Friday, December 16, 2011

THƠ VƯƠNG TÂN

Hồ Nam

Nhà văn, nhà thơ, nhà báo Hồ Nam sinh năm 1930 tại Sơn Tây, có bút hiệu khác Vương Tân.

Khởi sự viết từ năm 1950.
1952-1954 Chủ bút Tuần Báo Quê Hương.
1955 Biên tập viên Tuần Báo Đời Mới
1956 Thư Ký tòa soạn Tuần Báo Việt Chính và chủ trương tủ sách Lạc Việt cùng Phan Lạc Tuyên và Mạc Ly Châu.
1957 Tham gia nhóm Sáng Tạo làm thơ với bút hiệu Vương Tân.
1958 Chủ trương Tuần Báo Cái Tiến cùng Giản Chi, Đông Xuyên.
1961 Phụ trách trang Văn Nghệ của Nhật Báo Mới.
1964 Phụ trách phần văn nghệ Nhật Báo Quyết Tiến
1970 Thư Ký Tòa Sọan Nhật Báo Hòa Bình.
1975 tù “Cải Tạo” 3 lần cả thảy, sau khi ra tù viết báo “chui” Việt Nam.

Có tên trong Khảo Luận Về Thi Ca Việt Nam của Uyên Thao; Thi Ca Việt Namcủa Trần Tuấn Kiệt và Nhà Văn Việt Nam HIện Đại của Nguyễn Đình TUyến. Sách đã xuât bản :
- Tìm Hiểu Thơ Tự Do viết chung với Phan Lạc Tuyên, Mạc Ly Châu và Kiêm Đạt 1956.
- Những Sương Phụ Của Thời Đại - Truyện dài,- Sống Mới xuất bản .
-Hiện ởViệt Nam
Trích Văn Thơ Lạc Việt
http://www.banmeonline.org/news-797/50/Tac-Gia/Dong-Tho-Thi-si-Vuong-Tan--GIANG-Ho-CA5.html



VIẾT CHO MỘT NGƯỜI KHÔNG CÒN NỮA

Tao viết cho mày hay cho tao
Đ
a nào cũng thế đu nghêu ngao
Đ
a nào cũng thế đu tào lao
Nói năng vung vít ch
ng ra sao

Thiên h
bo mình lũ d hơi
Ăn nói điên khùng nh
ư tâm thn
Lo chuy
n 'bao đng' đươc gì nh
R
ượu vào ông tri coi cũng nh

Nói gì b
n xênh sang áo mũ
Mày h
ết ngo tri li ngo v
Ăn c
ơm nhà th gho cha x
S
ng vi cng sn c cht nh

Vô trong nhà tù ch
i tưới sượi
Không ngán gì h
ết'vung tí mt'
Ch
vì thế nên chúng nó ghét
Nh
ng thng đáng chết luôn nham nh

Nói nh
ư Thánh phán,cười v bng
Mày đã xu
ng thuyn đi vượt bin
Quy
ết tâm nếu sng thì chơi tiếp
Và mày đã s
ng và li viết

Thành danh v
i đa con Thái Bình
Đ
a con ng ngược nhưng trung thc
Nói th
ng viêt thưc không che du
Th
ế là bo lưc lin đáp tr

Nh
ng đòn thù tơi bi hoa lá
Lũ thú ng
ười nói chuyn lương tâm
Ôi chán m
đi bn nham nh
C
tưởng mình hay c tưởng b

Chúng gi
ết được mày nhưng còn tao
Và anh em mình 'vô thiên l
ng'
Đã ch
ơi thì phi chơi ti cùng
Dù cho th
i thế có lung tung

Tao cũng nh
ư mày đâu ngán chết
C
vung ngòi bút cười rung rn
Cu
c chơi tiếp din không cân sc
Tao v
n viết hòai chng ngán chi

Ngày mai v
đt mình không thn
Đã s
ng làm người không bon chen
VƯƠNG TÂN

MA XUÂN ĐẠO

Chót sinh làm kiếp tài hoa thật

Phải chịu tai ương của giống người

Chữ nghĩa phù sinh luôn nổi trôi

Đành cười ba tiếng khóc ba hồi

Tặc lưỡi uống thêm ly rượu nữa

Để hồn bay bổng cùng mây trời

Tụng kinh bát nhã thấy bơ vơ

Nên lại làm thơ lại hát ngao

Và đi giang hồ và không nhà

Tri kỷ bốn phương đều tránh mặt

Một mình ta đi ta bước nhanh

Sách vở văn chương đều tẻ nhạt

Lịch sử sang trang sâu bọ lên

Bi kịch liên hồi trời đất thảm

Ta với đời ta, vợ bỏ rồi

Ta còn gì đâu ngòai rượu thôi

Uống quên trời đất quên thân phận

Rồi đi tìm chết và cười ngất

Trăm năm cuộc thế sao mà uổng

Chẳng lẽ thân mình mãi bỏ quên

Ta đã vào chùa và tụng kinh

Ba ngàn thế giới coi như nhỏ

Ta uống cho quên chuyện bất bình

Say tỉnh gì đâu cuộc thế này

Ngủ rồi cũng thức say rồi khóc

Ta khóc cho ta một kiếp người

Chữ nghĩa văn chương đềui sổ tọet

Đười ươi giữ ống đười ươi cười

Cươi cho đến chêt chắc ta vui

Trăm năm tính sổ đâu còn mất

Ta có gì đâu mất với còn

Chỉ có rượu say rối cươi ngất

Rồi lại giang hồ đi quẩn quanh

Ngược xuôi vẫn mãi con đường cũ

Ta thành người quên luôn tất cả

Nên chết khỏi cần ăn cháo lú

Vẫn đầu thai trở lại cõi người

Rồi ca hát và uống rượu nữa

Cõi ngừoi thêm một kẻ đi hoang

Làm thơ và kể chuỵện tiếu lâm sảng

Rồi cười rồi khóc rồi say khướt

Và khùng đến quên cả sống

Nhìn đời ngơ ngác cười khắng khặc

Cái kiếp nhân sinh nghĩ chán phèo

Có nghĩa gì đâu được với mất

Mà sống bon chen cho mất mặt

Cứ rượu cứ thơ cứ say khướt

Rồi nằm chèo queo ngâm thơ tràn

Trăm năm cõi thế ai cười khóc

Riêng một mình ta uống rượu khan

VƯƠNG TÂN

No comments: