Thursday, January 5, 2012

THƠ VƯƠNG TÂN


NHỚ

tặng PT

Chiều tàn rượu cạn nhớ mênh mông

Nhớ tiếng Hồ trừơng đau đứt ruột

Rượu rót về đâu đêm không cùng

Bạn bè tứ tán ai còn mất

Thua được giang hồ một cõi không

Rượu nhạt uống hòai với trăng suông

Một đời quên lãng cả thời gian

Ngươc xuôi những tưởng xoay trời đất

Gíó nổi lên rồi ta đi thôi

Được thua cuộc thế trò hư ảo

Bạn bè sống chết kiếp luân hồi

Ta đọc kinh hề ta tụng kinh

Tìm trong vạn pháp đường siêu thóat

'''''Ngôi lời ''''trống vắng cõi duy linh

Một bầy ác quỉ đang tung tác

Dân nước ta trong những nhục hình

Ngươi mang Thánh giá đi cứu chuộc

Ta mang thơ hề những khổ thi

Trăm năm còn mất ta đâu tính

Một cõi đi về những trống không

Ta mãi là ta tên lãng tử

Một đời quên lãng cả thời gian

Ngược xuôi những tưởng xoay trời đất

Kết quả gì đâu những hão huyền

Thôi thêm ly nữa ta tìm mộng

Đời mất em rồi còn nhớ thương

Hỡi ơi trời đất bao la quá

Ta một mình ta chật đến cuồng

VƯƠNG TÂN


TỤNG CA


Ta hát đời ta một đời vớ vẩn

Ta hát đời ta một đời lung tung

Ta hát đời ta một đời ngớ ngẩn

Ta hát đời ta một đời điên khùng

Óc bằng con kiến đòi đi lấp biển

Tài chẳng bao nhiêu mà đòi vá trời

Tất bại là chắc lại đổ tại thời

Cứ ngược dòng đới cứ đi lung tung

Bão táp nổi lên không chịu ngồi yên

Cứ chống cứ che mà không mất mạng

Ăn nói lăng nhăng như người mê sảng

Là kẻ sống sót không chịu theo thời

Cứ luôn miệng nói đời không phải thế

Đời phải có trăng gió và tình yêu

Ta đã mất em nhưng còn nỗi nhớ

Nằm ng không mơ thì đành tự tử

Ta cứ vá trời, ta cứ lấp biển

Ta ngươi buôn gió ta người buôn mây

Ta ngược ta xuôi ta cười ta khóc

Ta sá gì đâu cuộc đời lưu đầy

Ta tên hề chèo hát đình hát miễu

Chọc cười người dưng rối khóc rồi ngủ

Làm gánh hát đời không xu dính túi

Ta ngươc ta xuôi mua vui thiên hạ

Ta cứ là ta một kẻ mộng du

Xốt đời cỏ rác làm nghề hát rong

Xuốt đời là ngươi luôn luôn thua trận

Dù ta mất em nhưng còn nổi nhớ

Và lòng lúc nào cũng mãi mùa xuân

VƯƠNG TÂN

BÀI CA THIN SƯ

Tặng Dõan Quốc Sỹ

Thiền sư xuống núi vì thiên hạ

Múa bút cho đời được nở hoa

Thiền sư xuống núi như ‘’tiên đọa’’

Lận đận cho đời vẫn hát ca

Thiền sư mạt pháp mang tâm lành

Thở ra hít vô nhìn quỉ dữ

Cái tâm của ‘’bụt’’ trái tim xanh

Chuyện đời không tính nhiều ít chữ

Miễn sao cho trời được trong lành

Miễn sao cho đời được yên bình

Miễn sao cho mình đươc an tịnh

Gìn Vàng Giữ Ngọc mãi văn chương

Khu Rừng Lau vẻ đẹp hoang đường

Dòng Sông Định Mệnh nào ngơ ngác

Có biết bao nhiêu nỗi đọan trường

Thiền sư gác bút đi tìm pháp

Cái pháp trong tâm mãi chưa ra

Hít thở mênh mông trời quỉ dữ

Chỉ thấy đêm khuya bóng trăng tà

Giấc mộng nhân sinh môt trận đời

Nghìn năm nước chẩy với hoa trôi

Những gì được mất trong thiên ha

Cũng chỉ nằm trong môt lẽ đời

Cát bụi rồi đây hòan cát bụi

Còn lại hay chăng một chút lòng

Nửa đêm tỉnh mộng ngắm trăng suông

Thấy lẽ vô thừong trong cuộc sống

Thấy đời tiếp nối đến vô cùng

Ván cờ cuộc thế trò hư ảo

Còn mãi muôn đời’’pháp ‘’ văn chương

VƯƠNG TÂN

[2007]

LÀM NGÔI SAO BÉ NHỎ

Tặng Pham Tường

Thượng đế của ta ơi

Thơ thật là tuyệt vời

Ta mãi người ảo tưởng

Không hư vô thì chết

Nỗi sống mãi không cùng

Như cay đắng cuộc đời

Như tình yêu tuyệt vọng

Ngỏanh nhìn lại đời mình

Nhớ mãi hưong tóc em

Rồi nguyền rủa thời gian

Như nguyền rủa thân phận

Cũa tháng ngày tật nguyền

Xin cảm ơn hư vô

Xin cảm ơn ảo tưởng

Nỗi nhớ em không cùng

Mất mát không tiếc nuối

Vào lịch sử cửa lớn

Vung bút chuyển cơ trời

Xá gì đường sống chết

Vượt thời gian con người

Vượt không gian trái đất

Vượt tình yêu gái trai

Và men say cuộc đời

Làm nụ hoa hàm tiếu

Làm mây trắng bay bay

Làm ngôi sao bé nhỏ

Cho thiên hạ ngắm chơi

Vương Tân

http://www.banmeonline.org/news-797/50/Tac-Gia/Dong-Tho-Thi-si-Vuong-Tan

No comments: