Monday, January 9, 2012

HOÀNG NGỌC LIÊN * BẮT MÈO

Bắt Mèo Cũng giống phần lớn các bà, các cô ham coi bói đặng biết vận số của mình, Giáng Tuyết đã tốn nhiều công phu, tiền bạc dâng một số ông, bà thầy, mong gặp vị cao tay rành việc quá khứ vị lai. Nhưng cho đến nay, Giáng Tuyết chưa cảm phục một vị nào. Ngay từ khi mới lớn ở một tỉnh nhỏ Miền Bắc, Giáng Tuyết đã thuộc lòng mấy câu vè “kê” mấy vị coi bói mà toàn nói dựa, tào lao: “Số cô có mẹ, có cha, Mẹ cô... đàn bà, cha cô... đàn ông! Số cô có vợ, có chồng, Sinh con đầu lòng chẳng gái thì trai! Số cô năm xưa chạy dài, Không trong Hà Nội thì ngoài hậu phương! Số cô không hèn thì sang, Nước càng loạn lạc lại càng lo âu! Số cô không nghèo thì.... giầu, Vẹm chưa chặt đầu thì hãy ... còn nguyên! Số cô gia đình vẹn tuyền, Chồng không bị bắt (thì) nhân duyên hoàn toàn! Số cô vất vả mà... nhàn, Giặc Pháp không “càn” cũng dễ làm ăn!” Vè cho vui vậy thôi, chớ mỗi khi đi coi bói, Giáng Tuyết vẫn phải ngồi chờ tới phiên mình. Kề ra thì nhiều thứ “coi” lắm: Coi chỉ tay, coi bài tây, coi chữ ký, coi tử vi, tử bình, coi hướng nhà, hướng đất, mộ phần, xuất hành, hôn nhân, khai trương, chôn cất....kể ra còn dài nữa! Gần đây, Giáng Tuyết lại ham coi bói, vì đức lang quân của nàng có nhiều hành động khả nghi. Thêm vào đó, bà Hai “cơm tấm” lối xóm còn kề tai nàng, nói nhỏ: - Cô Hai à! Chính mắt tôi trông thấy Thầy Hai chở một con nhỏ “ngon lành” trên xe Uết Ba, xẹt qua chợ Phú Nhuận! Riêng về “vụ” này, Giáng Tuyết đã mất công tới viếng một “ông thầy” trên mạn Lâm Ðồng có biệt danh là “Mắt Thần”. Từ ven quốc lộ 20, Giáng Tuyết phải leo hơn bốn chục bậc thang lên trình diên ông. Vừa ló đầu vô căn phòng mà ánh sáng chỉ vừa đủ nhìn khung cảnh trong vài bước chân, Giáng Tuyết đã nghe ông thầy phán: - Mời cô ngồi. Cô lái xe hơi từ Sài Gòn lên? Giáng Tuyết gật đầu: - Dạ, thưa thầy. - Xe cô hiệu Simca Arronde, bảng đen, số EA 4731? Giáng Tuyết ngẩn người: - Làm sao ông thầy đọc được số xe mãi dưới ... lề đường? Mắt Thần nhún vai, mỉm cười: - Một chút, để cô có niềm tin. Tự nhiên, Giáng Tuyết thấy rờn rợn. Có cái gì ma quái đâu đây. Nhưng bề ngoài, nàng làm ra vẻ bình tĩnh, cười theo: - Thiệt đúng với danh hiệu “Mắt Thần” mà Sài Gòn thường ca tụng. Nhưng... - Ðừng ngại, cô cứ nói. - Thầy coi giùm, xin cho biết thù lao? Mắt Thần giơ tay: - Bộ người giới thiệu cô lên đây chưa cho cô hay là tôi không bao giờ lấy tiền cua ai cả? - Thưa, cô bạn tôi có nói điều này. Nhưng tôi nghĩ ông thầy tiếp khách cả ngày, nếu không có thâu nhập, làm sao trang trải mọi chi phí? Nụ cười vẫn nở trên môi Mắt Thần: - Bây giờ xin cô đừng nói chuyện tiền bạc nữa. Cô có thể đặt hai câu hỏi. Giáng Tuyết nói ngay: - Ðể không mất thì giờ của thầy, tôi xin vắn tắt. Thứ nhứt: Tôi có bà chị tuổi Dần, trước 1954 ở Miền Bắc. Chị tôi không di cư. Tôi muốn biết bà ấy ra sao vì lâu ngày không tin tức. Thứ hai: chồng tôi có “mèo” giấu ở đâu đó, tôi kiếm hoài không ra! Mắt Thần lặng lẽ đặt một ngón tay vô lỗ tai, miệng xi xô những lời khó hiểu. Thỉnh thoảng ông ta ngưng lại, như nghe ngóng, sau đó lại tiếp tục nói. Giáng Tuyết có cảm giác là ông thầy này đang nói chuyện với ... cõi âm. Nàng thấy căn phòng càng lúc càng lạnh hơn. Lại nghe ông thầy phán: - Bà chị của cô vẫn bình an nơi quê nhà. Gởi bưu thiếp về Miền Bắc hỏi thăm, khoảng nửa năm sau sẽ có hồi âm. Thứ hai, muốn “Bắt Mèo” của ông nhà, cô phải qua miệt Khánh Hội. Giáng Tuyết định hỏi thêm thì: - Thời gian dành cho cô đã hết. Mong cô cảm phiền! Sau vụ này, quả nhiên Giáng Tuyết nhận được tin bà chị. Còn vụ “Bắt Mèo”, Giáng Tuyết đã nhiều lần đi thăm dò, nhưng Khánh Hội bên quận Tư rộng mông mênh như vậy, làm sao kiếm? Cô nàng kết luận, Mắt Thần cũng chưa phải là ông Thầy có bản lãnh. Ông Thầy kề tiếp là một tiên sinh đeo kiềng râm, có “job” trên lề đường kế Lăng Ông Bà Chiểu. Giáng Tuyết vừa ngồi bên cạnh, đã nghe ông thầy lên tiếng: - Xin chào! Giáng Tuyết vui vẻ: - Thưa thầy, tui muốn xem một quẻ. - Cô muốn coi tử vi hay bói việc trước mắt? Giáng Tuyết không ngần ngại: - Ông chồng tui có bà nhỏ. Tui đã lên Lâm Ðồng coi thầy Mắt Thần, nhưng... - ... không kết quả, bây giờ cô muốn kiếm chỗ ông xã giấu cục cưng, phải vậy không? Giáng Tuyết gật đầu: - Dạ! Phải đặt quẻ bao nhiêu, thưa thầy? Ông thầy hạ giọng: - Ðây chỉ là thủ tục. Cô đặt trên đĩa, tờ giấy bạc năm mười đồng cũng được. Tôi khấn rồi đoán. Nếu được việc, cô nhớ trở lại thưởng cho. Giáng Tuyết hỏi: - Nếu tôi đặt quẻ quá ít, rồi được việc lại không tạ ơn, như vậy thiệt cho thầy... Ông thầy mỉm cười: - Cô bất tất phải quan tâm. Thật ra, những người quên thưởng cho tôi cũng không nhiều lắm. Còn nếu không được việc thì dù đặt quẻ ít, cũng là lẽ công bằng. Giáng Tuyết đặt tờ hai trăm trên dĩa. Ông thầy nâng dĩa ngang mày, lâm râm cầu khấn một lát rồi đặt dĩa xuống. Cẩn thận xếp tờ giấy bạc vô chiếc hộp vuông bên cạnh, thầy lấy hai đồng tiền Khải Ðịnh sáng bóng, gieo hai lần trên đĩa. Lần nào thầy cũng sờ kỹ hai mặt đồng tiền. Sau ít giây suy nghĩ, thầy lên tiếng: -Năm nay cô bao nhiêu tuổi? - Tui tuổi con rắn nhỏ. Ông thầy gật gù: - Vậy là Tân Tỵ, mạng Kim. Ngưng một lát, thầy tính thêm rồi nói: - Còn ít ngày nữa tới đầu tháng tám ta. Cô vô Cư xá Phú Lâm, sẽ có tin. Giáng Tuyết đặt thêm một tờ hai trăm trên dĩa rồi đứng lên: - Cảm ơn thầy. nếu có kết quả, thế nào tôi cũng tạ thầy. Có thể là cô nàng không có duyên. Mấy ngày lân la cùng khắp cà hai Cư xá Phú Lâm A và B, Giáng Tuyết không tìm được manh mối nào. Riết rồi nàng đâm nản, nhủ lòng sẽ chẳng còn để phí thì giờ và tiền bạc đi coi bói nữa. Thế mà bữa nay nghe cô bạn Thủy rủ rê, Giáng Tuyết cùng Thủy vẫy xe lam lên khu vực cầu Bình Lợi. Ðôi bạn gái “ruột” này, từ hồi còn đi học, đã bám nhau như “keo”. Theo lời Thủy, bà thầy Sáu ở đó nổi danh là có bản lãnh thần sầu, quỷ khốc! Bả nói trúng boong gia cảnh của thân chủ, còn hơn mấy bà lối xóm nhà mình nữa. Ai đời, bà Sáu dám nói là ông chồng Thủy đã gồng mình qua mặt Thủy, “đèo” một em choai choai xuống Nhà Bè “ăn chè”. Nhờ vậy mà Thủy đã rình bắt được quả tang hai cô cậu đang du dương bên kia cầu Hàng! Sau vụ này, anh chồng của Thủy không còn dám... nhúc nhích nữa. - Bà Thầy, Thủy nói - sẽ không làm “cậu” thất vọng đâu. Cứ thử đi coi một lần cho biết. Cam đoan “cậu” sẽ mê liền hà! Trên xe lam. Thủy còn nói thêm: - Bữa nay mình tới là còn kịp. Mình nghe nói bà Thầy được một nhà hàng sang trọng bên Nam Vang thỉnh qua “trụ” nữa đó. Nhận lời đi theo Thủy, thực ra, Giáng Tuyết chỉ muốn coi bà Sáu này quả có tài thánh như lời đồn đại hay không. Chớ trong lòng, nàng không còn mấy tin tưởng vào quý vị thầy bói. Còn khoảng vài trăm thước nữa mới tới nơi, hai chị em xuống xe đi bộ. Bà Thầy nổi danh hành nghề trong một am nhỏ. Phía dưới chân bức tượng Phật, xếp một hàng dài các tượng Quán Thế Âm Bồ Tát, Ông Ðịa, Thần Tài, Tam Thần Phước Lộc Thọ, Nữ Thần Tình Yêu. Hai bên tượng Phật, phía trái có hình Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp, và tượng Chịu Nạn, bên phải có Con Mắt của đạo Cao Ðài, hình Ðức Thầy Huỳnh Giáo Chủ. Bàn thờ đầy hoa trái hương đèn thiệt trang nghiêm. Giáng Tuyết phải chờ đợi khá lâu mới tới phiên được ngồi đối diện với bà Thầy. Nàng nghe một giọng nói dịu dàng, sau khi bà Thầy quan sát thân chủ một cách kín đáo: - Chị muốn coi bài hay chỉ tay? - Thưa... tôi muốn tìm nơi ông xã tôi giấu con... “mèo”! Vậy cách nào hiệu quả hơn, xin bà Thầy coi giùm. Bà Thầy vui vẻ: - Tôi coi bài cho chị. Vừa nói, bà vừa trao cỗ bài cho Giáng Tuyết: - Xin vui lòng làm theo lời tôi dặn: Chị trang bài nhiều lần rồi đặt xuống, cúp làm hai phần. Mỗi phần bài, chị rút ra một cây, lật ngửa lên. Chờ Giáng Tuyết làm xong, bà Thầy xếp hai cây bài nằm ngửa cho ngay ngắn. Sau đó, bà lật tiếp hai tụ bài còn lại, xếp thành bốn hàng dọc phía dưới. Bà chăm chú nhìn từng hàng rồi ngẩng lên nói: - Quẻ bài không tốt. Chị khó lòng kiếm ra nơi ông xã lén lút với kẻ đó. Người đờn ông này thiệt khôn, thường thay đổi nơi hò hẹn. Nên có thể là, chỗ tôi vừa đoán ra, khi chị tới thì họ đã di chuyển đi nơi khác. Ðiều này có thể khiến chị cho rằng bà thầy nói tào lao. Do vậy mà trong quẻ bài, tôi không thấy chỉ dấu nào đáng tin cậy. Theo tôi... Nói đến đây, bà thầy ngưng lại. Giáng Tuyết sốt ruột: - Xin thầy cứ chỉ cách giùm... Bà thầy gật đầu nói tiếp: - Theo tôi, thay vì đi “bắt mèo” như chị đã hoài công vô ích, điều tốt nhứt là làm sao cho ông nhà thấy chán người đàn bà ấy và trở về gia đình. Bà Thầy này có tình, có lý. Giáng Tuyết thầm nhủ và lắng nghe thêm: - Ðó mới là phương cách toàn vẹn để giải quyết vấn đề. rồi bà hạ giọng: - Ðờn ông mà, chị. Nhất là những trự hảo ngọt. Có phá được “ổ” này, các “cha” cũng sẽ bày ra “ổ” khác. Nếu cứ phải lo đi “bắt mèo” hoài thì còn làm ăn gì được nữa. Chị đồng ý không? Bà thầy quà cao tay. Nhìn vô cặp mắt bà, thốt nhiên Giáng Tuyết thấy vẻ hiền dịu, có thể tin cậy được: - Bà Thầy có cách nào, xin vui lòng giúp cho. Tôi xin hậu tạ. Một giọng nói rành rọt vang lên: - Chị có niềm tin không? Sách thánh có dạy: niềm tin có thể dời non, lấp biển. Còn cha ông mình có câu: Linh tại ngã, bất linh tại ngã. Thiêng hay không là tùy thuộc nơi mình có niềm tin sắt đá hay không. Ðiều mình khấn xin các Ðấng Bề Trên, có được như sở nguyện, có linh ứng hay không, là do mình có dốc lòng tin tưởng hay không. Giản dị vậy mà bà con ta không chịu hiểu cho thấu đáo. Giáng Tuyết chưa hiểu rõ là bà thầy định nói gì, lại nghe tiếp: - Nếu không tuyệt đối tin tưởng thì khấn điều gì cũng khói được như ý nguyện. Nói đến đây, bà đưa tay quơ mấy tụ bài lại, xếp gọn bỏ vô trong hộp: - Quẻ bài không tốt vì không lối thoát. Tôi có thể nói, chị còn tốn nhiều thì giờ, tiền bạc để theo đuổi sự tìm kiếm rất ít hy vọng thành công. Nếu quả thiệt chị muốn ông xã không bao giờ còn mèo chuột nữa, tôi có cách giúp chị. Giáng Tuyết thành khẩn: - Mong bà Thầy giúp ngay cho. Tôi xin hậu tạ. - Nhưng chị đã đủ niềm tin chưa? Giáng Tuyết cả quyết: - Tôi hoàn toàn tin Bà Thầy. Nhìn nụ cười trên môi người đối diện, Giáng Tuyết nói tiếp: - Tôi không ngại về tiền bạc, hết bao nhiêu... Bà Thầy giơ tay: - Khoan nói chuyện tiền bạc. Hãy thông qua phương cách trước. Vừa nói, bà thầy vừa nhìn chăm chú vào cặp mắt thân chủ: - Chẳng những phải hết lòng tin, mà chị còn phải làm đúng theo lời căn dặn của tôi, không bao giờ được tiết lộ cho bất cứ ai hay, nhất là ông xã. - Xin Bà Thầy cứ chỉ dạy cho. Bà thầy thong thả: - Tôi sẽ khấn cho chị một đạo bùa kêu bằng “Sở Nguyện”. Chỉ cần chị mang luôn trong mình, sẽ thấy hiệu nghiệm trong vòng sáu tháng. Tự nhiên, Giáng Tuyết thấy ngần ngại. Bùa ngải, nàng đã từng nghe qua, nhưng vẫn cho là chuyện hoang đường... Như đoán được ý nghĩ của khách, bà thầy tươi cười: - Dĩ nhiên chị có thể từ chối đề nghị củ tôi. Bởi vậy nên tôi đã phải nhiều lần nhấn mạnh là phải có niềm tin. Thực ra trong lòng Giáng Tuyết không muốn chọn giải pháp bùa ngải để giữ chồng, Nguyễn không hiểu sao, nàng lại nói: - Tôi chỉ thấy hơi bất ngờ thôi. Nếu bà Thầy đây là giải pháp cần thiết, xin cứ tiến hành cho. Bà thầy nhỏ nhẹ: - Vậy được, sự việc sẽ như sau: * Trưa mai, đúng ngọ, chị trở lại đây, mang theo hai chỉ vàng lá, thứ vàng nguyên chất chưa làm nữ trang. * Trước mặt chị, vàng sẽ được tôi gói trong giấy trang kim, buộc chỉ ngũ sắc rồi đặt trong một túi gấm có giây đeo. * Sau đó, trước bàn thờ Nữ Thần Tình Yêu và Hạnh Phước, chị khấn theo tôi rồi quàng túi gấm vào cổ, giữ luôn trong mình. Chị nhớ là không bao giờ được mở túi ra. Nếu không, “Sở Nguyện” sẽ hết linh. Giáng Tuyết vui vẻ nhận lời: - Cảm ơn bà Thầy. Trưa mai tôi sẽ y hẹn. Bây giờ xin gửi bà Thầy chút lòng thành... Bà thầy lắc đầu: - Quẻ bài không giải quyết được vấn đề của chị, tôi không lấy tiền. Ngày mai, sau lễ khấn “Sở Nguyện”, và sau này khi có kết quả tốt đẹp, chị cho tôi bao nhiêu, tùy hỉ. Giáng Tuyết đứng lên: - Vậy tôi xin cáo từ, cảm ơn bà Thầy. - Chào chị. Sáu tháng kế tiếp, thời gian chuyển dần vào một cuộc đổi đời. Cuối năm đó, sau khi bán hết nữ trang cho cuộc sống, trong lúc chồng đi “cải tạo”, các con nhỏ dại, bao nhiêu nhu cầu khẩn thiết. Chợt Giáng Tuyết nhớ ra còn lá bùa “Sở Nguyện”... hai chỉ vàng! Bây giờ đâu cần bùa để giữ chồng nữa! Trước mắt là đem bán hai chỉ vàng lấy tiền đi thăm nuôi chồng, sắm Tết cho mấy đứa nhỏ. Giáng Tuyết mở chiếc túi gấm, gỡ những sơi chỉ chằng chịt và mấy lớp giấy trang kim. Nàng sững sờ, thay vì hai chỉ vàng là hai đồng tiền kẽm đã hoen rỉ! Rõ ràng trước mắt nàng, bà thầy đã gói vàng, bỏ vô túi, đặt trên dĩa, hai tay bà trịnh trọng nâng cao dĩa, cúi đầu đọc lời khấn và nàng cũng cúi đầu đọc lời khấn theo, trước Nữ Thần Tình Yêu và Hạnh Phước! Sau đó, bà Thầy trao ngay chiếc túi này cho nàng. Tại sao bây giờ hai chỉ vàng lại biến thành hai đồng tiền kẽm? Tại sao? Hoàng Ngọc Liên

No comments: