyền lại lời dạy của cha ruột là tên Tàu phong thủy thì quả đúng là "Gặp Tuyết thì lên"!

Trong triều dưới vua có em vua được phong Thái sư. Thái sư không ưa Hai Búa nên dèm xiểm với vua, khuyên vua nên tước binh quyền của Hai Búa. Vua bèn phong Hai Búa làm Thượng thư bộ Học.
Trong triều thường chia hai ban văn võ. Lúc chiến tranh, quan võ nắm mọi quyền hành, nhưng buổi thái bình, thói thường trọng văn khinh võ:
Quan văn ngũ phẩm đã sang,
Quan võ nhị phẩm còn mang gươm hầu!
Quan Đô thống được phong thượng thư là nhất phẩm triều đình, đó là một vinh phong nhưng thực tế là mất quyền. Đô Thống là võ quan cao nhất nước, chỉ ở dưới Binh bộ thượng thư, nhưng oai quyền to lớn, muốn ăn bao nhiêu cũng được, quát nạt ai cũng phải cúi đầu. Binh bộ và Đô Thống có binh hùng tướng mạnh, vua cũng phải sợ huống là dân. Còn bộ Học là bộ rách nhất trong các bộ. Quan Đô Thống mà trông coi bộ Học coi như là con cọp rụng răng hoặc biến thành cọp giấy! Hơn nữa người ta chơi khăm quan. Ông không biết chữ nhất là một mà người ta lại giao ông chức thượng thư Học bộ. Thiên hạ bàn tán xôn xao. Có kẻ đã ra một vế đối:
"Vô học quản lý học bộ, bộ thiên hạ không còn ai có học?"
Quan uất ức nhưng lệnh vua phải tuân theo. Quan bèn nhớ đến vị đạo sĩ trong núi, bèn cho người mời đạo sĩ đến tính kế. Đạo sĩ sau một hồi suy nghĩ, bèn nói:
-Việc không khó. Quan Thượng thư có thể làm giàu rất nhanh. Đạo sĩ bèn nói nhỏ vào tai thượng thư vài câu. Từ đó, đạo sĩ ở luôn trong dinh, giúp thượng thư hoạch định kế sách, mưu lược.

Một hôm nhân buổi chầu, quan tân thượng thư học Bộ đã đưa ra chính sách phát triển giáo dục. Bản tâu của quan rất dài, nhưng đại khái nói rằng triều đình cũ lạc hậu, thi hành chính sách ngu dân, việc học dành cho thiểu số ưu đãi. Nay phải chủ trương phát triển giáo dục cho toàn dân để đưa đất nước tiến lên văn minh giàu mạnh. Khẩu hiệu là :
-Dân tộc,
-Đại chúng hóa
-Trí thức hóa vô học.

Vua và các quan trong triều đều nhận thấy Hai Búa quả là thiên tài giáo dục, ai ai cũng vui vẻ tán thành chủ trương cách mạng của quan. Sau đó thì trường học mở ra khắp nơi. Thiếu ngân sách mở trường thì dân chúng, đặc biệt là phụ huynh phải đóng góp. Ngày xưa chỉ có kinh đô là mở trường đại học, nay thì mỗi tỉnh đều có trường Đại Học. Ngoài ra Học bộ còn mở các trường chuyên tu, tại chức và bổ túc văn hóa. Trước đây, giáo dục được tạo ra theo hình tam giác, nghĩa là càng lên cao càng it nguời đi. Quan chủ trương khác, mô hình giáo dục là hình chữ nhật, đầu ra và đầu vào bằng nhau. Thí dụ đại học năm đầu là một ngàn sinh viên thì ba năm hay bảy năm sau tốt nghiệp cũng là một ngàn bác sĩ, kỹ sư. Đường lối của quan là tiến nhanh, tiến mạnh. Ưu tiên là trí thức hóa trung ương, thứ là trí thức hóa các tỉnh, và sau là nhân dân. Trong ba năm thì vua quan đều thành tiến sĩ, thạc sĩ. Cứ như vậy mà tiến hành.

Lịch sử giáo dục nước này đến đây là sang bước ngoặt mới. Lúc trước, triều đình yêu dân lao động chân tay, ưu tiên là giai cấp thợ săn, giai cấp đồ tể, giai cấp chiến binh bao gồm các lục lâm đạo tặc. Các chiến sĩ và lãnh tụ Thanh Sư đại vương xưa kia ai cũng căm thù nhà giàu, quan lại và bọn khoa bảng, cho họ là bọn ăn bám, là bóc lột nay thì ai cũng thích nhãn hiệu ông nghè, ông cống. Ngày trước, trong chốn cộng đồng, họ huyênh hoang là dòng chiến sĩ lao động, nay đi đâu, họ cũng khoe "cha là ông tú, chú là ông nghè".
Tại sao vậy?Vì khi họ ra ngoại quốc, hoặc tiếp đón sứ thần các nước thì thấy vua quan các nước ai cũng là tiến sĩ, thạc sĩ, tệ lắm là cử nhân. Người ta hỏi tiểu sử vua quan nước Đại Văn Minh thì thật nghẹn ngào khó nói. Vì vậy, nay quan Thượng thư Học bộ đưa ra kế sách này thật là đỡ cho họ gánh nặng ngàn cân trên vai.

Từ khi thi hành chính sách phổ thông hóa giáo dục, trong vài ba tháng đã xuất hiện hàng vạn tiến sĩ ma, tiến sĩ quỷ mà nghe đâu các vị này cũng là tiến sĩ tiền, tiến sĩ vàng, viết không xong một toa thuốc, đọc không thông một trang báo cáo của cơ quan, làm không nổi một bài toán nhân hay toán đố lớp ba tiểu học!
Ông nghè Gàn ở kinh đô làm bài thơ nay còn truyền tụng vài câu:
Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai,
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Văn chương chữ nhất đọc không đúng,
Triết lý i tờ nói cũng sai. . .

Ai nói mặc ai, vua quan từ kinh đô đến tỉnh huyện vui vẻ và hoan hô quan thì đó là một đại thành công của quan. Sau ba năm thi hành phát triển giáo dục, quan đã tổng kết thành tích là đã làm giàu cho ngân khố quốc gia mấy vạn lượng vàng. Từ đó, quan làm ăn thịnh vượng, tiền bạc dễ kiếm hơn thời làm Đô Thống. Và từ đó, quan hiểu rằng chỗ nào cũng có vàng nếu mình biết khai thác!Justify Full


Quan từ nhỏ lo việc săn bắn, rẫy bái; lớn lên theo đại vương chiến đấu lập công. Sau khi tân vương lên ngôi lập triều đại mới, quan lo việc chính trị bù đầu. Nay thì danh vọng, địa vị, tiền bạc đều có đủ, quan bèn nghĩ đến việc hưởng thụ.
Quan nghe đồn trong cung có nhiều mỹ nữ. Quan bèn bàn với đạo sĩ làm sao nhập động đào nguyên và đem hoa xứ lạ về trồng trong vườn nhà.
Đạo sĩ bảo:- Cũng dễ thôi.
Từ đó trong cung, hoàng hậu, quý phi cho đến cung nữ đêm đêm có người đến chòng ghẹo, hoặc ép liễu nài hoa. Cũng có một số cung nữ trẻ bị mất tích. Vua tức giận, mật truyền quan Đại Tổng quản nội cung điều tra. Viên Đại tổng quản họp mật với các quân sư, tất cả đều cho đó là yêu quỷ hoặc hồ ly xâm phạm cấm cung. Viên Đại Tổng quản bèn sai một viên Tổng quản giả dạng khách thương đến xin gặp Pháp Nhãn đại sư ở Linh Sơn tự. Đại sư bèn đội mũ thái giám, mang y phục thái giám đi kiệu vào cung. Pháp sư bèn lập đàn cúng tế rồi làm bùa chú vào những giây ngũ sắc, bảo giao cho một số phi tần, cung nữ đẹp nhất đeo vào trong người.

Nửa đêm, ma quỷ quen thói xâm nhập cấm cung. Thấy có người lạ ôm ấp, sờ mó, Huệ phi và Lan phi liền ôm chặt lấy và kêu lên. Các nam nhân dâm dục và phạm pháp này đều bị giây ngũ sắc trói chặt, không thể thoát thân, không thể biến hóa hay tàng hình. Các thái giam vệ binh xông vào thì bắt được quan thượng thư Học bộ và đạo sĩ. Vua bèn xử trảm ngay tại cung trung. Khi chém quan thượng thư thì thấy không có máu đỏ phun ra mà chỉ có vài giọt máu đen. Còn chém đạo sĩ xong thì thấy hiện ra xác một con Cáo già.

No comments: