Sunday, January 1, 2012

KÝ N. ANH

Chiêu chặt chém du khách hải ngoại... PDF Print E-mail
Written by N.Anh
Thursday, 24 November 2011 18:17

Chiêu chặt chém du khách hải ngoại sạch túi có một không hai

alt

Du khách chật kín bãi biển Sầm Sơn, Thanh Hóa - (Ảnh: Internet)

Sau khi chuyện khu du lịch Sầm Sơn (Thanh Hóa) bị lên án và tẩy chay vì lối phục vụ “chặt chém” quá quắt khiến du khách bức xúc tột độ, rất nhiều người đi du lịch đã chia sẻ những câu chuyện bị “chặt chém”, “hành hạ” khó tin của mình ở các địa điểm du lịch khắp mọi miền đất nước. Nhức nhối nhất: Đồ ăn, khách sạn Một thành viên trên diễn đàn tttvnol chia sẻ câu chuyện đi Sầm Sơn (Thanh Hóa) của mình như sau: “Tôi mua dừa tươi, đã mặc cả rất kỹ. Họ nói 100.000 đồng/quả, tôi mặc cả xuống còn 30.000 đồng/quả và họ đồng ý bán.

Khi thanh toán tiền cho 2 quả dừa, họ nói 130.000 đồng khiến tôi tưởng họ nhầm, Nhưng không phải, vì họ nói tôi mới mặc cả cho quả thứ nhất, quả thứ hai chưa đả động gì đến. Tôi hoảng quá, không mua nữa thì họ chửi đến phát ngại, mà mua thì ấm ức không chịu nổi”.


Như thấy mình trong câu chuyện này, các thành viên khác cũng ào ào tuôn ra những chuyện bức xúc mình từng gặp phải. Có du khách cho biết còn bị “thịt” ở Sầm Sơn theo cách rất chi là bất ngờ, như kiểu đánh úp khách: “Biết là khu này hay chặt chém, chúng tôi đã mặc cả rất kỹ giá của từng món ăn rồi ghi ra giấy, bắt chủ quán ký vào, sau đó mới ngồi xuống ghế. Ăn uống xong đứng dậy thanh toán, cả hội gần chục người choáng nặng khi em nhân viên cho biết nhà hàng thu thêm 20.000 đồng tiền ghế ngồi/khách; 20.000 đồng tiền gia vị, chanh ớt cho cả nhóm; 100.000 đồng tiền phục vụ; 50.000 đồng tiền vệ sinh, dọn dẹp rác rưởi, vv…


Chúng tôi đôi co một hồi thì họ bảo quy định ở đây là thế. Vì không muốn lằng nhằng, cãi nhau mất vui, chúng tôi đành ngậm ngùi thanh toán, trong lòng bức xúc khôn tả”. Một khách du lịch đi Sầm Sơn bức xúc thuật lại: “Tôi đặt 2 triệu để chắc chắn là có phòng, với giá phòng toàn 500.000 đồng, cao gấp đôi giá ở Hà Nội. Đến sát ngày đi, khách sạn gọi điện hỏi đoàn chúng tôi ăn gì nhưng cả đoàn đã thống nhất sẽ ăn tự do, đến nơi thấy gì ngon, thích thì ăn. Chủ khách sạn cho biết quy định của là đã thuê phòng là phải ăn đồ ăn của khách sạn.

Thấy quy định quá vô lý, chúng tôi không đồng ý thì bà ấy cho biết sẽ không cho thuê nữa vì như thế là không tuân thủ quy định khách sạn. Cuối cùng vì đã quá sát ngày nên tất cả muối mặt chịu đựng, nếu không thì không còn chỗ mà ở”. Từ các địa điểm du lịch nổi tiếng ở như Hạ Long, Cát Bà, Chùa Hương, Huế, Đà Lạt, Vũng Tàu đến các khu vực nổi tiếng “vừa vừa” trong cả nước đều từng khiến du khách hoảng hốt vì mức độ 'chặt chém', nhất là vào cao điểm mùa du lịch, và đặc biệt xảy ra nhiều ở các khu du lịch miền Bắc và miền Trung. Một du khách từng đi Vũng Tàu khốn khổ kể lại: “Vợ chồng tôi đặt phòng trước rồi, 900.000 đồng/đêm.


Cả hai hí hửng đến thì khách sạn thông báo không còn phòng vì có người gọi hủy phòng.


Vợ chồng tôi cãi nhau với chủ khách sạn thì họ không những không giải thích mà đuổi ra luôn. Trời thì mưa, cả hai phải vật vờ đi tìm khách sạn, nhớ lại vẫn không thể nào chấp nhận nổi cách phục vụ như thế”. Chưa kể sau đó, hai vợ chồng du khách này chỉ ăn “cơm bình dân” với các món bình thường như cơm trắng, tôm nhỏ (4 con), canh rau nhưng bị “móc ví” mất 800 ngàn! Nhiều khách du lịch đi chơi cuối cùng mua thêm cái bực vào thân vì khách sạn quảng cáo là 3 sao, giá cũng 3 sao nhưng thực tế thì chất lượng chưa nổi 1 sao!


Tại Đà Lạt, có không ít người mếu máo cho biết mình mất hết cả tiền bạc, nữ trang, mỹ phẩm xịn chỉ vì gửi chìa khóa cho lễ tân. Đến khi phát hiện thì không thể nào chứng minh được là khách sạn lấy, vì quy định của khách sạn là khách phải gửi các đồ có giá trị, mất là họ không chịu trách nhiệm! Những “quái chiêu” khiến khách phát hoảng Khốn đốn nhất là những dịch vụ 'quái chiêu' khiến du khách phát ốm.

Trên các diễn đàn, nhiều người đọc những câu chuyện du khách bị “chăn” xong mà không thể nhịn nổi cười, đặc biệt là chuyện thuê ngựa để chụp ảnh, thuê ngựa để cưỡi thử ở Sầm Sơn, Thanh Hóa. Đi du lịch, khách bị chặt chém đủ đường, từ khách sạn tới hàng ăn, đồ uống và các dịch vụ vui chơi giải trí khác Một du khách thuật lại: “Tôi đưa con gái và vợ đi Sầm Sơn, con gái thấy ngựa đẹp nên cứ đòi xem. Y như rằng một thanh niên mời chào chụp ảnh, giá 20 ngàn đồng/bức. Thế là chụp xong 2 kiểu, tay thanh niên vỗ vào mông con ngựa khiến nó lồng lên làm vợ chồng tôi hốt hoảng. Khi dừng lại nó đòi 120 ngàn cho 6 kiểu, vì trong lúc ngựa phi, nó đã chụp thêm 4 kiểu! Không trả là không xong với nó”.

Cũng liên quan đến con ngựa, có du khách cay đắng móc ví, muốn khóc mà không khóc được vì tức. Khi cả đoàn du lịch đi ra hòn Trống Mái chơi, một thanh niên ngỏ ý mời một phụ nữ trong đoàn cưỡi ngựa thử với giá 5 ngàn đồng. Hí hửng trèo lên và chạy một đoạn rồi xuống ngựa, cậu ta hét “500 ngàn” với lý do 5 ngàn tính cho 1 bước chân ngựa, còn chạy vài vòng như thế phải trên 100 bước, tính 500 ngàn là còn rẻ (!?)

Cãi nhau một hồi, cuối cùng người phụ nữ vẫn phải ngậm đắng rút ví 300 ngàn đồng trả cho kẻ “ăn cướp” trắng trợn. Chưa hết, hiện nay ở các khu du lịch cứ ra đến cửa là có “ma cô”, “cò mồi”. Vì thế, đã có không ít bậc phụ huynh khốn đốn vì chúng toàn lừa dắt trẻ con ra chỗ kín cho ăn kẹo, trong khi đó một kẻ khác sẽ chạy ra thông báo cho bố mẹ chúng biết là lũ trẻ đang ở đâu. Sau đó, hai “kẻ cướp” đường hoàng “xin được bồi dưỡng”, ít nhất cũng phải 200 ngàn đồng! Một địa danh du lịch nổi tiếng là Đà Lạt cũng không ít lần khiến du khách xanh mặt.

Một thành viên trên webtretho từng đi du lịch ở đây kể lại: “Lúc cả nhà đi thăm thắng cảnh có một thợ ảnh cứ bám theo dỗ ngọt. Mới đầu đi chơi thì bảo cứ chụp rửa ra cái nào đẹp mới lấy tiền, sau đó thì cứ theo khách suốt cả ngày chụp ảnh các nơi cho tới khi khách về khách sạn. Rồi hắn bảo cái nào đẹp sẽ phóng to cỡ của tờ giấy A4, tôi không đồng ý nhưng cứ làm.


Tối đến khách sạn thông báo tiền chụp ảnh gần 4 triệu cho cả ngày đi chơi bao gồm cả ảnh nhỏ và ảnh to. Thật quá đáng hết mức”. Anh Văn Hùng ở Hà Nội từng đi du lịch tại Sầm Sơn thuật lại câu chuyện khá bức xúc. Nhóm bạn 4 người của anh đi du lịch ở đây, biết là sẽ bị 'chặt chém' không thương tiếc nên đã mặc cả trước với mọi thứ.

Đến ngày cuối, cả nhóm hý hửng vì mình quá kinh nghiệm, không bị 'chém' gì. Để 'tổng kết' thành tích này, nhóm đã đi hát karaoke ở ngay gần bãi biển. Trước khi vào hát, chủ quán đòi 500 ngàn cho 1 giờ hát, nhóm mặc cả xuống được 200 nghìn 1/giờ. Sau khi hát xong 1 giờ, đến lúc thanh toán tiền, chủ quán đòi 800 nghìn đồng. Cả nhóm ngớ người ra thanh minh là đã mặc cả từ đầu là 200 nghìn, nhưng chủ quán lúc này 'mặt lạnh như tiền' tuyên bố xanh rờn: 200 nghìn là 1 người, 800 nghìn là 4 người! N.Anh

alt

Copyright © 2005 - 2012 NĐCLNH Úc Châu. Designed by bluestarphoto.com.au


VẠN MỘC CƯ SĨ
bình luận

Bài viết rất đúng sự thực xã hội Việt Nam. Lường gạt, cuớp giựt trắng trợn là nét sâu đậm trong bức tranh xã hội Việt Nam. Bọn cộng sản cấp cao cấp thấp đều ra sức cướp phá, tham nhũng không nghĩ gì đến danh dự trách nhiệm như những con người xưa.

"Quan cao ăn cung cấp,
Quan thấp ăn cổng hậu"

Tại sao thế? Vì chủ nghĩa cộng sản truyền bá gian dối, độc tài, tham ô và cướp bóc. Vì cộng sản không chủ trương lễ nghĩa, mà chủ trương hận thù, chém giết theo chủ nghĩa Mac Lê! . Vì chủ trương đảng trị, đảng muốn làm gì thì làm, không sợ dư luận báo chí và pháp luật. Không có chế độ nào mà lại có hai cách xử án:Một cách xử án nhân dân và một cách xử án đảng viên. Nhân dân phạm tội thì chúng nghiệt ngã, còn đảng viên phạm tội thì chúng dung túng bằng cách xử lý nội bộ. Làm sao chúng trừng trị bọn gian phi, trộm cướp được vì bọn này là cha mẹ, anh em, con cháu của đảng viên cao cấp. Một xã hội trộm cướp công khai trở thành tệ trạng xã hộ phổ biến và công khai.

Trong xã hội đó, mọi người trở thành nạn nhân của cộng sản và nạn nhận của lưu manh, trộm cướp. Bọn chúng không tha ai, dù là ngoại quốc, Việt kiều hay người trong nước. Khoảng 1980, tôi còn ở Việt Nam, đi xe xích lô, họ đòi 5 ngàn, tôi trả 3 ngàn. Khi đến nơi, tôi trả ba ngàn, họ đòi 30 ngàn, họ nói là ba ngàn cứng chứ không phải ba ngàn mềm!

Có một nhận xét là dân XHCN nhìn người Nam với vẻ khinh bỉ, coi như ngu ngốc, đần độn, cho họ đùa dỡn, là con mồi ngon cho họ chém. Nhiều người đi xe ra miền Trung là bị bắt cóc vào quán, phải ăn, phải ngủ, phải trả giá cắt cổ. Và hãy xem cảnh công an bịt miệng cha Lý, đạp mặt dân biểu tình, việc công an cướp nhà, cướp đất là thấy hết cái dã man của cộng sản.

Tất nhiên, Việt kiều là mồi ngon nhất, là những con nai tơ khờ khạo trước mắt một số người dân trong nước. Nhiều người trong nước, tìm cách móc túi anh em, chị em hải ngoại như là viết thư báo tin cha đau, mẹ ốm phải gửi tiền về. Nhiều người tham đem tiền về nước mua nhà đất, mở cửa hàng rốt cuộc bị cướp sạch. Kẻ cướp của ta là cộng sản, mà cũng có thể là anh chị em ta ở trong nước. Tại sao phải về? Nhiều người không muốn về vì không muốn thấy cờ đỏ, thấy những tên công an tàn ác.
Nếu có việc cần thiết phải về sao phải đi du lịch để chúng cắt hầu bao? Có gì vui đâu mà đến Vũng Tàu, Nha Trang người đông như kiến, rác ngập tràn bãi cát, thức ăn thức uống mất vệ sinh!
Chính là muôn sự tại ta
Xin đừng có trách trời xa, trời gần!

No comments: