Monday, March 5, 2012

HỒI KÝ HUỲNH NGỌC TUẤN 2


TẬN CÙNG MAN RỢ!
HỒI ỨC VỀ NHÀ TÙ CỘNG SẢN VIỆT NAM

Tác giả: H. N.. Tuan ( Quảng Nam - Đà Nẵng)
(Tiếp theo số ĐL 132, tháng 11-2011) Những gì anh tôi nói không phải là tôi không biết,hay không nghĩ đến nhưng nhà cầm quyền cộng sản họ dồn tôi vào chỗ chết thì tôi không thể sống được..đường nào tôi cũng chết..nên tôi quyết định chọn cho mình một cái chết hào hùng và có ích cho mọi người nhất là những người bạn tù của tôi đang bị trù dập. Anh tôi là một người yếu đuối..anh như người mất hồn..anh chỉ biết khóc mặt anh xanh tái..tôi lo lắng không biết anh về được đến nhà không.

.Đồ thăm nuôi mang ra tôi bảo anh mang về tôi chỉ mang vào một ít quà cho các bạn đang cần và một túi cá khô khoảng nửa kg cho Dương Văn Tuý người bạn đã chăm sóc tôi từ khi tôi đến Nam Hà. Đại uý Hoàng Xuân Nam đang ngồi đó,anh ta không nói một lời,thỉnh thoảng nhìn đồng hồ,anh ta không có biểu hiện gì.

Anh tôi vẫn khóc và chỉ nói được một câu duy nhất lặp đi lặp lại: -Em nên nghĩ đến các cháu nếu em có mệnh hệ gì thì các cháu mồ côi cả ba lẫn má. Tôi giải thích với anh mọi điều tôi nghĩ ..lòng tôi trống rỗng..khô cạn..tôi nghĩ đây là định mệnh dành cho mình...hay đơn giản hơn tôi là người thua cuộc người thất thế thì đây là kết quả tất yếu thôi-mạnh được,yếu thua-lẽ đời là vậy.

Không tình nghĩa không công lý..đây là cuộc tranh chấp ở rừng sâu núi thẳm,kẻ chiến thắng được tất cả,người chiến bại mất tất cả?Kẻ mạnh cười trên xác chết kẻ yếu...tôi không còn nước mắt để khóc..tôi đã khóc nhiều vì nhớ con kể từ ngày tôi bị bắt..nước mắt tôi đã khô cạn cũng như sức lực của tôi.Tôi nói với anh tôi

-Trăm sự em nhờ hai anh và các cô chăm sóc cho các cháu,em đã cố gắng rất nhiều,hy vọng một ngày được về với các con cháu dù cho tấm thân tàn tạ...nhưng CSVN đã không cho em cơ hội đó..họ muốn em phải chết..Họ muốn cứu em đâu có khó khăn tốn kém gì..vài lọ thuốc kháng sinh thôi..nhưng họ đã không làm vậy dù em nhiều lần yêu cầu họ chữa bệnh cho em.Họ buộc em phải chết...nhưng em sẽ chọn cái chết cho em,em sẽ tuyệt thực..anh về nói với gia đình như vậy.


Anh tôi khóc rất to khi nghe tôi nói như vậy..trông anh tiều tuỵ và mất hết sức sống. Lát sau Đại uý Hoàng Xuân Nam đứng lên báo cho chúng tôi biết là đã hết giờ thăm nuôi..anh tôi vẫn khóc và không đứng lên nỗi..Hoàng Xuân Nam đến kéo anh đứng lên và đưa anh ra ngoài.Đại uý Hào dẫn tôi trở vào trại. Trên đường đi không ai nói với ai một lời.

Tôi vào mang một ít quà cho bạn bè..rồi về chỗ nằm nghĩ.Tôi uống một viên thuốc hạ sốt cho người dể chịu. Buổi cơm chiều hôm đó và tiếp tục 10 ngày sau cán bộ Nguyễn Xuân KIện và Đại uý Hào thay nhau vào làm biên bản..Họ buộc tôi ký vào biên bản là tự ý tuyệt thực không nhận phần cơm của trại cấp..nhưng không được ghi gì thêm. Kiện nói với tôi... -Đề nghị anh ký vào đây..không được ghi gì hết.

Tôi nhìn anh ta với cái nhìn khinh miệt -Cán bộ nói sai rồi..bất cứ một biên bản nào cũng dành ra một phần để người ký ghi ý kiến của mình vào đó.Nguyên tắc là như vậy.Tôi không tranh luận với cán bộ vì đây là điều hiển nhiên Tôi nằm xuống để nghỉ ngơi..mặc xác hắn ngồi đó nhìn tôi.Thỉnh thoảng hắn lại nói. -Anh Tuấn ơi,anh ký vào đi.Có gì đâu mà anh quan trọng hoá vấn đề thế..

Tôi vẫn nằm và trả lời.. -Ký vào để hợp thức hoá cái chết của tôi chứ gì?Các ông dồn tôi vào chỗ chết và còn muốn tôi chết như một thằng ngốc..(Tôi cười nhẹ) Các ông lầm rồi..Tôi sẽ chết một cách đường hoàng với mục tiêu rõ rệt..tôi tuyệt thực để đòi hỏi Tự do Dân chủ và Nhân quyền. Ngồi một lát rồi hắn ra đi.

Cứ như vậy 10 ngày trôi qua. Buổi chiều ngày thứ 12 Nguyễn Xuân Kiện vào nói với tôi -Nếu anh không ăn được cơm thì thì chúng tôi bảo nhà bếp nấu cháo cho anh.Cháo thịt hẳn hoi để bồi dưỡng cho anh,trông anh bây giờ chỉ còn da bọc xương. Tôi vẫn lặng thinh vờ ngủ,hơn 10 ngày rồi tôi không ăn gì,chỉ uống nước..trong người đầy bệnh tật..bệnh lao bệnh viêm phổi..tôi không biết tại sao tôi vẫn chưa chết..tôi mới cảm nhận cái lạnh đã lan đến quá đầu gối chân..tôi thấy rất ít cảm giác ở phần đùi trở xuống,theo kinh nghiệm đó là dấu hiệu của cái chết.

.Toàn thân tôi nhẹ nhàng thư thái..cảm giác đau đớn khó chịu cũng bớt đi rất nhiều.Tôi chiêm nghiệm một điều,cái chết rất nhẹ nhàng và êm đềm chứ không có gì đáng sợ hay đau đớn. Có điều là khi nó đã đến thì mãi mãi không ra đi! Kiện vẫn nài nỉ tôi -Anh cố ăn một chút gì nhé..tôi mang cháo thịt cho anh đây. Tôi vẫn lặng thinh -Nếu anh nhịn ăn mà chết thì thiệt cho anh và gia đình anh thôi..chúng tôi chỉ mất một tờ biên bản. Tôi vẫn lặng thinh và hắn tức tối bỏ ra ngoài. Sáng hôm sau Kiện-Hào lại vào..để động viên tôi khuyên tôi ăn trở lại..tôi vẫn nằm yên.

Họ lại đi ra..lát sau anh Lê Văn Hiếu,anh Trần Nam Phương từ buồng giam số 4,ở khu kế bên sang để khuyên giải tôi.Anh Phương nhìn thấy tôi trong tình trạng kiệt quệ chỉ còn da và xương anh không kìm được vừa nói vừa khóc. -Họ nhờ anh và anh Hiếu sang đây khuyên em thôi tuyệt thực.Thấy em thế này anh đau lòng quá,em suy nghĩ lại đi,còn các cháu nữa. -Họ dồn em vào chỗ chết,em chọn một cái chết có giá trị. Anh Lê Văn Hiếu dùng tay thăm mạch của tôi. -Em yếu lắm rồi Tuấn ạ..họ cam đoan với tụi anh là sẽ chữa bệnh cho em đến khi khoẻ mạnh thì thôi..họ hứa sẽ bồi dưỡng cho em nữa.

Tôi xin lỗi các anh ấy và vẫn không đồng ý Anh Lê Văn Hiếu ngồi một bên quạt cho tôi ,anh Trần Nam Phương thì nước mắt rưng rưng Tôi không thể nào quên cái ngày hôm đó(Chiều hôm đó hết người này đến người nọ đến để khuyên tôi thuyết phục tôi..những người anh em cũng có những người thường phạm cũng có,họ đến rất nhiều) Sáng hôm sau-ngày tuyệt thực thứ 14 Anh Hiếu anh Phương anh Thuỵ đến chỗ tôi.Anh Thuỵ nói -Họ cam kết với tụi anh là sẽ bồi dưỡng và chữa bệnh cho em,tụi anh nghĩ đến đây em nên dừng lại..như thế này là đã thắng lợi rồi. Anh Hiếu nói thêm -Như thế này là họ nhượng bộ rồi,em nên dừng lại ở đây..đừng đi xa quá anh sợ.. .

Anh không nói được nữa nước mắt rưng rưng. Dương Văn Tuý cầm tay tôi -Anh nghĩ đến mấy cháu...anh cảnh cáo chúng nó như thế là đủ rồi..em nghĩ nên dừng lại. Tôi cũng đã suy nghĩ cả một đêm rồi..nên quyết định đồng ý để họ chữa bệnh cho tôi. Như vậy là họ cho người vào...họ đứng ở ngoài sân mà tôi không biết,mang theo dịch truyền vì tôi không thể ăn ngay lúc này được.Bác sĩ Phạm Ngọc Cảnh trung tá công an,trưởng trạm y xá của Trại vào khám bệnh cho tôi.Anh Nguyễn Văn Bảy , y tá,là một tù nhân.thường phạm.đo huyết áp,anh lắc đầu Khi đỡ tôi dậy anh ta nói: -Anh gầy quá,lại lở loắt hết rồi nè. Vì nằm lâu ngày,cơ thể bị suy nhược nên dưới lưng tôi lở loắt

.Họ bắt đầu chuyền dịch cho tôi và mang Băngca đến chuyển tôi xuống trạm xá. Họ tiêm cho tôi một mũi thuốc bổ gì đó 30 phút sau Họ lại đo huyết áp..họ quyết định tiêm cho tôi 2 lọ Ampiciline 1000 đơn vị. Tôi nằm ở Trạm xá đến chiều,hai tay chuyền dịch. Khoảng 5h chiều,hai bình dịch đã hết..họ mang vào một tô cháo nấu thịt nạc băm rất ngon..tôi ăn một nửa. Sau đó họ tiêm thêm 2 lọ Ampi cho tôi và cho người cán tôi về phòng

Như vậy đúng một tuần,sáng cáng đi chiều cáng về,chuyền dịch và tiêm Ampiciline Bệnh viêm phổi của tôi đã hết,tôi không còn thấy đau đớn nữa..hít thở dể dàng. Tôi nhận được thư và quà của gia đình,họ mang quà vào tận nơi cho tôi.Tôi viết thư thông báo cho gia đình biết bệnh viêm phổi của tôi đã hết.Tôi đã ăn uống trở lại..sức khoẻ đã khá hơn nhiều.

Trong thư gia đình báo cho tôi biết là anh Nguyễn Ngọc Đăng đã sang Úc định cư..không còn ở Canada nữa,biết tin tôi bị bệnh nặng và đang tuyệt thực anh gởi cho tôi 500Úc Kim để chữa bệnh và bồi dưỡng..đây là một khoảng tiền lớn.. Nó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi..tôi biết ơn anh vô cùng và thầm cám ơn Trời Phật đã cho tôi một người bạn như anh.

Tôi vẫn tiếp tục ăn cháo nửa tháng nữa,tôi nhận được thư và hình của các con tôi..các con tôi khoẻ mạnh..cu Hiếu đã viết cho ba một lá thư khá dài,cháu muốn tôi hứa với cháu là cố giữ gìn sức khoẻ để cháu có thể gặp lại tôi.Khi tôi đi tù cháu còn bé quá chưa biết gì,ký ức về tôi cũng không nhiều..cháu muốn biết tôi như thế nào..cháu muốn được gặp ba.

Tôi viết thư trả lời cho cháu trong đó tôi giải thích cho cháu rõ là tôi rất nhớ các con ..ước mơ lớn nhất của tôi là được trở về nhìn các con ,ở bên các con và bù đắp một phần những mất mát mà các con tôi phải chịu.nhưng tôi cũng viết để các cháu hiểu rằng ở trong nhà tù này rất nhiều bất trắc rủi ro nguy hiểm và tôi không thể quyết định số phận của mình như tôi muốn.. Tôi viết cho các cháu rằng chẳng bao giờ và không có gì có thể bù đắp được những ngày tháng dài đằng đẳng thiếu tình thương và sự chăm sóc của ba.Những ngày mưa gió ngập trời ..các con run sợ trong lòng các cô,nhà không có đàn ông chỉ toàn phụ nữ và trẻ con ,những nỗi sợ hãi mơ hồ hay có thật ở trẻ con, các con phải gánh chịu một mình không chia xẻ cùng ai được.

Những ngày tựu trường,trẻ con được bố mẹ chăm sóc thương yêu, được vỗ về đưa đón từng bước chân đến trường,..các con thì bơ vơ lạc lõng..những đôi mắt ngơ ngác,buồn tủi nhìn những đứa trẻ khác hạnh phúc trong vòng tay trìu mến,nâng niu của cha mẹ,rồi những ngày đi học..những ngày mưa xối xã đường đất trơn trượt..những ngày nắng chói chang gió bụi mịt mù ,các con phải thui thủi một mình trên con đường làng hun hút không ai đưa đón...không ai bảo vệ.Còn bị sự bắt nạt của mấy đứa học trò lớn tinh nghịch ,các con chỉ biết ôm nhau khóc..khi bị chúng đánh đập.Không ai đoái thương,rồi phải chịu sự ngược đãi phân biệt của chính quyền CS của mấy tay Đảng viên CS là Hiệu trưởng là giáo viên với tâm địa hẹp hòi, Lá thư này không về được với các con tôi
.

Ở trong tù những người cộng sản luôn xử dụng một thủ đoạn tàn bạo vô nhân tính và dể dàng với họ đó là cắt thư từ ..Có nhiều trường hợp 5-10 năm người tù và gia đình không hề liên lạc được với nhau nhất là những con người kiên cường không chịu khuất phục không chịu "đi bằng đầu gối".

Có những gia đình lặn lội đến thăm người thân cách đó hơn vài trăm km..đến trại không được gặp mặt lý do: người tù đó "vi phạm nội quy" chỉ đơn giản thế thôi. 5năm-10 năm mới có điều kiện đi gặp thân nhân một lần..và nhận được sự khước từ như thế..đôi lúc có người tù tưởng rằng mình bị gia đình bỏ rơi..còn gia đình thì tưởng mình đã chết nên lập bàn thờ để hương khói!! ..Có rất nhiều những câu chuyện thương tâm và oái oăm đến mức những ai có đầu óc giàu tưởng tượng nhất cũng không thể hình dung nỗi!

Nhà tù CSVN là một địa ngục.Địa ngục trong địa ngục!. Có một người tù chính trị ở trại A20 Xuân Phước, anh đi tù lúc mới 25 tuổi ,khi đó người con trai đầu của anh mới biết đi lẩm chẩm .Rồi mẹ đi lấy chồng khác, cháu ở với nội..cũng khó khăn lắm..20 năm sau cháu đi thăm ba.. Khi đến trại Xuân Phước cháu ngơ ngác không biết ai là ba của mình.Khi những người tù khác mỗi người đi về phòng riêng với người thân của mình..Người tù chính trị kia bỡ ngỡ, lóng ngóng vì lần đầu tiên sau 20 năm mới được ra tới đây..nơi gặp mặt gia đình này.Người tù chính trị kia mới mon men đến hỏi chuyện một câụ con trai cũng đang ngơ ngác tìm kiếm người thân.. -Xin lỗi cháu đi thăm ai.. -Cháu đi thăm ba cháu -Ba cháu tên gì -Dạ NVA.. Người tù chính trị như ở trong mơ..anh lặng thinh nhìn cậu con trai là con của mình,nước mắt anh bất chợt tuôn trào sau rất nhiều năm khô cạn.Anh nói trong nước mắt nghẹn ngào -Ba đây con trai Họ ôm nhau và khóc..cậu con trai khóc rất nhiều..khóc đến nỗi không nói được. Tôi tự hỏi ở đâu trên Thế giới này có việc như vậy? Có ai trên Thế giới này như hai cha con của người tù chính trị này? Câu chuyện này lan ra rất nhanh trong nhà tù Xuân Phước.Những nó chỉ là một câu chuyện thêm vào trong một "Kho tàng đã đầy ắp" những câu chuyện thương tâm của những tù nhân chính trị VN



Khi sức khoẻ đã khá lên tôi tự nhủ với mình là sẽ cố gắng để quay về với các con tôi..được nhìn các cháu..Bây giờ Thục Vy học lớp 10,Khánh Vy học lớp 8,Trọng Hiếu học lớp6. Ba cháu rất dể thương..Trọng Hiếu khuôn mặt tràn đầy ngây thơ,đôi mắt to đen láy..Còn Thục Vy, Khánh Vy vô cùng xinh đẹp. Tôi xuống gắp Trung tá Bs Phạm Ngọc Cảnh đề nghị được đi khám và điều trị bệnh Lao phổi.


.Ông ta chỉ hứa là Trại có kế hoạch để đưa một số người đi khám,ông ta bảo tôi chờ một thời gian. Và thời gian cứ qua đi..một vài lần tôi gặp Đại uý Hoàng Xuân Nam để nhắc lại yêu cầu này và chỉ nhận được sự ưởm ở cho qua chuyện..tôi không lạ gì về chuyện này..mình đâu có thể bắt buộc trại phải chữa bệnh cho mình được.Tuy vẫn biết họ phải có trách nhiệm chữa bệnh cho mình..nhưng ở VN đâu có luật pháp,cái gọi là "Luật "ở VN chỉ là quyền lợi hoặc đơn giản chỉ là sở thích của Đảng CS


Chúng tôi là người tù của hai thế kỷ..trong chúng tôi một người có thể gọi là tiền bối của những người tù chính trị . Một bậc"Lão làng" đó là anh Nguyễn Văn Bảo..anh Bảo người thấp đậm,mái tóc bạch kim trắng ngà rất đẹp,từ khi sinh ra tóc anh đã là màu bạch kim,một hiện tượng lạ đối với người Việt chúng ta. Anh tham gia hoạt động chính trị rất sớm..từ trước năm 1975 Anh là người tù chính trị đầu tiên của Chế độ CS khi họ cưỡng chiếm Miền Nam.

.Tổ chức của anh là tổ chức đấu tranh chống cộng sớm nhất hình thành ở Miền Nam vì họ sớm nhận ra cái cái thảm hoạ mà CS sẽ đem đến cho Dân tộc cho đất nước..nhưng lực bất tòng tâm.Những con người dũng cảm và yêu nước đã nhanh chóng sa lưới..một số đã bị tử hình,anh mang án chung thân từ đầu năm 1976 Tôi nằm bên anh..chúng tôi vừa nằm vừa nói chuyện,từ chuyện Văn học Triết học Tôn giáo Chính trị và cả chuyện tiếu lâm.Anh nặng tai nên phải nói với anh thật gần..anh kể tôi nghe chuyện cuộc đời anh,chuyện ở trong tù khi mới bị bắt..chuyện bị tra tấn đánh đập..những câu chuyện thật hãi hùng mà những ai có trí tưởng tượng phong phú nhất cũng khó hình dung..nếu chúng ta kể lại cho thế hệ mai sau,họ sẽ đón nhận nó như những câu chuyện cổ tích không có thật.

Khi ở Xuân Phước tôi có nghe nói về anh với thuyết"Hội tụ" và chính vì cái luận thuyết này anh đã bị ra toà..với bản án chung thân thêm một lần nữa.Khi anh bị bắt bị tra tấn và biệt giam ở trại A20 không ai nghĩ rằng anh có cơ hội ra toà để nhận thêm một bản án nữa...vậy mà anh vẫn sống..nhưng với những di chứng của sự tra tấn dã man..bây giờ anh chỉ là một phế nhân, nhưng có một điều lạ lùng anh hồi phục khá nhanh. Khi tôi nằm bên anh ở Nam Hà..anh đã bị Lao phổi..huyết áp cao..nặng tai.. Có một điều rất lạ lùng..tôi không thể nào hiểu được đây là một sự trùng hợp tình cờ hay giữa tôi và anh Nguyễn Văn Bảo có sự "Thần giao cách cảm" như người ta vẫn nói. Sau 14 ngày tuyệt thực..1 tuần chữa bệnh.Lúc đó là cuối tháng 7 năm 2000.

Tôi đang nằm dưỡng bệnh..chúng tôi vẫn hay nói chuyện với nhau,anh Bảo được gia đình chăm sóc rất chu đáo,thăm nuôi gởi quà,gởi tiền rất đều đặn.Có thể nói là rất đầy đủ,chính vì vậy mà những ngày cuối đời anh rất khoẻ mạnh. Một đêm cách 2 ngày khi anh lâm bệnh,tôi nằm mơ thấy anh đứng bên cầu thang(giữa phòng bắt lên sàn trên)chết trong tư thế đứng như vậy.Giấc mơ vô cùng khó quên..Tôi chỉ để trong lòng coi như chuyện mộng mị hoang đường..hai ngày sau anh bị bệnh..anh ói mửa liên tục người mệt rã rời.Anh em chúng tôi đưa anh đi xuống bệnh xá..người ta nói anh ngộ độc thức ăn..người ta truyền dịch cho anh vì anh cứ ói mửa không ăn uống được gì.

Ngày hôm đó..buổi chiều người ta cán anh về phòng..anh vẫn ói mửa tuy chẳng còn gì trong bụng,anh không ăn uống gì được..anh em mang đến một cái bô để bên dưới nền nhà gần chỗ anh để anh đi tiểu và ói mửa vào đó...không phải lên xuống nhà vệ sinh vì ban đêm ai cũng ngủ cả,không ai giúp anh lên xuống được..nhưng chắc vì anh ngại làm mất giấc ngủ của anh em và cũng một phần anh sợ sự phản ứng của những người bên thường phạm nhất là vài tay lưu manh trong phòng..cho nên mỗi lần ói mửa anh phải cố gắng xuống nhà vệ sinh. Ngày hôm sau vẫn vậy,sáng người ta cán anh xuống trạm xá chiều cán về.Khi về nhà thấy anh nằm thiêm thiếp,anh em hỏi Đại uý Nguyễn Xuân Kiện là trực trại và là người phụ trách buồng 6. -Sao không để anh Nguyễn Văn Bảo ở dưới trạm xá để tiện theo dõi và chửa trị ,mang về buồng đêm hôm có việc gì thì làm sao?

Nguyễn Xuân Kiện trả lời -Trạm xá ban đêm không có ai ở đó,với bệnh của anh Bảo đã ổn định rồi không có gì phải lo Đêm hôm đó anh vẫn ói mửa Đến khoảng 4h sáng,tôi nằm mơ thấy có một ông gia đuổi bắt anh Bảo.Anh Bảo chạy trốn ông già đó rồi vấp ngã..rất nhiều người vây quanh anh Bảo..trong mơ tôi đi qua đó thấy một đám đông người ,tôi chen vào để xem..và thấy anh Nguyễn Văn Bảo nằm co ro dưới đất..Tôi nói với mọi người chung quanh đây là anh Bảo bạn của tôi. Tôi nằm mơ đến đó thì giật mình vì tiếng la thất thanh của một thường phạm. -Các anh các chú ơi,Chú Bảo chết rồi...Các anh các chú ơi,Chú Bảo chết rồi. Mọi người trong buồng 6 thức dậy..mấy anh em trẻ chạy xuống nhà vệ sinh nhanh chóng mang anh Bảo lên.

Có một điều thật kỳ lạ là tôi thấy anh Bão nằm co ro trong tư thế mà tôi thấy trong giấc mơ.Tôi sờ vào người anh, thấy anh đã lạnh..tôi biết anh đã chết rồi.Người ta gọi cấp cứu,anh Bảy là người thân tín của Bs Trung tá Phạm Ngọc Cảnh,anh làm y tá dưới trạm xá...ra cửa sổ nói nhỏ với người cán bộ gác đêm điều gì đó.5 phút sau Bs Cảnh cùng cán bộ An ninh và Trực trại vào đến buồng giam và mở cửa ra,chúng tôi thấy rất lạ,chưa bao giờ trong những năm tháng ở tù mà việc cấp cứu được thực hiện nhanh đến mức như vậy!?

Người ta mang anh NVB xuống Trạm xá,20phút sau ,trực trại Nguyễn Xuân Kiện vào hỏi người trưởng buồng và anh thường phạm là phát hiện anh NVB ngã ở nhà vệ sinh lúc mấy giờ..Tôi biết là anh Bảo chết thật rồi Tôi hỏi Nguyễn Xuân Kiện là anh Bảo chết rồi phải không cán bộ. Cán bộ Kiện trả lời. -Rất tiếc anh Bảo chết rồi anh ạ..Chúng tôi và Bs của trại đã cố gắng hết sức rồi Chưa bao giờ tôi thấy cán bộ Kiện ôn tồn đến thế Sáng ra trại cho tổ chức một cuộc họp tại buồng 6 để lập biên bản về cái chết của anh NVB Buổi họp do Đại uý Hoàng Xuân Nam phụ trách an ninh-Thiếu tá phụ trách văn hoá..và trực trại Nguyễn Xuân Kiện chủ trì. Người ta hỏi trong buồng 6,anh Bảo có bị ai ngược đãi đánh đập gì không? Rồi họ bố trí một số người của họ phát biểu ý kiến:Ca ngợi sự nhanh chóng trong việc cấp cứu anh Bảo, sự chăm sóc tận tình của Y, Bác sĩ và việc trại đã bố trí người giúp đỡ và chăm sóc anh Bảo khi đau ốm. Thật là một trò hề..không chịu nỗi trò hề đó tôi phát biểu -Cái chết của anh Nguyễn Văn Bảo là việc không đáng có.Nếu BGT chỉ cần quan tâm một chút..một chút thôi đến sức khoẻ và bệnh tình của anh Bảo,thì anh ấy đã không chết...chỉ cần giữ anh Bảo lại trạm xá để theo dõi chăm sóc như một việc bình thường thì anh Bảo sẽ không sao cả..Anh em chúng tôi đã đưa ý kiến này với cán bộ Nguyễn Xuân Kiện,nhưng cán bộ Kiện nói là anh Bảo đã khoẻ..đó là việc của chiều hôm qua..anh Nguyễn Văn Bảo đã chết trong đêm hôm đó...trại giải thích về điều này như thế nào đây? ViênThiếu tá.phụ trách Giáo dục...trả lời: -Nguyên nhân cái chết của anh Nguyễn Văn Bảo,pháp y sẽ xác định,chúng tôi đang tiến hành khám nghiệm. Tôi phát biểu tiếp với sự phẫn nộ không thể kiềm chế được vì tôi đã mất một người bạn..tôi biết mình sẽ gặp rắc rối và nguy hiểm khi nói như vậy. -Cái chết của anh Bảo là điều không đáng có.Chế độ này phải chịu trách nhiệm.BGT trại Nam Hà phải chịu trách nhiệm và trực tiếp là Cán bộ Phạm Ngọc Cảnh phải chịu trách nhiệm. Không khí trong phòng yên tĩnh một lát,ai cũng lo âu.Để chống chế,Kiện kêu một số người của họ ra sân dặn dò gì đó.Và khi vào họ phát biểu ý kiến công kích tôi .Tất nhiên là bằng những lời lẽ vu vơ..Tôi nói: -Tôi không tranh luận với các anh,các anh chỉ nói theo mệnh lệnh Anh Lê Thiền Quang có ý kiến sâu sắc và đầy hàm ý -Cái chết của anh Bảo là điều tất nhiên.Không ai có thể sống được sau 25 năm tù.. Chú Phan Văn Bàng -Tại sao nhà nước này lại giam giữ một người già cả và bệnh hoạn,đã giam giữ họ 25 năm rồi,chỉ còn mấy tháng nữa.Sao không ân xá cho anh Bảo trong đợt đặc xá vừa qua:30/4 Anh Nguyễn Văn Bảo ra đi khi chỉ còn vài tháng nữa là hết án,gia đình anh đang nô nức chuẩn bị đón anh..lần thăm nuôi vừa rồi anh nói với tôi như vậy Có lần tôi hỏi anh về "Thuyết Hội tụ" của anh. Anh chỉ cười lắc đầu -Mình sợ rồi.Sau cái lần đó..với những cực hình tra tấn làm mình sợ hãi khi có ai nhắc đến..

Xin lỗi Tuấn mình không muốn nhắc đến chuyện này nữa. Anh Bảo những ngày cuối cùng chỉ còn là một phế nhân.Tinh thần suy sụp..thể chất đầy bệnh hoạn..mọi người ai cũng hiểu và chia xẻ với anh..vì họ biết rằng sau những điều đã xảy ra việc anh còn sống đến ngày hôm nay đã là một chuyện lạ,một phép màu. Anh em vẫn dành cho anh một tình cảm trân quý.Thỉnh thoảng họ trao đổi với anh về Tử vi-Dịch lý và đoán mộng.Tôi không biết có sự tình cờ nào không...những phân tích biện giải của anh về Tử vi-Dịch lý-Đoán mộng thường rất đúng..Đây vẫn là một câu hỏi khó trả lời.



Trước khi anh Bảo ra đi..trong buồng số 6 cũng xảy ra một sự kiện thương tâm..một người thường phạm với một bản án chẳng đâu vào đâu,chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi là anh ta được ra về nhưng cuộc sống trong nhà tù CS nghiệt ngã và phi lý đã tước bỏ của anh của gia đình anh cái cơ hội đoàn tụ gần như hiển nhiên đó.Anh còn trẻ lắm ,rất khoẻ mạnh hoạt bát.Hằng ngày anh vẫn theo đội ra ngoài sản xuất ..không lo lắng không u sầu vì chỉ còn vài tháng nữa là hết án.Anh rất vui vẻ yêu đời và đầy nhiệt huyết Đêm hôm đó vào lúc 1h khuya,anh đau bụng dữ dội,cả người co quắp lại như con tôm..những người bạn của anh họ chăm sóc cho anh rất chu đáo,họ xoa dầu vào bụng anh và gọi cấp cứu.

.Họ thay nhau gọi cấp cứu..những người có giọng to khoẻ nhất được yêu cầu ra đứng bên cửa sổ để gọi,một vài người lính gác đêm đến hỏi rồi đi với lời hứa sẽ báo cáo ngay cho Cán bộ trực trại. Nhưng rất lâu mà chẳng thấy ai vào Tôi không ngủ được nằm chờ và hy vọng có ai đó vào đưa anh ta đi cấp cứu. Anh vẫn rên la quằn quại trong đau đớn Tiếng gọi cấp cứu vẫn thất thanh và não nùng. Một giờ,hai giờ,ba giờ đã trôi qua..mọi người trong phòng hoang mang và tuyệt vọng vì không thấy bóng dáng ai..họ vẫn cứ gọi cấp cứu.Cách gọi cũng thay đổi theo thời gian và sự khẩn cấp.

Lúc đầu là:Có người cần cấp cứu 1 tiếng đồng hồ sau:Họ gọi có người sắp chết cần cấp cứu 1 tiếng sau nữa:Có người chết cán bộ ơi..cấp cứu. Cứ sau một lần gọi,tôi chờ đợi và hy vọng sẽ có ai đó vào và cánh cổng sắt ngoài kia vọng lại tiếng lanh canh của vòng xích sắt.Tôi và mọi người lắng tai nghe và chờ đợi. Tiếng gọi cấp cứu vang lên mỗi lúc một khẩn thiết ..nhưng chỉ có sự yên lặng một sự yên lặng vô tình.Bệnh nhân không còn rên la được nữa..anh ta nằm yên yếu dần..yếu dần rồi chết hẳn.Mọi người biết anh ta đã chết rồi nhưng vẫn gọi cấp cứu với một chút hy vọng mong manh nhưng những hy vọng mong manh đó cũng tan dần theo bóng đêm.Trời bắt đầu sáng..Khi cán bộ trực trại vào mở cửa cho mọi người đi làm thì anh ta mới được chuyển xuống trạm xá.

Nguyễn Xuân Kiện vẫn tỉnh bơ như không có gì xảy ra. Tôi không biết trong đầu những người thường phạm chứng kiến cái chết của bạn mình một cách vô lý như thế nghĩ gì..gần như họ mất hẳn khả năng suy nghĩ và phán đoán.Sau hơn nửa Thế kỷ cai trị ở miền Bắc,những người CS đã thành công khi đã tạo ra một lớp người không còn dám suy nghĩ và nói lên suy nghĩ tình cảm của mình.Họ chỉ lặng thinh. Khi mọi người ăn mai xong,cán bộ Nguyễn Xuân Kiện vào thông báo sáng nay được nghỉ lao động,chuẩn bị họp để lập biên bản về cái chết của người thường phạm kia. Cuộc họp do Đại uý Hoàng Xuân Nam,.và Trực trại Nguyễn Xuân Kiện chủ trì.Không biết họ dàn xếp và chỉ thị như thế nào mà không có ai có ý kiến cả..

Chỉ có một người là Dương Văn Tuý-Quê Hưng Yên tội danh Tuyên truyền chống chế độ lên tiếng. -Tôi phản đối cách đặt vẫn đề của trại về cái chết của anh. .Đây là một việc làm vô trách nhiệm của trại dẫn đến cái chết không đáng có,đây là một sự vi phạm nhân quyền thô bạo,vi phạm đến quyền thiêng liêng của con người đó là quyền được sống,quyền được chăm sóc sức khoẻ khi ốm đau.Trại giam Nam Hà và Chế độ này phải chịu trách nhiệm về cái chết này,vì trại đã bỏ mặc để anh ta chết..Trong gần 5 tiếng đồng hồ gọi cấp cứu mà không ai vào.


Nhưng có một điều oái oăm,một sự khiêu khích và chà đạp ,một sự mỉa mai cay độc đối với mọi người,đối với lương tri đó là khi buổi họp kết thúc,thông qua biên bản thì trong đó lại ghi là:Dù được chăm sóc tận tình của y bác sĩ ,được sự quan tâm chăm sóc và cứu giúp của BGT trại Nam Hà,nhưng vì bệnh hiểm nghèo và chuyển biến nhanh nên anh ,,,, đã chết.


No comments: