Monday, March 26, 2012

VẤN ĐỀ TRUNG LẬP VIỆT NAM III

sweet Bunny,mouse,cat and dog

BÀI VIII

Luật Sư Nguyễn Hữu Thống
Đầu thập niên 1950 chúng tôi bỏ miền Bắc vào Nam để thành lập nhóm Quan Điểm nhằm đấu tranh chính trị với Cộng Sản. Lúc này theo lệnh Bắc Kinh ,Hồ Chí Minh đã phát động phong trào đấu tố cải cách ruộng đất tại Thái Nguyên và Nghệ Tĩnh. Về mặt chính trị quốc tế, sau Thế Chiến II, 50 quốc gia Đồng Minh thành lập Liên Hiệp Quốc vào Mùa Xuân 1945 tại San Francisco và đề xướng Quyền Dân Tộc Tự Quyết trong Hiến Chương LHQ. Qua năm sau, tất cả các Đế Quốc Tây Phương như Mỹ Anh Pháp và Hà Lan đã lần lượt tự giải thể để trao lại chủ quyền độc lập cho 12 thuộc địa Á Châu: Phi Luật Tân thuộc Mỹ, và Syrie, Liban thuộc Pháp độc lập năm 1946. Ấn Độ, Đại Hồi thuộc Anh độc lập năm 1947.
Miến Điện,Tích Lan và Palestine thuộc Anh độc lập năm 1948.
Việt Nam, Cao Miên, Ai Lao thuộc Pháp, và Nam Dương thuộc Hà Lan độc lập năm 1949.

Cũng trong năm này Trung Cộng cướp chính quyền tại Hoa Lục. Từ đó mục tiêu chiến lược của Quốc Tế Cộng Sản là nhuộm đỏ hai bán đảo Triều Tiên và Đông Dương. Chiến tranh quốc cộng bộc phát tại Hàn Quốc năm 1950 và tại Việt Nam năm l949. Chiến tranh Cao ly kết thúc năm 1953 với Hiệp Định Bàn Môn Điếm phân chia 2 miền Nam Bắc tại vỹ tuyến 38. Một năm sau Hiệp Định Geneve l954 cũng qua phân lãnh thổ Bắc và Nam Việt tại vỹ tuyến 17. Từ đầu thập niên 1950 Quốc Gia Việt Nam được Quốc Trưởng Bảo Đại lãnh đạo (từ Nam Quan đến Cà Mâu) do Hiệp Định Elysée ngày 8-3-1949 ký kết giữa Tổng Thống Vincent Auriol và Quốc Trưởng Bảo Đại. 

Trong thời gian này, đồng thời với chiến tranh quân sự tại Việt Bắc, Cộng Sản phát động chiến tranh chính trị tại Miền Nam. Hai phong trào được công khai phổ biến tại Saigon là Phong Trào Bảo Vệ Hòa Bìnhdo Luật Sư Nguyễn Hữu Thọ phụ trách, và tổ chức Trung lập Chế do một bác sĩ (y dược) đề xướng. Sau Hiệp Định Geneve Nguyễn Hữu Thọ bị quản chế hành chánh tại Phú Yên. Tháng 12-1960 Thọ được Cộng Sản “giải phóng” để vào chiến khu lãnh đạo Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thành lập ngày 20-12-1960. Trong khi đó Tổ chức Trung Lập Chế đã đình chỉ hoạt động từ khi Đệ Nhất Cộng Hòa khai sanh năm 1956. Thời gian này phong trào trung lập bành trướng mạnh mẽ tại Nam Tư khi Tito tách khỏi Quốc Tế Cộng Sản để thiết lập chế độ Xã hội tự trị tại Yugoslavie. Tại miền Nam Á, Ấn Độ, Miến Điện cũng theo chính sách trung lập. Đặc biệt tại Nam Dương, dưới sự lãnh đạo của Sukarno, năm 1955, Hội Nghị Bandung thành lập Khối Phi Liên Kết gồm 29 nước Á Phi như Ấn Độ, Cao Miên tại Nam Á cùng với Iran, Irak (là 2 quốc gia thù nghịch) tại Trung Đông. Cũng trong năm này Tứ Cường Anh Mỹ Pháp Liên Sô đồng loạt rút quân chiếm đóng khỏi Áo Quốc (Autriche) để thiết lập quy chế trung lập theo hiến pháp với sự yểm trợ của LHQ.Và sau đây là phần trình bầy tổng quát về 3 nước trung lập điển hình là Thụy Sĩ, Thái Lan và Áo Quốc.

I. CHÍNH SÁCH TRUNG LẬP THỤY SĨ
Chúng ta có thể tóm lược lịch sử Thụy Sĩ như sau: Với một lãnh thổ đầy núi đồi nằm kẹt giữa 2 cường quốc Pháp và Đức, với những mâu thuẫn về tôn giáo và ngôn ngữ, Thụy Sĩ đã vượt thoát mọi khó khăn để thiết lập một quốc gia dân chủ và phồn thịnh trong các thế kỷ 19 và 20.
Đặc biệt với những binh sĩ đánh thuê từ thế kỷ 15 đời vua Louis XIV, và thế kỷ 19 đời vua Napoleon, binh lính Thụy Sĩ đã chiến đấu cho Pháp chống Đức, và sau này chống Liên Minh Anh Đức Áo Nga dưới thời Nã Phá Luân.
Từ thế kỷ 19 Thụy Sĩ theo chính sách “trung lập thường trực” và đã không tham dự vào Đệ Nhất và Đệ Nhị Thế Chiến (từ 1914 đến 1945).

Điểm độc đáo là trong chiến tranh quân sự, các nhân viên y tế Thụy Sĩ thi hành nghiã vụ cứu thương cho cả 2 phe dưới lá cờ Thập Tự Đỏ là quốc kỳ của Liên Bang Thụy Sĩ. Nằm giữa Pháp và Đức là 2 quốc gia thù nghịch, trong nhiều thế kỷ Thụy Sĩ vẫn theo chính sách mềm dẻo không đứng hẳn về bên nào để giữ chủ quyền lãnh thổ. Tuy nhiên trong thế kỷ 19, 16 ngàn lính đánh thuê Thụy Sĩ đã bị gần như tiêu diệt toàn bộ cùng với đoàn quân viễn chinh Pháp trong Chiến Dịch Mạc Tư Khoa năm 1812. Với sự đầu hàng của Napoleon, Hiệp Ước Vienne năm 1815 nhìn nhận chủ quyền lãnh thổ của Thụy Sĩ tại những miền bị Pháp thôn tính, đồng thời thừa nhận nền độc lập và chính sách trung lập của Thụy Sĩ. 

Cũng trong năm này tại Hội Nghị Paris các quốc gia trong khối Liên Minh Anh, Đức, Áo, Nga, Thụy Điển và Bồ Đào Nha cùng với nước Pháp (thất trận) đã đứng ra bảo đảm nền trung lập của Thụy Sĩ tại Âu Châu. Sau Thế Chiến I, chính sách trung lập đã được Hội Quốc Liên (tổ chức tiền thân của LHQ) thừa nhận. Mặc dầu vậy về mặt ngoại giao Thụy Sĩ đã không ngần ngại công khai yểm trợ các quốc gia dân chủ Tây Âu như Anh, Pháp, Hà Lan…để phản kháng chính sách xâm lược của Phát Xít Ý và Đức Quốc Xã trong Thế Chiến II. Năm 2002, sau khi gia nhập LHQ, Thụy Sĩ vẫn là thành viên của Liên Hiệp Âu Châu về Hợp Tác Kinh Tế và Thương Mại Quan Thuế. Nếu năm 1920, Geneve là trụ sở của Hội Quốc Liên thì Basel lại là trung tâm của Ngân Hàng Thế Giới (World Bank).
Và ngày nay chính sách trung lập Thụy Sĩ chỉ còn là hữu danh vô thực.

II. CHÍNH SÁCH TRUNG LẬP THÁI LAN
Trong giải lục địa ven bờ Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, Thái Lan (hay nước Xiêm trước 1939) là một quốc gia hi hữu thoát khỏi vòng đô hộ của các Đế Quốc Tây Phương chạy từ Ấn Độ sang Trung Hoa. Nhờ đầu óc canh tân của các nhà lãnh đạo đã khôn ngoan theo gương Nhật Bản đời Minh Trị Thiên Hoàng trong thế kỷ 19. Theo phương châm “ngày ngày đổi mới, càng ngày càng mới” (nhật nhật tân hựu nhật tân). Với sự du nhập các kiến thức khoa học kỹ thuật Tây Phương trong khi vẫn bảo tồn văn học và đạo học cổ truyền. 

Giữ vững chủ quyền độc lập, bằng chính sách ngoại giao cởi mở và mềm dẻo, không kỳ thị và cấm đoán tôn giáo, không bế quan tỏa cảng. Đối với Pháp sẵn sàng điều đình để giao hoàn một số lãnh thổ tranh chấp tại Cao Miên và Ai Lao. Đồng thời thương nghị với Anh Quốc để trả lại nhiều vùng đất cho Mã Lai. Nghênh đón các nhà truyền giáo Mỹ và các chuyên gia Anh để sáng tạo chữ viết và máy in. Cũng vì vậy mà trong thế kỷ 19 nước Xiêm vẫn giữ được độc lập để canh tân và phát triển. Vận dụng thế giằng co và kiềm chế lẫn nhau giữa 3 nước Anh Mỹ Pháp để giữ chủ quyền độc lập trong khi các Đế Quốc Tây Phương đã đặt nền thống trị từ Ấn Độ, Miến Điện đến Mã Lai, Việt Nam và Trung Hoa (bán thuộc địa).

 Quốc gia thân thiện nhất của Thái Lan vẫn là Nhật Bản với chế độ quân chủ lập hiến và canh tân giáo dục bằng khoa học kỹ thuật đồng thời phát huy các truyền thống, đạo lý và văn hoá cổ truyền. Điểm son của chế độ là từ 1939, Thái Lan đã không gia nhập khối Đại Đông Á Nhật Bản nên đã tránh được đại họa trong Thế Chiến II. Qua thập niên 1950, với sự xâm nhập của Quốc Tế Cộng Sản tại Trung Hoa, Hàn quốc và Việt Nam, Thái Lan đã từ bỏ chính sách trung lập để gia nhập và chiến đấu trong Khối Liên Minh Phòng Thủ Đông Nam Á (SEATO) cùng với Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Úc, Tân Tây Lan, Nam Hàn và Phi Luật Tân. Lúc này mục tiêu chiến lược của Trung Sô là nhuộm đỏ 2 bán đảo Đông Dương và Triều Tiên. Để phản kháng, Thái Lan đã đem quân chiến đấu trong Chiến Tranh Hàn Quốc từ 1950 và Chiến Tranh Việt Nam từ 1955.Và chính sách trung lập của Thái Lan chỉ còn là vang bóng một thời.

III. QUY CHẾ TRUNG LẬP ÁO QUỐC
Tới Thế Chiến I, Áo và Hung Gia Lợi kết hợp cho đến năm 1919 mới qua phân thành hai nước. Năm 1938, Hitler sát nhập Áo Quốc vào Đức Quốc Xã. Khi Đức đầu hàng đồng minh vào tháng 5-1945, Tứ Cường Mỹ Anh Pháp và Liên Sô chia nhau chiếm đóng Áo Quốc trong 4 khu vực. Phe tây phương Mỹ Anh Pháp chiếm thế thượng phong. Và tháng 5-1955 Tứ Cường ký Hiệp Ước Vienne cùng với nước Áo. Chủ quyền lãnh thổ được thu hồi theo biên giới năm 1938 . Trong Hiến Pháp 1955, nước Áo công bố độc lập quốc gia và trung lập trường kỳ. Đây là điều kiện do Liên Sô áp đặt. Vì từ Thế Chiến I, cùng với Đảng Lao Động Anh và Đảng Xã Hội Pháp, Đảng Dân Chủ Xã Hội Áo là thành viên của Quốc Tế Xã Hội đặt tổng hành dinh tại Luân Đôn. 

Ngay cả trong thời Chiến Tranh Lạnh (l945-1990) Áo vẫn theo những mục tiêu dân chủ xã hội và dân chủ cơ đốc đối kháng với chủ nghĩa Mác Lê. Theo Hiến Pháp Áo, trung lập chỉ được áp dụng về mặt quân sự mà thôi. Trung lập không ảnh hưởng đến vấn đề chủ thuyết và chế độ chính trị. Trên thực tế, dân chúng Áo từng là nạn nhân của chế độ Sô Viết trong 10 năm chiếm đóng (1945-1955). Qua năm 1956 với việc Liên Sô đàn áp cuộc khởi nghĩa Hung Gia Lợi, dân chúng Áo công khai chống đối Cộng Sản. (By the Constitution of October 1955 neutrality could be interpreted only as a military one and never as an ideological one.And the Austrians had proved their anti-Communist attitude:Encyclopedia Britannica). Hậu quả thực tiễn là, với chế độ trung lập thường trực, Áo quốc không được gia nhập Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO) của Mỹ Anh Pháp và đồng minh cũng như Khối Minh Ước Warsaw của Liên Sô và các chư hầu Đông Âu. 

  Chính Chính Phủ Áo cũng đã nhiều lần khẳng định như vậy (trung lập chỉ áp dụng về mặt quân sự mà thôi). Tuy nhiên về mặt ý thức hệ và chủ thuyết, Áo Quốc được toàn quyền thực thi Chế Độ Dân Chủ Tự Do hay Dân Chủ Xã Hội. Cũng nên ghi nhận rằng, trong quá trình đấu tranh chính trị từ đầu thế kỷ 20, Đảng Cộng Sản vẫn coi Đảng Dân Chủ Xã Hội là kẻ thù số một. Vì Đảng Dân Chủ Xã hội cũng chủ trương giải phóng lao động đồng thời theo kinh tế thị trường, trong khi vẫn ban bố và thực thi những quyền tự do dân chủ mà các chế độ Cộng Sản thường phủ nhận. 

Với sự tiêu vong của Liên Bang Sô Viết và sự giải thể Cộng Sản tại các quốc gia trong Minh Ước Varsaw, Chiến Tranh Lạnh đã kết thúc năm 1991.Theo các nhà chủ thuyết và các chính trị gia, kể từ đó qui chế trung lập tại Áo không còn lý do tồn tại. Vì trên nguyên tắc, trung lập chỉ được áp dụng về mặt quân sự chứ không có tác dụng về mặt chính trị và ý thức hệ. (With the end of the Cold War neutralism lost much of its usefulness as a guiding principle in many nations’ foreign relations).
Đối với Cộng Sản, trung lập có 3 điểm đặc biệt: Cộng Sản không bao giờ trung lập
Cộng Sản không bao giờ tôn trọng các hiệp ước về trung lập
Đối với Cộng Sản, trung lập chỉ là một chiêu bài
Cộng Sản không bao giờ trung lập

Về quốc ngoại, Liên Sô và Trung Cộng chỉ nhằm thôn tính các nước láng giềng tại Đông Âu và Đông Á để thiết lập những hệ thống chư hầu khiếp nhược.
Về quốc nội, Cộng Sản chỉ mưu toan sát hại những thành phần sáng giá được coi là những đối thủ nguy hiểm của Cộng Sản trên đường cướp chính quyền. Khẩu hiệu đấu tranh giai cấp của Cộng Sản là “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ!” Cộng Sản không bao giờ tôn trọng các hiệp ước về trung lập
Năm 1962, cùng với Ai Lao, 13 nước đã ký tên vào Công Ước ngày 23-7-1962 nhằm bảo đảm sự trung lập của Ai Lao: 5 cường quốc là Anh Mỹ Pháp Liên Sô và Trung Cộng; 5 quốc gia Đông Nam Á là Việt Nam Cộng Hòa. Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Thái Lan, Miến Điện và Cao Miên; cùng 3 nước giám sát là Ấn Độ, Canada và Ba Lan.
Theo Tổng Thống Nixon tất cả các quốc gia kết ước đều tôn trọng Công Ước ngoại trừ Bắc Việt (No more Vietnams, 1985). Và Việt cộng vẫn tiếp tục đem quan và võ khí xâm nhập Ai Lao để làm căn cứ xuất phát tấn công Việt Nam Cộng Hòa tại Miền 3 Biên Giới và dọc theo Đường Mòn Hồ Chí Minh. Đối với Cộng Sản, trung lập chỉ là một chiêu bài
Cũng như những khẩu hiệu hòa bình, đoàn kết, hòa giải hòa hợp, đối với Cộng Sản, trung lập chỉ là một chiêu bài hay một chiến thuật nhằm đạt những mục tiêu chính trị và quân sự đặc biệt là cướp chính quyền hay thôn tính võ trang.
Trong 95 năm sinh hoạt, phe Cộng Sản không bao giờ trung lập với bất cứ quốc gia hay bất cứ đảng chính trị nào.
Kết Luận
Khi thành lập Liên Minh Phòng Thủ Đông Nam Á (SEATO) Ngọai Trưởng Hoa Kỳ John Foster Dulles quan niệm rằng:” Giữa Tự Do và Đàn Áp, cũng như giữa Thiện và Ác, nếu không có sự lựa chọn dứt khoát mà chỉ đứng trung lập ở giữa thì đó là một thái độ vô luân”
Về Việt Nam chúng ta cũng có thể nói: ”Giữa Dân Chủ và Cộng Sản, cũng như giữa Thiện và Ác phải có sự lựa chọn dứt khoát. Nếu chỉ trung lập đứng giữa thì đó là một lập trường phản dân tộc và phản nhân loại”.

Luật Sư NGUYỄN HỮU THỐNG
Tháng Tư 2012
 http://vietvungvinh.com/2011/index.php?option=com_content&view=article&id=1447:chinh-sach-va-quy-che-trung-lap&catid=47:binh-luan-tai-lieu&Itemid=83
  
BÀI IX
 Chuyện dài Trung lập

 TS. Phan Van Song

April 21, 2012
0 Bình Luận
Từ nhiều năm nay, trên các diễn đàn, một nhóm anh em người Việt Nam tỵ nạn Hải ngoại ủng hộ Giáo sư Vũ Quốc Thúc phổ biến quan điểm phải vận động với dư luận quốc tế (tại sao phải quốc tế ?) để « Việt Nam hưởng được định chế Trung lập » cho rằng « chỉ có con đường Trung lập là con đường duy nhứt sống còn của dân tộc Việt ».

Cũng từ những năm tháng đó, bạn bè, anh em, chiến hữu điện thoại, điện thư bàn bạc đề nghị bảo chúng tôi, người viết, phải lên tiếng để nói đến « cái không tưởng và cái nguy hiểm đặc biệt của vấn đề nầy, vì đấy là thuyết của Tàu cộng, vì trung lập là tách Việt Nam ra khỏi cộng đồng quốc tế, và với tình thế « núi liền núi sông liền sông, tình hữu nghị 16 vàng », Việt Nam sẽ Hán hoá nhanh chóng thôi ! ». 

Tôi vẫn do dự, thứ nhứt vì nghĩ tình thầy trò, « Nhứt tự vi sư… » – Tôi năm 1961, có ghé qua học Trường Luật, không nhớ có học Thầy Thúc không ? nhưng nếu, có may mắn, có học với Thầy, nói không đồng ý với Thầy, là không phải đạo – thứ hai là thuyết Trung Lập cũng được Thầy Nguyễn Ngọc Huy nói đến những năm trước 1975 và sau khi ra khỏi nước vào những năm 1980 lại được Thầy để vào phương châm của Liên minh Dân chủ do Thầy xây dựng, nay nói rằng mình  e dè với trung lập, thì cũng có những vướng víu với các anh em !. Nhưng đối với Thầy Huy cũng dễ thôi, vì Thầy nói hồi Thầy còn sanh thời, hồi đó, nhưng  đấy là « mỗi thời, mỗi vẽ – un autre temps, un autre mœurs – o tempo, o morès ». Mỗi thời một khác, « bên nầy núi Pyrennées khác bên kia núi ». Vérité au-delà des Pyrennées, erreur en deçà ! Đó là nói đến thời xưa, còn thời nay, thế kỹ 21 rồi,  còn có quốc gia nào trung lập nữa đâu. Và dù có muốn trung lập đi nữa, thì có ai để yên cho mình trung lập đâu ?
Hôm nay, nhơn có bài viết của ông đàn anh trong ngành Luật học, Luật sư Nguyễn Hữu Thống, viết phân tách rất rõ ràng về các định chế trung lập khác nhau của các quốc được mệnh danh là trung lập. Và cuối cùng ông đàn anh kết luận, hiện nay vẫn không có quốc gia nào được gọi là trung lập thực sự cả ! Và ông anh Luật sư Nguyễn Hữu Thống khẳng định thêm rằng với Cộng sản không bao giờ có trung lập và không bao giờ nhìn nhận trung lập, vì vậy đối với Việt Nam, con đường duy nhứt để dân tộc Việt sống còn là dẹp Đảng Cộng sản Việt Nam đi

Đúng vậy ! Nhưng chúng ta phải luôn luôn cảnh giác rằng  Công sản có cái tật, là khi chưa chiếm đất được, nghĩa là khi chưa thắng, hoặc khi thất thế nghĩa là sắp thua thì Cộng sản ưa dụ người « bất mãn hay chống đối » làm những việc mà chế độ Cộng sản cấm, thí dụ như lập những Phong trào đòi Trung lập, đấu tranh cho Hòa bình,… 

Nơi nào chưa có Cộng sản cầm quyền, thì Cộng sản xúi : «  nên đấu tranh giai cấp, nên tổ chức Công đoàn, Nghiệp đoàn thợ thuyền, phải đình công, bãi khóa, xuống đường biểu tình … » Nhưng khi nào, chổ nào Cộng sản thắng rồi,  thì đấu tranh giai cấp bị cấm, biểu tình cũng cấm,  bãi khóa đình công dỉ nhiên cũng cấmcông đoàn nghiệp đấu tranh giai cấp thì đi tù mọt gông ngay ! Và dỉ nhiên không Trung lập cũng chả Hòa bình !

Những năm sau 1950, Công sản quốc tế, sau khi chiếm đất, bành trướng ở Đông Âu ngay sau đệ nhị thế chiến cảm thấy chưa đủ, nay phải tạo ra những Phong trào giải phóng dân tộc, dân tộc tự quyết.. Bức màn sắt nhốt nhơn dân mình chưa đủ, phải xuất cảng chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hôi, phải  xâm nhập, phải chiến tranh giải phóng, phải tàn phá xóm làng phe địch, vì phải có tàn phá bởi chiến tranh mới kêu gọi hòa bình được… : bằng chứng,  nầy blocus thành phố Bálinh năm 1948, nọ  chiến tranh Triều tiên 1950… kia chiến tranh Đông dương 1946… và vẫn chưa đủ ! Phải nhuộm đỏ cả thế giới. Phải … « Giết… và giết mãi… cho ruộng đồng tươi mát… cho ..Mát cho Lê-nin … » như một tay đồ tể Việt cộng nào đó đã làm thơ ca tụng. 


Và ngay sau 1954,ngay sau Hôi nghi Genève,  chiến tranh Đông dương vừa giải quyết xong, Cộng sản đã nghĩ ngay rằng phải nắm và tổ chức các Phong trào giải phóng các thuộc địa. Vì vậy phải nắm và kiểm soát các quốc gia cựu thuộc địa vừa được trả  Độc lập. Con đường Trung lập phải là bước đầu, vì các quốc gia vừa được trả lại độc lập ấy, không qua chiến tranh giải phóng dân tộc, không có cuộc cách mạng đấu tranh giai cấp. Vậy phải nghĩ ngay đến …. phải tạo… một nhóm quốc gia thuộc Thế giới thứ ba, le Tiers monde, với một Trung quốc vừa mới độc lập, 1949 và với một Chu Ân Lai, một hình ảnh ôn hòa và Tây học ( vì từng ở Paris !) và Nehru, hưởng hơi của Thánh Gandhi ôn hòa !, Cho nên, vì vậy phải  tổ chức ngay một Hôi nghị các quốc gia vừa mới hưởng độc lập ấy ! Hôi nghị Bandung phải ra đời ! 

Hôi nghị Bandung đã để ra thuyết Trung lập Chủ nghĩa (Neutralisme) với một đường lối ngoại giao chánh trị gọi là không-tham-dự (non-alignement). Lúc ấy là năm 1955, Công sản đã có những cơ sở vững chắc với các tiểu quốc vừa được các đại cường quốc thực dân Anh Pháp Hòa lan trả độc lập, nên những lãnh tụ đầu tiên được gọi là cha đẻ của những nước vừa trả độc lập, như Ai cập với Nasser, Nam dương với Soekarno, Ấn độ với Nehru, chưa kể những anh cà chớn như N’Krumah, Sihanouk, Hồ chí Minh, Chu Ân Lai…đều là những tay Mác-xít cả. Cộng sản bèn  tổ chức các quốc gia vừa được độc lập thành các quốc gia Đệ Tam Thế giới – Le Tiers Monde, lập lại hình ảnh biểu tượng của Tiers État, giai cấp thứ ba, giai cấp hành động của thời Đại Cách Mạnh Pháp 1789, quên rằng những người của Tiers État làm Cách mạng đã lạm  dụng máy chém – guillotine – để làm Cách Mạng. Và cũng vì Tiers État hổn loạn ấy mới có sự  độc tài của Napoléon và Đế quốc Pháp… !

Cũng xin nhắc nhở lại  là ngoài định chế  trung lập cổ truyền của Thụy sĩ và của Thụy điển,  định chế trung lập của nước Áo (năm 1955) là một trường hợp rất đặc biệt.  Nền Trung lập Áo là  do Liên sô đề nghị với dụng đích dùng Áo làm trái độn để vượt bức tường sắt. Công sản bao giờ cũng tạo một bức tướng sắt không cho quần chúng mình ra vào, nhưng bao giờ cũng muốn chủ nghĩa mình vượt tường sắt cả.
Không phải một sự ngẩu nhiên mà ngay vừa sau Hội nghị Genève chấm dứt Chiến tranh Đông dương năm 1954, qua năm sau, năm 1955 là năm ra đời của Trung lập chủ nghĩa (neutralisme) với nhóm Bandung và Tiers Monde và định chế trung lập (neutralité).

Định chế Trung lập năm 1955 được Liên Sô đề nghị với Anh Mỹ Pháp, cho Áo và Đức ( với cả  hai nước Đức, sẽ hợp lại) – nhưng Tây Đức từ chối –  với bài diễn văn khẳng định nhơn dân Tây Đức theo giá trị  chánh trị và chánh sách kinh tế phương Tây (Westbindung) của Thủ tướng Konrad Adenauer ( Hôi nghị Paris 1955).
Đó  là hai món vũ khí mà Công sản đã sử dụng vào những năm 1955/1956 ! Tức cười thay khi chính Tướng De Gaulle là tay thực dân đã không chịu trả Độc lập lại cho Đông dương – bằng cách phái Tướng Leclerc qua lấy lại Nam kỳ và cho Đại tá Cédìlle thành lập Cộng hòa Nam Kỳ – République de la Cochinchine cuối năm 1945 – lại là tay hô hào Trung lập và Độc lập vào năm 1956/1957 với hai bài diễn văn , một về Đông dương Trung lập  ở Pnom Pênh (Cao Miên) năm 1956 và một về  Québec Độc lập ở Montréal với khẩu hiệu « Vive le Québec libre » vào tháng 7 năm  1957 ( Hoan hô Québec Tự do ! ). Vậy mà  thuyết Trung lập Đông dương ấy cũng được vài nhơn sĩ Nam kỳ Việt Nam cổ võ.

Trườc năm 1975, cái « tư tưởng Trung lập nữa vời » nầy đã ám ảnh tư tưởng một số các chánh trị gia miền Nam Việt Nam (Hồ Hữu Tường, Lê Doãn Kim, Nguyễn Ngọc Huy, Vũ Quốc Thúc…)  một thời gian dài. Trái lại với cùng thời gian ấy miền Bắc Việt Nam, vì độc tài Cộng sản, nên không có chánh trị gia mà cũng chẳng có tư tưởng chánh trị gì cả.
1. Trung lập chủ nghĩa
Thuyết trung lập chủ nghĩa (neutralisme) của nhóm Bandung chủ xướng bởi Soekarno, Tổng thống Nam dương-Indonesia ; với Nehru, Thủ tướng Ấn độ ; với Sihanouk  Vua Cao miên và đặc biệt với Chu Ân Lai, Thủ tướng Trung Cộng cùng Nasser lãnh tụ Ai-cập thân Liên-Sô, (của những năm 1954/195)  được gọi là thuyết của  nhóm Bandung vì ra đời ngay tại Hôi nghị Bandung ở Indonesia.
Hội Nghị Bandung bắt đầu ngày 18 và bế mạc ngày 24 tháng 4 năm 1955, với 29 nước tham dự cùng với nước chủ nhà Namdương là 30 nước tất cả : 15 nước Á châu, trong đó có hai nước Việt Nam là Quốc gia Việt Nam và Cộng hòa Dân chủ Việt Nam ; 6 nước Châu Phi và 9 quốc gia Trung Đông đánh dấu sự hiện diện của một thế giới thứ ba – le Tiers monde – tuy không nhứt thiết là tất cả tán thành thuyết trung lập nhưng tất cả đếu tố cáo chế độ thực dân và đòi hỏi tất cả các thuộc địa đều phải lấy lại Độc lập và Tự do.
2. Định chế trung lập và chương trình Hợp tác Hòa bình
Với Chương trình Hợp tác cho Hòa bình – Partenariat pour la Paix PPP – Partnership for Peace PfP của Tổ Chức Liên Phòng Bắc Đại Tây Dương – Organisation du Traité de l’’Atlantique Nord OTAN – North Atlantic Traity Organisation NATO, không còn một quốc gia nào được gọi là Trung lập nữa kể cả Thụy sĩ là một quốc gia có truyền thống Trung lập từ 1815 !
Chương trình Hợp tác cho Hòa bình thành hình từ những năm 1990, ngay sau bức tường Bálinh sụp đổ, nay gồm 22 quốc gia, gia nhập phần đông vào những năm 1994/1995 họp với 26 quốc gia thành viên đã biến Tổ chức NATO một tổ chức, thoạt tiên chỉ để phòng thủ khối Tây Âu và đối lập với Khối Varsovie Đông Âu Cộng Sản trong bối cảnh Chiến tranh lạnh thôi, ngày nay đã thành một khối phòng thủ liên lục địa Âu – Á để chống Khủng bố ! … hay chống Islam ? hay chống Trung Quốc ? Vì  ngày hôm nay với sự tham dự của  Liên bang Nga  và chư hầu Mông cổ,  NATO đã ngồi ngay phía Bắc của Trung Quốc. Sự hợp tác  của ba  quốc gia Hồi giáo cựu Sô-viết, Tadjikistan, Kazakhstan, Kirghizstan giúp  NATO (Âu Mỹ ?) giữ được mạn phía Tây Trung Cộng, ấy là chưa kể  những lỗ hổng do vùng Tây cương Hồi giáo của Trung Quốc với những phong trào chống đối đòi dân chủ hay tự chủ tạo thành.

Còn các quốc gia có truyền thống trung lập ? Thụy sĩ đã gia nhập chương trình PfP năm 1996, Áo năm 1995, Phần Lan và Thụy Điển 1994. Với cái dù quân sự NATO, thử hỏi định chế Trung lập còn giữ phần trong sáng của mình không ?

3. Định chế trung Lập thường trực của Thụy sĩ
Sự trung lập thường trực của Thụy sĩ được đề nghị ngày 20 tháng 3 năm 1815 tại Hôi Nghị Vienne, bởi Tứ cường Anh Áo Phổ Nga. Nhưng phải chờ đến Hoà ước Paris ký ngày 20 tháng 11 năm 1815, 4 quốc gia liên quân thắng trận ( thắng quân Pháp của Napoléon đệ Nhứt sau trân Waterloo)  mới cùng với quốc gia Pháp bại trận, ban và nhìn nhận định chế trung lập cho Thụy sĩ,  bảo đảm sự toàn vẹn  và sự bất khả xâm phạm của toàn lãnh thổ nước Thụy sĩ.
Khi nói đến Trung lập, chúng ta phải nói rõ Quyền lực của Trung lập –Droit de neutralitéChánh sách Trung lập- Politique de neutralité.
Quyền lực hay Luật lệ của Trung lập được Công ước La Haye (Hoà lan) theo Công Pháp quốc tế nhìn nhận năm 1907 và sẽ được áp dụng với hiệu quả khi có một cuộc tranh chấp bằng vũ lực xảy ra. Quyền lực trung lập được thiết lập trên căn bản bổn phận vô tư –devoir d’impartialité không can thiệp-la non-imtervention vào cuộc tranh chấp và nhìn nhận quyền một quốc gia trung lập có quyền không tham dự. Thụy sĩ đã nhìn nhận và đã ký kết Công ước nói về những đặc quyền và những bổn phận của các quốc gia và các cá nhơn trung lập trong trường hợp xảy ra chiến tranh trên bộ - Convention concernant les droits et les devoirs des puissances et des personnes neutres en cas de guerre sur terre năm 1907.
Chánh sách Trung lập, trong thời bình, chủ yếu nhắm vào phương thức xử dụng, vào giá trị và vào sự  hiệu quả thực sự của định chế trung lập. Chánh sách trung lập, có thể uyển chuyển để bám sát vào tình thế chánh trị. Thụy sĩ vẫn luôn luôn sử dụng định chế trung lập như một phương tiện thích ứng với chánh sách an ninh và chánh sách ngoại giao của mình.
Thụy sĩ  sử dụng định chế trung lập với  những chức năng sau đây để :
  • Tạo một cơ chế quốc gia ổn định:  mục đích là ổn định quốc nôi và đoàn kết quốc gia .
  • Tạo nền chánh trị và một nền an ninh độc lập : áp dụng một nền chánh trị ngoại giao độc lập và một chánh sách an ninh hoàn toàn Thụy sĩ .
  • Open in new window
     
  • Bảo đảm một nền tự do thương mại.
  • Bảo đảm một sự cân bằng cho châu Âu : Đó là cái lý do đầu tiên của sự thành lập một Tthuỵ sĩ trung lập Sau cuộc tranh chấp dài hạn của Đế quốc Pháp của Napoléon và các cường quốc âu chấu clúc bấy giờ : Anh, Áo, Phổ, Nga,  Tạo một định chế trung lập cho một  Thụy sĩ là một sự  đóng góp lớn vào sự ổn định, giữ một phần thăng bằng cho châu Ậu.
  • Và cuối cùng làm một anh trung gian, môi giới, can gián, trọng tài… làm một nơi dung hòa cho những cuộc tranh chấp, đàm phán. Thụy sĩ và thành phố Genève Tin lành Calviniste, thật thà, đạo hạnh, hòa nhã … nằm trên hồ Léman thơ mộng, êm ả  là nơi lý tưởng để có những hòa đàm, những đàm phán, những thương thuyết…
Thụy sĩ và Trung lập
Ngày nay, với sự hiện diện những trụ sở quốc tế, với sự hiện diện của các ngân hàng, Thụy sĩ vẫn được thế giới xem là một quốc gia trung lập. Trung lập của Thụy sĩ ngày hôm nay vượt khỏi định chế ( chánh trị hay cơ chế), trung lập. Trung lập Thụy sĩ ngày hôm nay được hiểu ở ngay trong cái không khí, cái nếp sống, cái xử sự của người dân Thụy sĩ…Ôn hòa, êm ả, nhỏ nhẹ, sang trọng nhưng rất đạo hạnh, kín đáo, không tò mò, không can dự, thản nhiên…
Thụy sĩ vẫn quảng cáo nền trung lập của mình, xem như là một triết lý trung lập, một tập tục trung lập, một thói quen trung lập, một nhơn sanh quan trung lập nhơn bản, ôn hòa, hòa hoàn, … Có lẽ cũng nhờ đến sự có mặt của Hôi Hồng Thập tự ? Hội Hồng Thập tự đã biết  sử dụng mầu sắc và hình ảnh của quốc kỳ Thụy sĩ làm  logo ( nhưng ngược lại : thập tự màu đỏ thay là thập tự màu trắng của quốc kỳ)  Và cũng xin phép đính chánh với ông đàn anh Luật sư Nguyễn Hữu Thống rằng cờ của Hôi Hồng Thập Tự không dùng quốc kỳ của Thụy sĩ ! Quốc kỳ Thụy sĩ Thập tự (croix- cross) mầu trắng trên nền cờ đỏ. Logo Hồng thập tự là một chữ thập đỏ (Croix –cross) trên nền trắng. Cờ trắng là lá cờ hưu chiến, le drapeau blanc ( hưu chiến chớ không phải đầu hàng). Trái lại thập tự đỏ được vẽ giống thập tự trắng của cờ Thụy sĩ, co lẽ do Henry Dunant là người gốc Genève vẽ chăng ?
Thoạt đầu, cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20,  nhờ định chế trung lập thường trực, nhiều cơ quan, tồ chức quốc tế đặt trụ sở tại Genève, trong có có Hội Liên Quốc (Société des Nations) thành lập sau Thế chiến thứ Nhứt, và quan trọng hơn cả,  Hội Hồng Thập tự !
Hội Hồng Thập Tự
Hôi Hồng Thập tự ra đời năm 1878 do Henry Dunant sáng lập. Henry Dunant ( 1828 -1910) sanh quán tại Genève, gia đình giáo hữu Tin lành calviniste, lớn lên trong không khí đạo đức và việc thiện của Hôi thánh và gia đình. Tháng 6 năm 1859, Henry Dunant, nay đã là một thương gia thành công giàu có, ông có dịp đi qua gần thành phố Ý Soférino, thuộc vùng Lombardie. Ngày 24 tháng 6, tại  Soférino đã xảy ra một trận chiến khốc liệt giữa hai quân đội, một bên là Liên quân Pháp – Sardes, Hoàng đế Napoléon đệ Tam hứa giúp Vua Victor-Emmanuel đệ Nhị thống nhứt nước Ý chống lại quân đội của HoHoàng đế Đế quốc Áo – Hung François –Joseph. Cuộc chiến long trời lở đất. 300, 000 quân tham chiến cả hai bên, vũ khí tối tân, đại bác tân thời, kỹ thuật chiến tranh hiện đại và số thương tử vong cũng vì vậy rất cao, trên 40 ngàn người…. thế nhưng,  kỹ thuật cấp cứu vẫn còn lạc hậu, bị thương sơ sài cũng có thể chết vì thiếu vệ sinh, chết vì nhiểm trùng nhiều hơn tử thương.  Henry Dunant  chứng kiến và rất xúc động, lập tức ông huy động dân chúng trong vùng tổ chức cấp cứu, không cần những cơ quan quân y. Ông viết thư huy động gia đình và Hôi thánh Genève để gời người và phương tiện đến Solférino để tổ chức hậu cần y tế. Về lại Thụy sĩ, ông đi diễn thuyết và tổ chức Ủy ban quốc tế cứu trợ các thương binh ngay năm sau, 1960, (Comité international de Secours aux militaires blessés). Đại hôi đấu tiên của Ủy ban vào năm 1864, và đến năm 1878, Ủy ban lấy tên là Hội Hồng Thập tự. Ngày nay, Hội được gọi tắc là Hồng Thập tự (La Croix Rouge) hoặc Luởi liềm Đỏ (Le Croissant Rouge) là tên dùng khi hoạt động trong những quốc gia  Hồi giáo, vì Chữ Thập thường được hiểu là Thiên chúa giáo.

Henry Dunant, song tịch Pháp-Thụy sĩ, nhận giải Nobel Hòa bình đầu tiên năm 1901 cùng với nhà tranh đấu Hòa bình Pháp Frédéric Passy. Ông mất năm 1910, trong hoàn cảnh túng thiếu, tất cả tài sản đều hiến cho việc thiện cả.
4. Trung lập Áo
Trường hợp Áo quốc được định chế trung lập, như chúng tôi đã trình bày ở phần mở đầu, trong một trường hợp rất đặc biệt. Đặc biệt do tình hình chánh trị và cũng do tình hình địa thế của nước Áo. Từ năm 1945 đến 1955, Áo cũng như Đức là một quốc gia bại trân. Áo bị xem như là lãnh thổ của Đức quốc Xã do biến cố Anschluss năm 1941: cùng ngôn ngữ, cùng dân tộc (Hitler gốc người Áo, sanh ở Vienne – Wien). Năm 1955, Molotov, ngoại trưởng Liên Sô nghĩ rằng Áo quốc nhờ địa lý sẽ là cửa ngõ ra phía Tây. Một bức màn sắt đã trải dài từ Bắc Hải xuống Địa trung Hải, nhưng nếu quý vị nhìn vào bản đồ quý vị sẽ nhìn thấy Áo như một ngón tay chỉ thẳng đi dọc theo biên giới phía Nam của Đức đâm thẳng đến Thụy sĩ. Nếu vẫn giữ chia 4 vùng do đồng minh chiếm đóng, Liên Sô vẫn còn xa phương Tây, vì vùng Liên Sô chiếm đóng vẫn ở sau một bức màn sắt và vẫn bị ba vùng chiếm của ba cường quốc kia cản mủi. Và nếu tạo một Áo quốc trung lập sẽ  tạo thành là một hành lang – corridor  thoát ra từ bức màn sắt thọc  ngay vào trung tâm Âu châu.

Năm 1955, đã mười năm chiến tranh lạnh rồi,
Từ ngày, một bên Mỹ và thế giới Tự do, với chủ thuyết Truman “be bờ – Containment”, tấn công phe Cộng sản với Chương trình Marchall viện trợ cho Tây Âu và tái kiến thiết vùng chiếm đóng Tây Đức ( qua năm 1949 biến thằnh Cộng Hoà Liên bang Tây Đức),  với bài diễn văn của Churchill đọc tại Westminster College ở Fulton, Missouri ngảy 5 tháng 3 1946, cho ra đời từ  ngữ : “Bức màn sắt – The iron curtain” tố cáo sự độc tài và thiếu dân chủ sau bức màn sắt và kêu gọi thế giới tự do phải giải phóng các nước hiện đang bị kìm kẹp“sau bức màn sắt”. Và một bên Liên Sô và phe Cộng sản, trả đủa, phản pháo,  (nhưng rút cuộc vẫn mất mặt vì cuộc bế môn tỏa cảng – blocus Bálinh năm 1948  thất bại), và trả lời cuôc tấn công của phe Tư bản  bằng cuộc Họp Kominform, năm 1947, họp các quốc gia Cộng sản thành một khối và bài diễn văn khai mạc của Andrei Jdanov, đệ tử thân thuộc của Staline, đưa ra chủ thuyết Andrei Jdanov, là “…Công sản phải cướp chánh quyền trên toàn thế giới… Cộng sản phải nhuộm đỏ thế giới.” . Những ngày ấy đánh dấu cuộc  chiến tranh đã  lạnh bắt đầu.

Chủ thuyết Trung lập là một vũ khí tự nhiên của Cộng sản để chống phe Tự do. Vì Trung lập sẽ phá vỡ thuyết Truman “Containtement – be bờ”. Năm 1955, Molotov viện cớ năm 1941, khi Hitler quyết định Abschluss Áo. Thế giới và đặc biệt Liên Sô đã phản đối Hitler và xem Áo là một nạn nhơn. Vì vậy, nước Áo không được xem là một lãnh thổ của Đức,  phải được xem là một quốc gia vừa được giải phóng, các cường quốc thắng trận không được chiếm đóng nữa ! (sau 10 năm chiếm đóng và gieo hạt nhân chủ nghĩa Cộng sản cho ¼ dân Áo). Và để Áo khỏi phải lựa chọn chế độ,( lựa chọn phe Cộng sản chủ nghĩa hay phe Tự do), Áo  được Liên Sô đề nghị trao định chế Trung lập.
Định chế Trung lập Áo (immerwährence Neutralität Österreichs) được Hiến Pháp Áo đưa thành  luật Trung Lập (Nautralitätsgesetz) do Quốc Hội Áo chấp nhận ngày 26 tháng 10 năm 1955 sau khi  định chế  Trung lập Áo được sự thỏa thuận giữa 4 cường quốc chiếm đóng bằng một Hiệp Ước (Staasvertrag) ký ngày 15 tháng 5 năm 1955, tại Wien – Vienne.
Và như chúng tôi đã nói phần trước, Đức cũng được đề nghị như vậy nhưng nhơn dân Đức qua Thủ tướng Konrad Adenauer từ chối và ra chủ thuyết chánh trị Westbindung, là bám vào Tây phương. 
Ngày nay, Áo đã ký hợp tác Hòa bình trong chương trình  PPP-PfP với NATO rồi. Áo cũng là một thành viên Liên Âu. Liệu Áo còn định chế Trung lập không ?
Chuyện lên lề: Năm 1956,  dân chúng Budapest, thủ đô Hung gia Lợi thấy Áo được Liên Sô đề nghị trung lập,  cũng xuống đường đòi Liên Sô cho đất nước mình hưởng định chế trung lập. Nhưng Liên Sô không bằng lòng, và đã dùng xe tăng dẹp biểu tình trong biển máu …
Kết luận và bài học :  Liên Sô  chỉ nói trung lập cho một quốc gia nào mà Liên Sô không kiểm soát được,  còn đã là một xứ sở đã do Cộng sản kiểm soát rồi, thì  Cộng sản không bao giờ cho Trung Lập.
Vì vậy quý vị nào lấy định chế trung lập Áo làm thí dụ để vận động xin thế giới cho Việt Nam mình Trung lập, xin hãy nhìn gương Budapest năm 1956. ( Cũng năm 1956, Quỷnh Lưu ở Việt Nam, tưởng mình là xứ Bác Hồ cũng xuống đường ọ ẹ xin xỏ, cũng bị Cộng sản dẹp trong máu). 

5. Thay lời Kết
Vậy thì nếu không có con đường trung lập, Việt Nam phải làm gì để tự cứu mình ?
[a] Gương Miến Điện?
Chúng ta từ đầu năm 2011, trông đợi rất nhiều ở Mùa Xuân Ả rập. Ngọn gió cách mạng thổi đầy cả mọi nơi nhưng không đến Việt Nam. Lạ quá ! có thể dân Việt Nam không muốn làm cách mạng, không muốn tự giải phóng tìm dân chủ tự do.
Ròi dân Việt Nam xuống đường biểu tình chống Tàu đang xâm nhập lãnh hải. Hơn mười lần nhưng rồi, …nhưng rồi …. cũng không gì xảy ra hết.
Tháng qua nhìn thấy Miến Điện mà ham !
Trước đó gần một năm, ông Tướng Then Sen, người lãng đạo chóp bu của Hội đồng Tướng lãnh, cầm quyền toàn bộ đất nước Miến Điện, lột bỏ cái áo quân phục tướng, bận thường phục  thả bà Ang San Sưu Kyi ! Chánh phủ các ông Tướng lột bỏ bộ quân phục, bận quần áo thường phục,  thả phạm nhơn chánh trị, thương thuyết với đối lập. Từ một chế độ độc tài chuyển hướng xoay sang Dân chủ …Tuyệt diệu thay ! cũng chỉ những con người ấy, chỉ lột bỏ cái dáng ban ngoài thôi, và hành động đàng hoàng.
Và Miến Điện được tự do báo chí, và Miến Điện có bầu cử tự do và Đảng bà Sưun Kyi thắng lớn, và bà Sưu Kyi trở thành dân biểu …
Còn Việt Nam ta ?  thử so sánh.
Việt Nam ta ngon hơn Miến Điện nhiều !
Việt Nam ta có nhiều cơ hội, có nhiều may mắn hơn Miến Điện.
Miến Điện chỉ có MỘT bà Ang san Sưu Kyi thôi  ! Chúng ta có nhiều Bà Sưu Kyi hơn, chúng ta có nhiều đối lập hơn, nào là Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nào là LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân, nào là Nguyễn tiến Trung, nào là Phạm Hồng Sơn , nào là … nào là…và nhiều hơn nữa…
Vì người anh hùng thật sự ở Miến Điện không phải là Bà Ang San Sưu Kyi, mà là Ông tướng Then Sen và các tướng lãnh của chế độ quân phiệt.
Họ mới thật sự là những người  ái quốc, họ đặt quyền lợi quốc gia trên quyền lợi cá nhơn và quyền lợi Đảng quân phiệt của họ. Họ từ chối  không chơi với Trung Quốc nữa, họ tẩy chay TQ,  họ mở cửa đàm phán với phương Tây, và họ lột bộ đồ ka ki độc tài ra trở về với dân tộc dân chủ, và họ dám đối thoại với đối lập, hô dám chấp nhận đối lập !.
Cũng như hồi xưa ở Ba lan Tướng Jaruzelski ( tướng mang kiếng đen) mới thực sự anh hùng, dám bỏ Đảng Cộng sản nói chuyện với Lech Walesa và Solidarnosc – Phong trào Đoàn kết Ba lan để thành lập một Ba lan dân chủ.
Khi dám  làm cách mạng  ! khi muốn hoà hợp, muốn đối thoại phải cần hai người .
Việt Nam rất dễ ! chỉ cần nhà cầm quyền đương thời lột cái áo Cộng sản ra, mặc cái áo thường dân dân tộc, dẹp tự ái Cộng sản, thả và nói chuyện với các người dân chủ, cùng với người dân chủ tổ chức qua bầu cử những người lãnh đạo tương lai và định hướng đi cho Việt Nam : tự do, dân chủ, dân tộc, công bằng…
Viêt Nam nhiều nhà dân chủ hơn, sẽ đa nguyên hơn Miến Điện và chắc chắn sẽ dân chủ hơn Miến Điện
Cho bầu cử tự do, tẩy chay không chơi với Trung Quốc, mở cửa nói chuyện với thế giới tự do…chương trìng dài lắm ….
[b] Theo gương Tây Đức?
Tây Đức tuyên bố Westbindung, ViệtNam tuyên bố theo giá trị của tự do, nhơn bản dân tộc. Tuyên bố tham giao với các bạn láng giềng, giao du, lập liên minh đồng minh với các bạn láng giềng Đông Nam Á và Nam Thái bình Dương, chống sực bành trướng phương Bắc. Giữ vững lãnh hải, lãnh thổ và các hải đảo của mình.
Đó là phần người trong nước.
[c] còn người Hải ngoại ?
Người Hải ngoại vừa qua đã chứng mình sức mạnh của mình. Với 150,000 chữ ký cho thỉnh nguyện thư gởi cho Tổng thống Obama nhờ Obama quan tâm đến Nhơn quyền và Tự do Tôn giáo ở Việt Nam. Tạo sao chúng ta không thừa cơn gió đoàn kết của 150,000 người nầy để tạo một bức thỉnh nguyện thư kêu gọi tất cả đồng bào hải ngoại rằng chúng ta tẩy chay không về Việt Nam du lịch, thăm nhà hay ăn Tết, không gởi tiền về Việt Nam, không buôn bán với Việt Nam. Thử trong vòng một năm thôi ! Thử hạn chế thôi, chỉ gởi về những tiếp tế, thuốc men,  số tiền cần thiết thôi. Chắc chắn chúng cũng giúp Ý Kiến hay tạo một động lực  cho người dân trong nước đòi Đảng cầm quyền phải đặt lại vấn đề chánh thống và hợp pháp của mình.
Chỉ có khi nào Đảng Cộng sản xuống, hoặc chỉ có khi nào người Cộng sản tỉnh ngộ lột bỏ cái áo Cộng sản mặc cáo áo dân tộc và nói chuyện với những người dân chủ Việt Nam, cùng nhau tổ chức bầu cử tự do để tìm những lãnh đạo do dân bầu, lúc ấy Việt Nam mới thật sự được giải phóng.
Đó là con đường duy nhứt để dân tộc Việt sống còn.
Dẹp ba cái chuyện Trung lập đi !
Mong lắm !
Tuần 2, Tháng tư 2012
TS. Phan Văn Song
www.vietthuc.org


 http://www.vietthuc.org/2012/04/21/chuy%E1%BB%87n-dai-trung-l%E1%BA%ADp/
 
 BÀI X
VẤN ĐÊ TRUNG LẬP VIỆT NAM 

SƠN TRUNG

Những tình bạn khó tin trong thế giới động vật

I. TRUNG LẬP LÀ GÌ?

Trong đời sống chúng ta, từ " trung lập" được dùng đến nhiều lần. Có hai loại trung lập là trung lập về tư tưởng và trung lập về chính trị.

Trung lập về tư tưởng không phải là không có ý kiến gì, không có chủ trương gì. Đó là thái độ của kẻ ngu si. Trung lập về tư tưởng nghĩa là khách quan, khoa học, nhìn đúng sự vật, không thiên kiến, không cực đoan. Nếu trung lập là theo tất cả các phe, kể cả hai phe đối lập , thế là ba phải. Một tờ báo hải ngoại giả danh đấu tranh dân chủ, giả danh chống cộng xưng danh là "quan điểm hai chiều" , "quan điểm đa chiều ", đăng bài cả hai phe quốc cộng, thế mà có rất nhiều người bưng mâm, rót nước, lau bàn, dọn dẹp cửa nhà cho đám này!Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng hiện nay, đám này đóng cửa nghỉ hè!

Trung lập về chính trị, có hai loại. Một loại thuộc cá nhân, một loại thuộc quốc gia. Trong trường hợp quan điểm mâu thuẫn, ta có nhiều thái độ. Một là dung hòa, hai là chọn một con đường, hoặc phe nào cũng được. Phe nào cũng theo đó là ba phải cũng như trung lập tư tưởng đã nói ở trên. Trường hơp này dùng danh từ trung lập là văn hoa để che đậy một thái độ nhu nhược hoặc ngu si, hoặc xu thời lúc phe này, lúc chạy theo phe khác, không có bản sắc.

 10 clip xem nhieu nhat thang 9

Còn quốc gia trung lập là một vấn đề tối quan trọng cho sự sinh tồn của đất nước. Một quốc gia trung lập trong một cuộc chiến tranh là một quốc gia có chủ quyền tuyên bố trung lập với các bên tham chiến. Một quốc gia không tham chiến không cần phải là một quốc gia trung lập.

Quyền và nghĩa vụ của các quốc gia trung lập được định nghĩa trong của Công ước Hague 1907. Một quốc gia trung lập dài hạn là một quốc gia có chủ quyền bị trói buộc bởi hiệp ước quốc tế để trở thành trung lập trước các bên tham chiến với các cuộc chiến tranh trong tương lai. Khái niệm về trung lập trong chiến tranh được định nghĩa rất eo hẹp và thường đưa ra những hạn chế cụ thể với bên trung lập để dành được quyền công nhận quốc tế về việc giữ vai trò trung lập.


Chủ nghĩa trung lập hay chính sách trung lập là một vị thế chính sách ngoại giao khi một quốc gia có ý định giữ vai trò trung lập trong các cuộc chiến tranh trong tương lai. Không liên kết là một cách thực thi của chính sách trung lập, ở đây cụ thể là việc tránh tham gia các liên minh quân sự. Một quốc gia có chủ quyền mà bảo lưu quyền trở thành một phe tham chiến nếu bị tấn công bởi một phe tham chiến khác trong chiến tranh được gọi là trung lập vũ trang (armed neutrality). Nhưng trung lập mà tham chiến thì chẳng phải là trung lập!

Trong trường quốc tế, chủ trương trung lập đã được nhiều lần nhắc nhở. Trong đệ nhất và đệ nhị thế chiến nước Thụy Sĩ chủ trương trung lập cho nên tránh được chiến tranh tàn phá. Đối với liên bang Thụy Sĩ, đó là sự khôn ngoan trong ngoại giao, biết cương nhu đúng lúc, và sự sáng tạo, năng động trong việc phát triển kinh tế đã biến quốc gia nhỏ bé nằm trên dãy Alps này thành thiên đường của sự thịnh vượng và bình an ngay cả khi thế giới lâm cảnh chiến tranh điêu tàn.


Trong chính trị, trung lập là thái độ khôn ngoan, khiến cho mình đứng ngoài mọi tranh chấp, khỏi bị thiệt hại. Làm sao mà được trung lập? Làm sao mà thoát khỏi liên lụy với các phe tranh chấp? Cũng như trời làm dông bão toàn vùng, một nhà, một xóm, một làng làm sao cho khỏi tai họa?

Làm sao đứng ngoài các cuộc chiến tranh? Một là mình phải khôn ngoan, hai là phải mạnh, ba là phải có hoàn cảnh may mắn, thuận lợi. Nhưng không phải dễ! Khó lắm.

Tháng 9 năm 2010, giáo sư Vũ Quốc Thúc một kinh tế gia lại có tâm tư về chính trị Việt Nam đã kêu gọi Trung lập Việt Nam để tránh bị Trung Cộng xâm chiếm biển Đông và khỏi lệ thuộc Trung Cộng. Bài này đã được đăng trên BKBĐD154 tháng 9-2010, GS. VŨ QUỐC THÚC * TRUNG LẬP CHẾ

Lúc đó, tôi nghĩ rằng đây là một vấn đề trọng đại và có tính cách chuyên môn, chuyên nghiệp, nên để giành cho các nhà ngoại giao, các nhà chính trị , các luật gia về bang giao quốc tế . Nhưng gần một năm chờ đợi mà chẳng thấy ai đả động đến vấn đề này cho nên tôi buộc lòng phải có ý kiến. Lúc đó GS chỉ viết đơn giản và tôi cũng viết sơ sài. Nay đầu 2012, gần hai năm sau, GS được các đài quốc tế RFI và VOA phỏng vấn, và GS trả lời rất đầy đủ ( bài viết của GS Vũ Quốc Thúc-Trịnh Khải, và hai cuộc phỏng vấn của GS. chúng tôi đã đăng tải theo đây để độc giả tiện theo dõi) , vì vậy mà tôi phải cập nhật hóa bài viết của tôi trước đây.
 

Như đã nói, trung lập là đường lối khôn ngoan, giúp ta đứng ngoài mọi tranh chấp. Trong cuộc thế,  ai cũng muốn làm thánh như ông Đạo Dừa và  hộ pháp Phạm Công Tắc, ai cũng muốn tỏ ra mình là người nhân từ, bác ái,  và có tinh thần độc lập cao cả, không muốn làm nô lệ. Và ai cũng muốn độc lập, trung lập nghĩa là không theo ai cả, không chống ai cả, nhưng thời buổi này kẻ cướp và bọn môi miệng gian xảo có mặt khắp nơi, làm sao mà mình vô sự?Trên thế giới này có thể nói 90% dân chúng thích độc lập, trung lập ( v ì 10% là bọn chủ trương chiến tranh)  cũng như 100% người trên thế giới ai cũng muốn ăn đào tiên để trường sinh bất tử. Do đó vấn đề đặt ra không phải là nên trung lập hay không mà là làm sao được trung lập! Thời buổi này kẻ gian ác đầy các bộ viện, cơ quan, nhà thương, trường học coi chừng mê đào tiên mà mua phải thuộc độc của bọn gian ác!

II. CÁC QUỐC GIA TRUNG LẬP 


Như đã trình bày, các quốc gia Thụy Sĩ, Thụy Điển, Áo là những quốc gia trung lập . Nền trung lập của họ có được là do các bên tham chiến công nhận, do đó đất nước của họ đã thoát được tàn phá của chiến tranh.
Ngoài Thụy Điển, Thụy Sĩ và Áo còn có một khối trung lập khác đã hình thành sau đệ nhị thế chiến.
Trước cuộc chiến tranh lạnh tư bản cộng sản, một tổ chức gọi là phi liên kết ra đời. Phong trào không liên kết là một tổ chức quốc tế gồm các quốc gia tự xem mình là không thuộc hoặc chống lại bất kỳ khối cường quốc lớn nào. Phong trào này chủ yếu là chủ trương của Thủ tướng Ấn Độ Jawaharlal Nehru, cựu tổng thống Ai Cập Gamal Abdul Nasser và chủ tịch Nam Tư Josip Broz Tito.

Tổ chức được thành lập tháng 4 năm 1955; đến năm 2007, nó có 118 thành viên. Mục đích của tổ chức như đã ghi trong Tuyên bố La Habana năm 1979 là đảm bảo "sự độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và an ninh của các quốc gia không liên kết" trong "cuộc chiến chống lại chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa thực dân kiểu mới, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, và tất cả những hình thức xâm lược ra nước ngoài, chiếm đóng, chi phối, can thiệp hoặc bá quyền cũng như chống lại các đại cường quốc và chính sách của các khối".

Họ đại diện cho gần hai phần ba thành viên Liên Hiệp Quốc và 55 phần trăm dân số thế giới, đặc biệt là những quốc gia được xem là đang phát triển hoặc thuộc thế giới thứ ba.

Về lý thuyết, trung lập là đứng giữa cuộc chiến tranh lạnh tư bản cộng sản. Và cái đám Phi liên kết hơn một trăm quốc gia này thật ra rất it quốc gia thật sự trung lập, thật sự phi liên kết, vì họ không nhận tiền Mỹ thì cũng nhận vũ khí Trung Cộng và cố vấn Liên Xô. Ấn Độ đã thiên về Nga, thiên về Cộng sản chứ không thực là trung lập. Egypt, Iran, Irac thân Nga chống Mỹ. Một số nước châu Phi là con nuôi của Trung Cộng như Việt Nam Hồ Chí Minh. Danh từ phi liên kết và chủ trương phi liên kết thực ra là Trung lập thiên cộng, là một tổ chức vệ tinh của cộng sản.

Sihanouk chủ trương Cambodia trung lập nhưng ông thường sang triều cống Trung Quốc , cho Cộng sản Việt Nam hoạt động trên đất Miên, ra sức chống Mỹ và Việt Nam Cộng hòa. Thật ra Sihanouk cũng như Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Pol Pot có quyền làm đầy tớ Trung Cộng nhưng sao lại xưng là trung lập? Đó chẳng qua là thuật nói dối!
Khối Phi Liên kết, khối trung lập, trên căn bản lý luận là đúng vì giữa hai phe cộng sản và tư bản, họ đứng ngoài cuộc tranh chấp, mặc kệ hai bên ra sao thì ra. Lý thuyết thì đúng, nghe ra rất khôn ngoan, cao thượng, yêu hòa bình, giữ vững độc lập, lo thái bình cho trăm họ và thế giới nhưng thực hành và bản chất thì không phải thế, phi liên kết thật ra là thiên cộng. Đó là một chủ trương bịp bợm, có thể ban đầu thì tốt nhưng sau bị cộng sản lèo lái hoặc khống chế, trở thành công cụ của cộng sản, không phải là trung lập chính danh!

III. PHÊ PHÁN CHỦ TRƯƠNG TRUNG LẬP CỦA GS. VŨ QUỐC THÚC

1. VIỆT NAM CÓ TRUNG LẬP ĐƯỢC KHÔNG?


Theo định nghĩa,
các phe đánh nhau, mình không theo phe nào, không chống phe nào, không bị phe nào đe dọa thế là trung lập. Giải pháp trung lập có thể thực hiện là do dân nước đó tự nguyện và do các bên công nhận. Nếu một trong các phe tham chiến muốn xâm chiếm ta, hoặc dân trong nước theo phe này phe nọ thì giải pháp trung lập không thể thực hiện. Áo, Thụy Sĩ thực hiện trung lập là do các bên tham chiến đồng ý cho họ trung lập, nếu một trong hai bên tấn công thì trung lập tan vỡ.

a.VIỆT NAM TRƯỚC 1975
 

Khoảng 1954, Hồ Hữu Tường và một số người Việt nam chủ trương trung lập, nhưng trung lập sao được khi ta bị cộng sản tấn công? Không theo Mỹ thì theo ai? Chống Mỹ để theo Cộng sản ư? Không lẽ Việt Nam có sức chống cả Trung Cộng, Việt Cộng và Mỹ? Có thể Hồ Hữu Tường thù ghét "Mỹ Diệm" vì ông bị Ngô Đình Diệm bắt giam và lên án tử hình, nhưng đó là chuyện cá nhân ông, ông không thể đem cái yêu ghét của ông mà thuyết dân tộc này đi theo ông! Hồ Hữu Tường, Hộ Pháp Phạm Công Tắc và ông Đạo Dừa có lẽ chịu ảnh hưởng của phong trào phi liên kết lúc ấy, nhưng tất cà chỉ là trò học đòi, việc bắt chước , thói a dua mà thiếu suy xét!

Ông thích Pháp hơn Mỹ, nhưng theo Pháp thì cũng không phải là trung lập vì trung lập là không theo ai chống ai! . Sau Điện Biên Phủ, Pháp tự ý ra đi, dù ai đó van xin Pháp ở lại, Pháp cũng không trở lại vì lòng tham vẫn bừng cháy trong tim nhưng thế cùng lực kiệt mà đành cúi mặt ra đi.

Tình trạng ta lúc đó không nhờ Mỹ thì nhờ ai? Cái thế Nam Việt Nam lúc đó phải thế. Nếu không có Mỹ thi sau 1955, Hồ Hữu Tường, Hộ Pháp Phạm Công Tắc, ông Đạo Dừa đã đi thăm cụ Marx đâu chờ đến sau 1975! Và đa số nhân dân miền Nam đã chết, đã ở tù, đã mất tài sản, đã đói rách và ăn bo-bo sau 1955. Pháp đã "tháo chạy", nếu không có "Mỹ Diệm" thì ba ông họ Vũ phải theo Pháp mà về Pháp bưng phở ( tiến sĩ, thạc sĩ Âu Mỹ thất nghiệp cả đống chứ không phải được trọng dụng như VNCH) hay ở lại làm cán bộ Việt Cộng với đồng lương chết đói, hoặc nằm trong tù rục xương chứ làm sao các ông sống đến 70- 90 tuổi mà còn mong
trở lại quê hương, xây dựng lại đất nước với Cộng sản phản quốc hại dân?

Cộng sản dùng chiêu bài trung lập và hòa bình là để làm suy yếu lực lượng quốc gia. Trong Nam, bọn Việt Cộng quảng cáo, khuyến khích nhạc phản chiến, còn ngoài Bắc có ai dám ca tụng hòa bình, ai dám không vỗ tay hoan hô Hồ Chí Minh, không hô to yêu đảng? Ôi! Ông Hồ Thông Minh một người thông minh thật, yêu nước thật, Tết mậu thân Huế 1968, nằm trong tay Việt Cộng mà vẫn nói trung lập và khoe có quen thân với Hồ Chí Minh!

 Ông thông minh mà chẳng hiểu gì về chính trị cả. Trong chế độ cộng sản bắt buộc mọi người phải theo đảng cộng sản, trung lập là chống lại đảng cộng sản! Cho nên nói trung lập tức là phản động, tất phải chết! Và "bác Hồ" là bậc cao quý, làm sao mà quen thân với một tên phản động! Thế là ông Hồ Thông Minh một lúc bị hai tội chết!  Ngoài Bắc có ai dám đi chùa chiền còn ông Đạo Dừa huyênh hoang xưng thánh, chiếm Cồn Rồng lập một quốc gia riêng và nuôi dưỡng thanh niên trốn quân dịch và bọn Việt Cộng! Phải chăng tự do làm cho con người ngông cuồng, tự cao tự đại, còn chuyên chế thì làm cho con người mềm nhũn, trở thành dun dế?

Những người đòi hòa bình hoặc Trung lập như Thích Quảng Liên, Trần Tuấn Khải, Hồ Hữu Tường, Ông Đạo Dừa, Hộ Pháp Phạm Công Tắc ,Thich Nhất Hạnh, LM Chân Tín, LM Nguyễn Ngọc Lan, LM Phan Khăc Từ.. . không dại khờ tin Cộng sản hoặc thiên cộng thì cũng là cộng sản, là kẻ tự cao, tự đại cho rằng họ có ý tưởng cao siêu hơn mọi người, còn tất cả là hèn mọn trong kiếp nô lệ,
không có tinh thần độc lập, tự chủ, chỉ có họ là khôn ngoan, có trí tuệ, biết thương nước yêu dân, có khả năng đem lại hòa bình cho Việt Nam, có thể thuyết phục Việt Cộng, Trung Cộng, Nga, Mỹ chấm dứt chiến tranh. ( Cũng có thể họ là những tay giảo hoạt, tráo trở, đổi thay như con cắc kè thay màu đổi sắc trong đám cỏ cây.)

Như ông đạo Dừa ông cho ông là Thánh , Việt Cộng để cho ông yên lành ở Bến Tre thì chắc họ đã nắm linh hồn ông. Nếu ở Bến Tre mà ông không tuân theo cộng sản thì chúng đã cho ông đi mò tôm ở sông Mỹ Tho! Cái chết của giáo chủ Huỳnh Phú Sổ, Bùi Quang Chiêu, Hồ Văn Ngà, Nguyễn An Ninh là những minh chứng cụ thể rằng những ai không theo cộng sản thì bị giết ngay! Sau 30-4-1975, cộng sản trở mặt, ông và đám GPMiền Nam bị đánh tan tác! Ông Hồ Hữu Tường, ông Đạo Dừa khi nằm trong ngục thất Việt Cộng có ngẫm nghĩ về thuyết hòa bình và trung lập của các ông không, và các ông thấy mùi vị nó như thế nào?

Đáng buồn cười nhất là ông Đạo Dừa, lấy đạo hiệu là Thích Hòa Bình, thấy đông người theo ông thì ông có vẻ kênh kiệu. Tu hành cần gì phải leo lên cao ở đài bát giác, và tu hành gì mà ứng cử tổng thống? Thật ra chính phủ Quốc gia quá nhân hậu. Ông có được chính quyền cấp giấy phép lập hội đoàn không mà ông tập họp hàng trăm, hàng ngàn người? Ông có được chính quyền cho phép ông lập cơ sở ở Cồn Rồng không mà ông tự tiện xây dọc xây ngang?



Người tu hành như ông là ngang ngược, vô pháp vô thiên, coi chính quyền miền Nam như cỏ rác! Như vậy là yêu hòa bình ư? Có nhiều kẻ tu hành và trí thức cũng ngang ngược như ông Đạo Dừa! Với chính phủ miền Nam thì hành động ngang dọc, nhưng đối với cộng sản thì gọi dạ bảo vâng! Phải chăng đó là thái độ của bậc chân tu và của người trí thức có lễ nghĩa? Vô minh vẫn là vô minh. Nếu ông có chút trí huệ, thì ông phải biết trước ngày tàn của ông sau 1975, và ông đã không chọc trời khuấy nước như vậy!


Thật là:
"Cái quay búng sẵn trên trời,
Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm!"


Quần chúng cũng đã bị cộng sản lừa bịp như chúng lập ra Mặt Trận Giải Phóng, rồi đòi thành phần thứ ba, và trung lập miền Nam. Sau đệ nhị thế chiến, De Gaulle hậm hực với Mỹ và kéo lên một phong trào bài Mỹ tại Pháp và trên trường quốc tế. Sau 1954, Pháp muốn trở lại Việt Nam. Pháp đứng sau chủ trương trung lập để chống Mỹ. Pháp đã thúc đẩy Trung Lập Việt Nam . Sau 1962, Pháp ve vãn Ngô Đình Diệm và chính phủ Dương Văn Minh theo trung lập.

Sau 1963, Pháp biết Mỹ thương thuyết với Nga Hoa và sẽ rút khỏi Đông Dương nên Pháp muốn nhảy vào. Ngay trước 30-4-1975, tướng Vanuxem được cử sang Việt Nam thực hiện chủ trương này. Nhiều ông lớn không thèm di tản , một số đã chạy trước 30-4- 1975 nghe tin trung lập lại trở về để làm lớn trong chính phủ trung lập để rồi một số chạy thoát, một số tự tử (Trần Chánh Thành) và một số ngồi tù ở Bắc Việt, trong số nạn nhân này có Phan Huy Quát, Nguyễn Văn Huyền, Vũ Văn Mẫu, Bùi Tường Huân, và hình như có cả GS thì phải!...


Bao giờ Pháp cũng đứng đàng sau chủ trương trung lập, hô hào "chống Mỹ cứu nước " để theo Pháp? Nếu Pháp mạnh hơn hay bằng Mỹ chẳng nói làm chi, Pháp yếu xìu, thì theo sao được? Pháp sau 1945 luôn chống Mỹ mà hùa theo Nga, theo Trung Cộng.

Sau lưng Pháp là cái bóng khổng lồ của Trung Cộng, ai mà chẳng biết! Vậy trung lập theo Pháp cũng là đầu hàng Trung cộng, sao gọi là Trung lập? Chính vì biết vậy mà hồi đó Dương Văn Minh không theo Vanuxem. Nếu Dương Văn Minh ơi một tiếng là vài giờ sau quân Trung Cộng nhập địa, Việt Nam nay đã nằm trong bàn tay Trung Cộng!
Pháp quá yếu nên đã âm thầm cộng tác với Trung Quốc trong ván bài Việt Nam. Lê Duẩn vội thống nhất một là để cướp tài sản trong Nam, hai là sợ Trung cộng và Pháp lập Nam Kỳ Quốc. Dù Dương Văn Minh không chịu Trung Lập theo Trung Cộng và Pháp nhưng bọn Giải Phóng Miền Nam thì cũng không đáng tin cậy! Vì vậy, Việt cộng diệt luôn GPMiền Nam.

Ôi, người Pháp sao tham thế? Tây thực dân cũng như Tây cộng sản đều thích xứ Nam Kỳ thuộc địa! Đã không bảo vệ được Việt Nam chống Nhật, cũng không kháng cự nổi Trung Quốc trong trận Điện Biên Phủ mà còn bao phen lăm le trở lại Đông Dương! Pháp xưa là cường quốc nay lại cam tâm làm nô bộc cho Trung Quốc để lãnh chút cơm thừa canh cặn của Trung Quốc! Những nhà cách mạng Pháp được Việt Nam và thế giới ca tụng như Voltaire, J.J Rousseau, Montesquieu đã chết nay còn lại những tên thực dân yếu đuối và hèn mạt, sống như ruồi nhặng bám trên thân trâu bò trên cánh đồng hoang! Trong hai thế theo Trung Cộng và theo Mỹ mà có kẻ hô " chống Mỹ" nghĩa là hô hào theo Trung Cộng. Cuộc diện này xảy ra thì Trung Cộng thực dân và Việt cộng bán nước sẽ rất thích thú
.

b.VIỆT NAM HIỆN NAY

Như đã trình bày, trung lập là khi các phe đánh nhau mà mình ở giữa không theo ai, chống ai. Còn khi mình bị một bên xâm lược , một là mình theo họ, tức là đầu hàng, hai là chống họ. Theo hay chống đều không phải trung lập. Giải pháp trung lập đặt ra là khi mình đứng giữa các phe lâm chiến. Nay Mỹ đã rút đi, một mình Trung quốc xâm chiếm Việt Nam và thế giới, Việt Nam chỉ phải đối diện với Trung Quốc mà thôi. Việt Nam hiện tại không ở thế lưỡng đầu thụ địch cho nên giải pháp trung lập là không thích hợp. Việt Nam chỉ có hai con đường đối mặt với Trung Quốc một là làm Lê Lợi, Quang Trung hoặc làm Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống. Cả hai trường hợp này đều không phải trung lập.

Nay thì Mỹ không xâm lược Việt Nam, không đòi hỏi gì về lãnh thổ cho nên không thể coi Mỹ như Trung Cộng là đối thủ. Trái lại, đối với các nước Á châu, ngoại trừ Việt, Miên, Lào, đều coi Mỹ như cứu tinh để chống lại Trung Quốc xâm lược.  Không biết trong tương lai như thế nào, chứ trước mắt, Mỹ không phải là mối đe dọa của Việt Nam. Trước mắt, Trung Cộng đã dùng quân sự chiếm các hải đảo, và đã dùng quân sự chiếm biên cương.

Chúng còn dùng ngoại giao và thương mại để chiếm đất đai, rừng núi và thành thị Việt Nam. Trong vài chục năm thì người Trung Quốc chiếm phần lớn dân số và chiếm hết kinh tế Việt Nam vì bọn Việt Cộng đã dâng hiến cho Trung Cộng bao nhiêu quyền lợi. Như thế vài chục năm nữa thì Việt Nam bị xóa sổ. Đó là kế tàm thực mà Trần Hưng Đạo đã lo ngại trước đây. Bọn Hồ Chí Minh làm tay sai cho Trung Cộng cho nên rất thuận lợi cho kế tàm thực của Trung Quốc!
Giả sử chính quyền Việt cộng hoặc nhân dân Việt Nam muốn chống lại mà Trung quốc không chịu vì họ cho Việt Nam là thuộc địa của họ, Hoàng Sa, Trường Sa là của họ, như vậy giải pháp trung lập cũng không thành tựu. Giải pháp trung lập sai lầm từ căn bản. Ấy là GS. làm thợ may mà không đo ni tấc đúng, làm bác sĩ mà đưa lộn thuốc, đưa giải pháp không hợp hoàn cảnh.

c. CHÍNH SÁCH VIỆT CỘNG HIỆN NAY

Có thể Trung Quốc hay bọn Việt Cộng cho rằng Mỹ sẽ đánh Trung Cộng và Việt Nam, và Việt Cộng cho rằng Mỹ sẽ xâm lược Việt Nam. Vì vậy họ cho rằng Mỹ cũng như Trung Cộng là xâm lược. Điều này sai vì hiện nay rõ rệt là Trung Cộng xâm lưọc Á châu và Thế giới, còn Mỹ ủng hộ các dân tộc Á Phi để chống thực dân Trung Quốc. Hai bên vị thế khác nhau .Trong tương lai không biết như thế nào. Nếu Mỹ tấn công là tấn công vào trọng điểm, vào kẻ thù chính là Trung Cộng. Có thể Mỹ đổ quân vào Việt Nam là để tiêu diệt quân Trung Cộng, giải phóng Việt Nam khỏi ách đô hộ của Hán tộc. Nhưng Mỹ không áp dụng chính sách thực dân xâm chiếm lâu dài. Nếu cần thiết thì họ đổ quân, một thời gian là rút lui như Iraq, Afghanistan.. .chứ không như Trung Cộng đem hàng vạn hàng triệu dân cư đến khai thác rồi xâm chiếm.
 
Warrior - Tom Hardy and Joel Edgerton

Trong tương lai, chiến tranh có thể không xảy ra nếu Trung Cộng ý thức rằng họ. chưa đủ sức ( như vụ tàu sân bay còn trục trặc và thiếu thốn nhiều), hoặc nhân dân nổi dậy lật đổ cộng sản lập một chính phủ yêu hòa bình, công nhận các luật pháp quốc tế. Nếu chiến tranh xảy ra, có thể Mỹ tấn công thẳng vào lục địa, hoặc chiến tranh sẽ xảy ra ngoài biển Đông và trên Ấn Độ dương, vì chiến tranh bây giờ không cần nhiều người và chiếm đóng nhiều nơi như đệ nhị thế chiến. Vì vậy, Mỹ và đồng minh có thể không chiếm đóng Việt Nam cũng như đệ nhị thế chiến. 

Hơn nữa, chưa chắc Mỹ đã cần Việt Nam, những cuộc thăm viếng chỉ là xã giao của những con người lịch sự muốn thêm bạn bớt thù. Mỹ cần Nhật Bản, Úc, Ấn, Phi luật tân, Singapore, Đài Loan, Nam Hàn, còn Việt Nam và một số nước khác e không cần thiết cho Mỹ.Có lẽ một số chính trị gia sa- lon chủ trương trung lập là vừa chơi với Mỹ và Trung Cộng . Chủ trương này không được vì Trung Cộng không cho ta trung lập, Trung Cộng coi Việt Nam là thuộc quốc, là nô bộc của Trung Cộng, đầy tớ phải tuân lệnh chủ, không có quyền độc lập, trung lập. Không có ông chồng nào lại cho vợ giao du rộng rãi ngoại trừ chế độ đa phu. Việc kết thân với Mỹ chỉ là trò lừa bịp.

Nói chung vấn đề quan trọng của Việt Nam là ở Trung Quốc, là thái độ của Việt Nam đối xử như thế nào với Trung Quốc, nghĩa là hàng hay chiến đấu chống Trung Cộng chứ không phải trung lập. Nên lo việc trước mắt, đừng quá lo những việc chưa xảy ra. Chỉ có Trung Cộng xâm lược và Việt cộng bán nước mới lo Mỹ, ngại Mỹ mà thôi, còn nhân dân Việt Nam yêu nước thì không thế! Do đó hiện giờ đặt vấn đề trung lập ở giữa Trung Cộng và Mỹ thì không đúng ! Trừ bọn aty sai Trung Cộng, toàn thể  nhân dân ta phải lo chống ngoại xâm. Thành thử rốt cuộc việc trung lập là không cần bàn. Trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng này mà bàn chuyện trung lập là việc làm của một cậu học trò nhỏ làm bài luận văn lạc đề!

2. TIN TƯỞNG CỘNG SẢN 

Cộng sản Việt Nam luôn gian trá. Thái độ của Việt Cộng hiện nay là đu giây giữa Mỹ và Trung Cộng không phải là trung lập. Đây là đu dây để lấy tiền Mỹ nhưng thực tế là thần phục Trung Cộng. Trong tâm can Việt Cộng, nhất là bọn chính trị bộ, theo Trung Cộng là chính yếu, bề ngoài làm ra vẻ thân Tây phương , rêu rao bảo vệ độc lập, chủ quyền. Nếu cứ theo đà gian trá, che đậy, lừa dối mà thành công thì Việt Nam sẽ bị Trung Quốc thâu tóm, Việt Nam sẽ thành quận huyện của Trung Quốc.

Giáo sư Vũ Quốc Thúc khuyên ta nên ủng hộ quan điểm Việt Cộng, nhưng chính sách Việt Cộng không rõ rệt. Hiện nay, bên trong thần phục Trung Quốc, bên ngoài giả đò yêu nước, bảo vệ chủ quyền. Nhưng sự thực chúng co vòi, không dám lên tiếng phản bác, chỉ sai bọn thủ hạ cấp thấp như bà Phương Nga rụt rè lên tiếng. Nguyễn Tấn Dũng cũng lên tiếng nhưng chỉ một lần lấy có. Nhìn chung, phản ứng của Việt Cộng đối với Trung Cộng là "gà phải cáo", trong khi họ thẳng tay đàn áp dân biểu tỉnh ôn hòa chống Trung Cộng xâm lược. Trước mắt, coi như bọn Việt Cộng đầu sõ đã cúi mặt cam phận nô lệ Trung Quốc.

Cũng có thể trong cộng sản có hai phe, một phe theo Trung Cộng, một phe chống Trung Cộng. Nhưng rõ rệt phe nô lệ Trung Quốc mạnh hơn. Họ cũng như Hồ Chí Minh là người Trung Quốc được cấy vào hàng ngũ cộng sản cao cấp. Cũng có thể họ chia ra hai phe trung nịnh để gạt gẫm nhân dân trong nước và thế giới. Vậy ta ủng hộ quan điểm nào? Quan điểm 16 chữ vàng và bốn tốt, và chủ trương đàn áp dân biểu tình chống Trung Cộng?Và theo Hồ Chí Minh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười bán nước cho Trung Quốc?

Phải chăng GS ủng hộ quan điểm của Hồ Cẩm Đào, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng chống diễn biến hòa bình? Có tên Việt cộng nói cương quyết bảo vệ lãnh thổ vậy GS. có tin lời này không? GS có thấy việc Việt Cộng cướp đất, bỏ tù các nhà yêu nước, nhất là đánh đập và bỏ tù những người biểu tình chống Trung Cộng là trái tinh thần yêu nước, chống xâm lược? Vậy thì GS ủng hộ ý kiến nào, hành động nào của Việt cộng?

GS tuyên bố rằng GS tin tưởng Việt Cộng nên mới xướng khởi giải pháp trung lập cho Việt Nam. GS tin Cộng Sản, tin lời hứa hẹn của tên Việt Cộng nào đó đã ngon ngọt với GS nhưng đa số dân Việt Nam không bao giờ tin cộng sản. GS đã lội ngược dòng rồi đấy. Tư tưởng và lý luận của GS không có tính thuyết phục.


Mikhail Gorbachev (tổng bí thư cuối cùng của đảng CS Liên Xô, nhiệm kỳ 1985-1991) nói :"Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá." Nữ Thủ tướng Angela Merkel, lãnh tụ cũ của CS Đông Đức phát biểu: cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối. .
Tổng Thống Nga Vladimir Putin : Kẻ nào tin những gì Cộng Sản nói, là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của Cộng Sản, là không có trái tim. Khrushchev của Liên Xô cũ đã phải cay đắng thốt lên: Chỉ có những thằng ngu mới tin được Trung Quốc’.

Khi nào cộng sản dàn quân đánh nhau với Trung Cộng, và từ bỏ độc tài đảng trị, thực thi dân chủ thì họa may mới tin rằng Việt Cộng giác ngộ, đã theo nhân dân mà bảo vệ Tổ quốc. Còn bây giờ thì mịt mù lắm. Hư hư thực thực khó mà tin tưởng vào kẻ đã nhiều lần gian trá và phản quốc hại dân.


Hơn nữa, GS rất sai lầm khi quan niệm rằng tổ tiên ta thắng Trung Quốc là nhờ văn hóa Trung Quốc! Ta thắng Trung Quốc là lòng yêu nước chứ không phải do văn hóa , lễ nghi Trung Quốc. Câu này GS nói rất tối tăm và sai sự thực. Mông Mãn nhập trung nguyên phải chăng là do văn hóa, lễ nghi Trung Quốc?Bát quốc liên quân chiếm Trung Quốc phải chăng do văn hóa, lễ nghĩa Trung Quốc? Lễ nghi, văn hóa Trung Quốc là cái gì? Mao Trạch Đông đã phá nát rồi, Việt Cộng cũng đã chà đạp rồi, còn chi nữa mà GS nhắc nhở?

3.LÝ LUẬN MÂU THUẪN


Luận thuyết của GS Vũ Quốc Thúc hoàn toàn mâu thuẫn. GS. nói Trung Cộng là mối hăm dọa của Việt Nam rồi lại nói Trung Cộng không dám đánh Mỹ, đánh Việt Nam! GS cũng mâu thuẫn khi hô hào dân tộc tự quyết, nhưng cũng khuyên liên kết với Phi Luật Tân, Tân Gia Ba. Đã liên kết (tất là liên kết quân sự) với Phi Luật Tân, Mã Lai, Indonesia thì không có cảnh chiến tranh tàn phá và huynh đệ tương tàn ư? Và liên kết với
Phi Luật Tân, Mã Lai, Indonesia tại sao lại không liên kết với Mỹ? Lại một mâu thuẫn nữa trong lập luận của giáo sư! GS hoan hô Mỹ trở lại Thái Bình dương và hoan hô mối tình Mỹ Việt vừa nở hoa nhưng GS lại bảo không nên liên minh với Mỹ! Thế là thế nào? GS không thấy là tự mình mâu thuẫn sao?

Một số người Việt Nam ghét Mỹ. Người miền Bắc ghét Mỹ vì Mỹ thả bom miền Bắc, vì Mỹ lâm chiến mà con em họ sinh bắc tử nam. Người miền Nam chống cộng cũng ghét Mỹ vì Mỹ giết tổng thống Ngô Đình Diệm yêu quý của họ mặc dầu anh em họ Ngô đã âm thầm bắt tay với Việt Cộng. Một số ghét Mỹ vì Mỹ bỏ rơi miền Nam. (
Bắc Nam đều ghét Mỹ nhưng lại chọn sống ở Mỹ.)

4.LÝ LUẬN QUANH CO, THIẾU THÀNH THẬT


 Lại nữa, cách nói và viết của GS là quanh co, không thẳng thắn. Ban đầu GS tuyên bố GS lập thuyết trung lập là để chống Trung Cộng xâm lược, GS tự hào tổ tiên ta anh dũng chống ngoại xâm , nhưng GS lại nói sợ cảnh nồi da xáo thịt, (cứ để giặc chiếm nước) nước ta sẽ không mất nếu ta có lòng ái quốc. GS nói Mỹ trở lại Á châu là hơp lý, Mỹ hiện diện là tốt.

Tất cả những lời trên là hỏa mù che đậy một sự thật khác. Sau khi đánh trống khua chiêng, gõ thanh la một hồi, GS mới nói trắng ra
đừng liên minh với Mỹ. Đây là cốt lõi của cái mà GS gọi là giải pháp trung lập. Trong ba bài viết và phỏng vấn của GS chỉ có câu này là thành thực và rõ ràng nhất. Còn tất cả là lựu đạn khói!


5. TẠI SAO KHÔNG LIÊN MINH VỚI MỸ? 


a. GS VŨ QUỐC THƯƠNG DÂN, THƯƠNG NƯỚC? YÊU HÒA BÌNH?

Lý do GS đưa ra không phải vì Mỹ không đáng tin cậy, vì Mỹ đã bỏ rơi Việt Nam mà là vì không muốn cảnh nồi da xáo thịt. Đây lại là một mâu thuẫn vì trên kia GS nói muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh, nay GS lại nói sợ tốn xương máu. Và lý luận này tự nó chứng minh một sự nông cạn nếu không nói là phỉnh phờ vì theo GS cứ cho giặc chiếm đóng, sau này lòng ái quốc khiến dân ta sẽ giành được độc lập thì sự nổi dậy sau này không tốn máu xương ư, và không có cuộc huynh đệ tương tàn ư? Một tên cộng sản Việt Nam mới đây cũng nói như GS
đừng chống Trung Cộng cứ để ngàn năm sau con cháu ta sẽ chiến thắng! Ôi! GS và tên Việt cộng kia quả thật là đồng chí anh em!

Thưa GS., cuộc tranh đấu cho tự do, dân chủ nào mà chẳng tốn xương máu? Độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có. GS học hành nhiều, dù học kinh tế trước thế chiến, GS chắc cũng đọc lịch sử nhiều quốc gia, tự do, độc lập là cái giá rất đắt.

Nếu cúi đầu hàng phục, cam phận nô lệ mà được yên thân, không bị tù đày, chết chóc và không bị bóc lột ư? Hòa bình đã trở lại trên quê hương ta sau 1975, nhưng chết chóc, tù đầy, mất nhà, mất đất càng ngày càng xảy ra, đâu phải có chiến tranh mới có cảnh huynh đệ tương tàn, và cảnh tàn phá quê hương?

GS có nghe tiếng rên xíết của anh em sĩ quan VNCH bị đày ải, chết chóc trong các trại tù? GS có nghe tiếng kêu than của các vị tu hành như hòa thượng Huyền Quang, Quảng Độ, LM Nguyễn Văn Lý, hội trưởng Lê Quang Liêm và anh em Hòa Hảo, Cao Đài? GS có biết nỗi đau đớn của Trần Xuân Bách, Trần Độ , Nguyễn Kiến Giang và hàng ngàn, hàng vạn tù nhân trong vụ Xét lại hiện đại? GS có hiểu nỗi căm thù của hàng vạn dân oan trong đó có gia đình Đoàn Văn Vươn mất đất, mất nhà? GS có thấu nỗi uất hận của hàng ngàn thanh niên sinh viên yêu nước chống Trung Cộng mà bị Việt cộng bỏ tù và đánh đập trong đó có trường hợp chàng trai trẻ Việt Khang?

Nếu yêu hòa bình thì đừng chống Việt Cộng và Trung Cộng vì chống đối, chiến đấu là gây ra cảnh huynh đệ tương tàn phải không? Ôi lời của GS. nhân nghĩa đạo đức quá! Nếu trước kia GS. đi tu như cỡ Đạo Dừa, một khi ông cho mèo chuột sống chung và tuyên bố thuyết Trung lập thì may ra tin được!

Cái thuyết trung lập của GS phát khởi từ lúc nào, và tâm từ bi của GS mở rộng từ năm nào, sao bây giờ GS mới nói ra? Sao GS không nói ra sau 1954, và GS đáng lẽ phải ở nơi rừng xanh núi đỏ tu hành hoặc ở bên Thụy Sĩ, Thụy Điển làm một ông giáo quèn hay một thư ký tầm thường mới phải, sao lại về tham gia nội các chiến tranh, và từng cộng tác đắc lực với Mỹ? Và sau 1975, ghét Mỹ, GS nên ở lại xây dựng XHCN như Nguyễn Hữu Hạnh, Nguyễn Văn Hảo , Nguyễn Xuân Oánh.. .mới nên!

Trước đây và sau này chiến tranh thế giới xảy ra, Việt Nam làm sao tránh khỏi mà bảo tránh chiến tranh? Ai dám vỗ ngực xưng là mình có thể cứu dân tộc này khỏi thảm họa chiến tranh?Ai có tài hô phong hoán vũ như thế? Ai mà dám nói thế chắc chắn trăm phần trăm là tay bán trời không văn tự. Dân Việt Nam đã bị lường gạt nhiều lần. Ông Đạo Dừa, Hộ pháp Phạm Công Tắc, nhà văn Hồ Hữu Tường chủ trương trung lập là tự ý hay nghe theo ai? Hoặc bị ai hăm dọa mà phải nói thế, viết thế? Giọt nước mắt, tâm từ bi nhiều khi cũng chỉ nước mắt cá sấu, là một động tác để hoàn thành một vở tuồng của đạo diễn! Tri nhân tri diện bất tri tâm. Làm sao tin ai được!


Nhiều người có bằng cấp là giỏi về chuyên môn, còn trình độ chính trị thì thua bà Bắc kỳ di cư bán cá, thua chị nông dân Quảng Trị, và chị bán rau Châu Đốc. Vì yêu hòa bình, yêu cộng sản, yêu trung lập mà bọn trí thức ngu xuẫn đã đi theo cộng sản như Trương Như Tảng, Đoàn Văn Toại, Trần Thúc Linh, Lê Văn Hảo, Châu Tâm Luân.. . để cuối cùng may mắn mà thoát thân được , nếu không cũng bị ngồi tù để suy nghĩ về những điều ngu ngốc dại dột và kiêu căng của họ! Ngu nhất là Trương Như Tảng đã bị Việt cộng suýt giết phải trốn chạy mà chưa sáng mắt, trong quyển Hồi Ký của y, y còn ca tụng Hồ Chí Minh! (Y cho rằng nếu ông Hồ còn sống thì sự thể không như thế! Có lẽ y tin ông Hồ còn sống thì ông Hồ lạy y  trăm lạy và cho y  thay Trường Chinh làm Tổng Bí thư chăng?)

GS nhân đức và hiểu rõ luật pháp (mặc dầu GS chuyên môn về kinh tế) sao không thuyết Trung Cộng bỏ óc xâm lược và thuyết Việt Cộng yêu nước thương dân? GS cũng nên giảng dạy, phân tích cho bọn tiến sĩ ma và bọn tay sai cộng sản đã theo Trung Cộng mà nói Nam Quan là của Trung Quốc, Việt Nam là thuộc địa Trung Quốc, nên bỏ mặc cho Trung Quốc chiếm Việt Nam, đừng tranh đấu, đừng đánh đấm gì, không nổi đâu...!

Trong thế tam quốc chiến, người ta phải tránh cảnh lưỡng diện thụ địch dù là ta mạnh. Ta yếu lại càng phải tạm thời liên kết dù tương lai gần hay tương lai xa hai phe còn lại phải giải quyết mâu thuẫn. Bởi vậy mà thời Chiến quốc , thuyết hợp tung, liên hoành ra đời. Ngô, Thục , Ngụy giao chiến thì Ngô, Thục phải liên kết. Đệ nhị thế chiến, Cộng sản liên kết với Phát xít nhưng rồi Phát xít đánh Liên Xô cho nên Cộng sản phải liên kết với tư bản.


Nay Trung Cộng dương nanh vuốt, đã tăng cường quân sự, đã có lý thuyết thay Mỹ làm sen đầm quốc tế, vẽ đường lưỡi bò giành chủ quyền gần hết biển Đông, và xâm chiếm lãnh hải và biên giới Việt Nam, thế mà GS. Thúc lại tin rằng Trung Cộng không dám đánh Mỹ, đánh Việt Nam. Thế là thế nào?

b. PHẢI CHĂNG GS LÀ THUYẾT KHÁCH CỦA TRUNG CỘNG VÀ VIỆT CỘNG?
 

Thông thường, kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta. Mỹ ,Nhật Bản, Nam Hàn, Phi Luật Tân, Ấn Độ, Việt Nam, Đài Loan, Tây Tạng... là những nạn nhân của Trung Cộng xâm lược, tất phải ở thế liên minh. GS nói mục đích lập trung lập cho Việt Nam để chống Trung Quốc xâm lược nhưng e không phải thế. Nay GS khuyên ta không nên liên minh với Mỹ phải chăng GS theo ý Trung Cộng xâm lược và Việt Cộng bán nước, muốn ta đầu hàng Trung Quốc, đừng liên minh với Mỹ, đừng chống Trung Cộng và Việt Cộng mà tạo ra cảnh chiến tranh tan nát và huynh đệ tương tàn. Người Việt hãy đầu hàng, để Trung Cộng xâm lược một cách êm thấm. Như vậy Trung Cộng và Việt cộng sẽ hân hoan, và đám đồng chí của GS cũng đại lợi!

GS khuyên Việt Nam đừng liên minh với Mỹ, đừng mưu tìm liên minh chống Trung Cộng phải chăng GS bảo ta cứ ngồi yên, đừng chống Trung Quốc, hãy nghe theo Việt Cộng bán nước và 16 chữ vàng, rằng Trung Quốc không xâm lược ta đâu, vì Trung Cộng với Việt Cộng là đồng chí anh em, và Trung Quốc rất yêu chuộng hòa bình, và chiến tranh không thể xảy ra vì chẳng có lợi cho ai như Hồ Cẩm Đào, các chính trị gia Trung Quốc ,và thế giới từng tuyên bố?

Việt Nam là chốn nguy hiểm nhất vì bọn Hồ Chí Minh, Nguyễn Văn Linh đã cắt đất và cam tâm làm nô lệ cho Trung Quốc. Dù Trung Quốc không dám đánh Mỹ thì cách này hay cách kia họ cũng chiếm Việt Nam.
Tôi e cái mà GS nói là tâm huyết vì giang sơn Việt Nam, là giải pháp trung lập thật ra kêu gọi buông súng đầu hàng Trung cộng, và hoan hô cộng sản bán nước. 


Lời cùa GS là nhắm vào đồng bào hải ngoại đừng tranh đấu làm gì. Lời của GS cũng có tầm ảnh hưởng to lớn do các đài phát thanh quốc tế loan truyền có tính phổ biến rộng rãi toàn cầu nhằm thuyết phục Việt Nam, Tây Tạng, Nhật Bản, Nam Hàn, Đài Loan, Phi Luật Tân... đừng theo Mỹ kẻo mà gây ra cuộc chiến tranh đổ nát và huynh đệ tương tàn! Hãy nằm yên cho Trung Cộng tung hoành, hãy sống chung hòa bình với Trung Cộng với 16 chữ vàng và bốn tốt! Nếu trước đây GS là con người XHCN, phụng sự Nga Tàu, gia nhập bọn GP miền Nam hô hào chống Mỹ cứu nước thì tôi không lạ! Nhưng mà thôi, đã có Phạm Duy, Nguyễn Cao Kỳ thì tất cũng có nhiều người khác nữa!

Tuy nhiên, tôi nghĩ GS khác Phạm Duy và Nguyễn Cao Kỳ. Hai ông này theo Việt Cộng, còn GS có lẽ theo chủ trương thực dân của Pháp, mặc dầu cuối cùng đều thờ một chủ là Trung Cộng. Tôi nghĩ rằng Pháp đã tích cực chủ trương trung lập, trước kia Trung Quốc cũng thế. Nay không biết Trung Cộng muốn ăn trọn phần hay chia cho Pháp một nửa Đông Dương?

Những nhà ngoại giao, nhà chính trị, nhất là những người già cả, học rộng đã làm quan cao, nhất là người Bắc Kỳ thời xưa it khi nói huỵch tẹt như dân Trung Kỳ và Nam Kỳ thẳng ruột ngựa, thế mà GS. nói thẳng là
không nên liên minh với Mỹ, hô hào chống Mỹ cứu nước để khỏi bị cảnh "nồi da xáo thịt"! Khi GS đã nói như thế là nặng ký lắm, quan trọng lắm! Có thể bao năm vận động trung lập nay đã thành công cho nên GS mới nói thẳng như thế. 

 Ngay cả Nguyễn Chí Vịnh cũng không tuyên bố chống Mỹ mà nói Việt Nam không liên kết, không để ngoại quốc đặt căn cứ quân sự ( trừ Trung Quốc). Hồ Cẩm Đào và các con vẹt Việt Nam không nói thẳng chống Mỹ mà nói "chống diễn biến hòa bình". Tại sao GS lại nói thẳng như thế? Phải chăng GS "bảo hoàng hơn vua"?Nay giữa hai thế lực Trung Cộng và Hoa kỳ tương tranh, chỉ có hai phe này thôi, GS khuyên đừng theo Mỹ nghĩa là khuyên ta nên theo Trung Cộng. Như vậy luận điệu yêu nước chống Trung Cộng là giả dối, GS muốn ta đầu hàng thì sẽ yên ổn, không bị chíến tranh tàn phá! Hoặc GS có ý gì sâu xa khác?

Phải chăng trong bao bài viết, bao cuộc phỏng vấn, GS chỉ cần nói ba tiếng "đừng theo Mỹ" thế là đủ ăn tiền rồi! Tôi nhớ đến một câu chuyện hài. Trong một họp quốc hội nước nọ, một vị dân biểu lên nói:
"Chúng ta phải thanh liêm, không nên làm tay sai cho bọn tư bản. Như tôi đây được công ty Coca Cola yêu cầu nói trước Quốc hội năm lần "Coca Cola"!Coca Cola!Coca Cola!Coca Cola!Coca Cola" thì được thưởng năm triệu đô, nhưng tôi từ chối" !

Ông dân biểu kia quả là giỏi chính trị và kinh tế, chắc là cũng thạc sĩ kinh tế chính trị đây! Không lẽ bức thơ 36 chữ ký, thuyết trung lập, chủ tịch một bang hội tất cả chỉ là sương mai trên ngọn cỏ, tuồng huyển hóa bày ra xôn xao oanh yến mà sự thực ngàn vàng là ở ba chữ cần và đủ là " ĐỪNG THEO MỸ" , hoăc rõ hơn là "ĐỪNG THEO MỸ,HÃY ĐẦU HÀNG TRUNG CỘNG"? "HÀNG THÌ SỐNG, CHỐNG THÌ CHẾT!

Quý vị ấy giỏi  về kinh tế mà cũng giỏi về chính trị xứng đáng là tiến sĩ, thạc sĩ kinh tế. Nhưng "ông chủ" càng giỏi hơn. Ông chủ thật biết người biết của, tri kỷ tri bỉ. Ông chủ chọn GS và được GS chấp thuận là quá gỉỏi , và ông chủ  rất hiểu tâm lý người Việt Nam, vì người Việt Nam trọng người lớn tuổi (kính lão đắc thọ), mà GS đã 92 vẫn còn minh mẫn, trong cuộc phỏng vấn GS vẫn cười nói vui vẻ tự nhiên, lưu loát hơn Út Trà Ôn, Minh Cảnh, Thanh Bạch! Và quan trọng nhất là người Việt trọng bậc khoa bảng mà GS thì thì bằng cấp và lương tâm nhà giáo đầy mình! Dụ Phạm Duy, Nguyễn Cao Kỳ không khó, nhưng dụ được GS thì kể là thành công hết xẩy! Phạm Duy và Nguyễn Cao Kỳ cũng chỉ là danh nhân hạng ba, hạng bốn nhưng GS là thầy của các thầy, rất có uy tín, rất oai phong!



6. KHÔNG LIÊN MINH VỚI MỸ THÌ CHỊU THUA TRUNG CỘNG HAY LIÊN MINH VỚI AI?

a. NƯỚC MỸ, VIỆT NAM & THẾ GIỚI

Trong tình thế ta yếu thì phải cầu viện. Cầu viện ai? GS. Thúc chỉ ra là cần phải liên kết với các nước Asean. Nhưng các nước Asean cũng phải cầu cứu Mỹ. Cầu cứu học trò sao không cầu cứu Lão sư phụ? Trong tình thế này, không cầu Mỹ thì cầu cứu ai?

Hiện nay Việt Nam không có lựa chọn nào hơn, bỏ cái tâm yêu ghét, lấy lợi hại, hơn thua mà xem thì thấy hiện nay chỉ có Mỹ là đủ sức đương đầu với Trung Cộng. Ngày trước Mỹ bỏ Việt Nam và Thái Bình dương là vì họ lập kế không thành. Nay Mỹ trở lại thì đã thấy châu Á sẽ chuyển biến . So sánh Mỹ với Trung Cộng thì Trung Cộng xâm lược với chính sách thực dân, hàng chục triệu người Trung Hoa sang Việt Nam thì dân Việt Nam đói và mất nước. Trung Cộng đã thực thi chánh sách tân thực dân ở Miến Điện và châu Phi rồi, chắc GS cũng đã biết chán!

Cộng sản bảo Mỹ tàn ác, đánh phá miền Bắc và rải thuốc khai quang ở miền Nam nhưng dân chúng miền Bắc thì bảo chiến tranh với Pháp, Mỹ thì còn đào hầm trú ẩn, còn chiến tranh với Trung Cộng như ở Lạng Sơn thì khỏi đào hầm vì trọng pháo và bom Trung Cộng rải đều từng thước đất, tất cả sẽ thành tro bụi, tránh đi đường nào?

Cộng sản bảo rằng Hoa Kỳ là thực dân nhưng Nhật, Đài Loan, Nam Hàn, Úc, Tây Đức là đàn em của Mỹ đã trở thành những cường quốc, khác hẳn Ba Lan, Hung Gia Lợi , Đông Đức dưới ách cộng sản Nga, và Bắc Triều Tiên, Mông cổ, Tây Tạng dưới ách thống trị của Trung Quốc.

Trong hai ông chủ, một ông bắt làm việc nhiều và cho ăn đói còn một ông chủ cũng bắt làm việc suốt ngày nhưng cho ăn no, vậy nên chọn ông nào?
Trong thế giới này, vạn sự chỉ là tương đối. Lẽ dĩ nhiên, bọn tư sản đỏ, bọn vua quan cộng sản sẽ bám Trung Cộng. Còn nhân dân thế giới sẽ chọn Mỹ vì không còn ai ngoài Mỹ!Chúng ta là nhược tiểu tất phải thiệt thòi. Một số có bằng cấp tấp tểnh nói độc lập, tự chủ, tự quyết nhưng chúng ta nên tự hỏi ta là ai? Trong thực tế, trong thế giới này như Nhật, Đức, Đại Hàn, Anh, Pháp cũng bị lệ thuộc, còn nói theo giọng điệu cộng sản là tay sai, là nô lệ.

Nhật , Mỹ phải phụ thuộc xăng dầu Trung Đông. Các ông Trung Đông ỷ có mỏ dầu mặc tình lên giá cắt cổ và huyênh hoang chưởi Âu Mỹ! Trung Cộng, Việt Cộng chống tư bản, ghét Âu Mỹ nhưng phải năn nỉ Âu, Mỹ đầu tư, và nhập cảng hàng hóa của hai nước này.

Chúng ta có độc lập, tự do tương đối mà thôi! Các vị là giáo sư, bác sĩ, là kỹ sư, là kế toán, là văn sĩ, thi sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ... các vị cũng chỉ là kẻ làm thuê, là nhân viên thừa hành, không phải là bậc lãnh đạo của quốc gia, của bộ viện, của công ty. Quý vị nhận lãnh chỉ thị và thi hành lệnh của cấp trên, quý vị đâu có quyền này, quyền nọ mà quý vị vênh vang?

Các vị đâu có quyền nói :Tôi không đồng ý. Quý vị có quyền nói thế và chủ nhân cũng có quyền sa thải quý vị. Quý vị là Tổng thống, Tổng Bí thư đảng cũng chỉ là nô lệ ngoại bang, nô lệ đồng tiền, nô lệ vật dục. Ông tỷ phú, ông chủ tịch nước, ông đại tướng cũng có lúc tiêu tan sự nghiệp và chết thảm thiết! Như vậy, ta có hoàn toàn tự do, tự chủ, tự quyết và độc lập không hỡi những kẻ ngông cuồng, coi trời bằng vung mà coi mình như cái rốn của vũ trụ! Đức Phật khuyên ta "vô ngã" là thế!

Trong thế giới này cũng thế. Ông Hồ Chí Minh khom lưng dâng đất cho Trung Quốc, nhận các lệnh của Nga, Tàu ( như chủ trương CCRD) những vẫn mồm năm miệng mười độc lập, tự do , đồng chí anh em. Ông Hồ đã bị Stalin khinh miệt, ông làm tay sai cho Nga,Tàu nhưng lại chửi Bảo Đại, Ngô Đình Diệm làm tay sai cho Pháp Mỹ! Ông Hồ, Lê Duẩn và đám cộng sản huyênh hoang đã thắng Mỹ, đã giành được độc lập, tự do, họ ngang tàng, hỗn xược với Mỹ và nhân dân Miền Nam, coi dân Miền Nam là nô lệ, là ngu dốt, nhưng họ lại quỳ lụy Trung Hoa, họ tốn xương máu đánh Pháp Mỹ để rốt cuộc làm nô lệ Trung Quốc, thật là đánh hổ trước cửa, rước báo vào sân sau. Con đường của lịch sử Việt Nam có lắm cảnh trớ trêu, đầy bi và hài!

Giữa Trung Quốc, Nga, Mỹ, dân Việt Nam đa số cũng chọn Mỹ vì dân Việt Nam kể cả con cháu cộng sản gộc thích du lịch Mỹ, du học Mỹ, lấy chồng Mỹ, tích trữ đô la , thích y phục Mỹ và thích nhạc Mỹ...Ngay cả dân Hoa lục cũng thích Mỹ, Canada, Úc. .. Chỉ có Mỹ là có khả năng đương đầu với Trung Quốc. Không có lựa chọn nào khác hơn. Ấn Độ đã từ bỏ Nga mà theo Mỹ . Cù Huy Hà Vũ sinh trưởng trong cái nôi cộng sản mà cũng nhận thức Việt Nam cần Mỹ. Tướng Lưu Á Châu, Tổng bí thư Trung Cộng Triệu Tử Dương cũng nhận định mô hình chính trị Mỹ rất tốt.

Bàn cờ luôn thay đổi. Không ván nào giống ván nào. Thua keo này, bày keo khác. Ngã đau rồi thì đứng dậy. Tương lai còn dài. Trận Xích Bích cần gió Đông. Ta liên minh với quốc tế chống Trung Cộng xâm lược, vì trận sắp tới là của thế giới, không riêng gì Việt Nam. Chiến tranh trước 1975 là chiến tranh phòng thủ của Mỹ, không cần thiết kéo dài, Mỹ cần xóa bàn cờ này để bày bàn cờ khác, nhưng chiến tranh sắp tới là quyền lợi sống chết của Mỹ và của toàn cầu! Việt Nam nương theo gió mà bay lên, đòi lại lãnh thổ và hải phận đã mất. Ta liên kết với đồng minh, không phải là làm nô lệ, (chỉ những bọn cộng sản mới vu khống và xuyên tạc như thế )!
b. Không lẽ GS chủ trương liên minh với Nga? Nếu Nga thực tâm giúp Việt Nam thì không xảy ra chiến tranh tàn phá và huynh đệ tương tàn ư? Liên minh với Nga mà Trung quốc không chịu thì sao?

c. Phải chăng liên minh với Pháp? Pháp yếu quá làm sao chống Trung Cộng? Nếu Pháp mạnh bằng hay hơn Mỹ mà không xảy ra chiến tranh tàn phá và huynh đệ tương tàn ư? Trong trận thế này, phải chăng theo ý GS. không nương nhờ Mỹ , một là chịu thua Trung Cộng, hai là liên minh với Pháp, phải thế không?

Ván bài cũ rích của Pháp là bắt tay với Trung Cộng để tái chiếm Đông Dương. Liên minh với Pháp là một cách làm nô lệ cho Pháp và Trung Cộng chứ không phải chống Trung Cộng xâm lược. Dù trung lập này có Pháp, Trung Cộng và Nga chấp nhận thì cũng là trung lập giả tạo. . . Trung Cộng và Pháp tất tán thành ý kiến này vì cả hai cùng một duộc. . Bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam tất cũng hoan hô vì mang danh trung lập tốt hơn là mang danh thuộc địa. Vả lại, chủ truyền lệnh thì tớ phải vâng lời. Tuy nhiên năm 1975 và năm 2012 khác nhau. Từ thế kỷ XXI, Trung Quốc đã công khai gây hấn ở biển Đông, trong tương lai, Trung Quốc sẽ tự tay thâu tóm thế giới, cần gì liên minh với Pháp!
Giả như bây giờ Trung Quốc liên minh với Pháp cũng là kế tạm thời. Trung Cộng và Pháp sẽ chia nhau kiểu nào đây? Hoặc Pháp, Nga, Trung Cộng sẽ chia nhau như thế nào? Pháp lấy Nam Kỳ còn Trung Kỳ Bắc Kỳ giao phần Trung Cộng. Hay cả hai, cả ba chung nhau ba miền. Như vậy, không cần một phát súng, Pháp được Nam Kỳ mà Trung Cộng danh chính ngôn thuận xâm chiếm Trường Sa, Hoàng Sa và toàn thể Việt Nam từ Bắc chí Nam! Ngoài ra, Trung Cộng và Pháp có thể "trung lập" luôn cả Đông Dương, bao gồm Lào và Cambodge nữa! Một số người Việt hải ngoại có thể " hồ hởi phấn khởi "theo ý kiến này, trong đó có 35 đồng chí của GS. dù họ 80- 90 tuổi vẫn được đại lợi, đại lộc, đại thành công, và tên tuổi ngàn năm còn ghi sử xanh!

Thiệt là lạ mà cũng không lạ. Trong bản tuyên bố trung lập, GS đứng tên hàng đầu với chức vụ chủ tịch, còn trong thư thỉnh nguyện, GS đứng sau cùng. ! Tục ngữ Việt Nam có câu " Trước
sau như một" thật là rất hay và rất đúng nhất là trường hợp này! Kiều gặp Kim Trọng thì than: Bây giờ rõ mặt đôi ta!
Còn chúng ta qua chủ trương trung lập và bức thư của 36 cái nõn nường thì thấy rõ mặt tất cả là một bang hội, thành lập đã lâu nay đã tới thời xuất đầu lộ diện. Và chúng ta cũng có thể than:"Bây giờ rõ mặt một phường"! Nay mai e có chính phủ Trung lập ra đời! Có thể GS làm Thủ tướng hay chủ tịch nước, hay làm một vị bộ trưởng như bộ Việt kiều chẳng hạn! Không biết tôi có hiểu sai thâm ý của GS hay không. Hoặc GS có ván bài cao siêu nào khác?

KẾT LUẬN

1. GIẢI PHÁP TRUNG LẬP KHÔNG THÍCH HỢP

 
GS. Vũ Quốc Thúc luôn vin trường hơp nước Thụy Điển, Thụy Sĩ và Áo quốc và công pháp quốc tế. Thời gian và không gian khác nhau, xin đừng lấy chuyện xưa mà so với ngày nay. Thụy Điển, Thụy Sĩ và Áo quốc được các bên tham chiến công nhận trung lập, còn Việt Nam thì sao? Trước đây Mỹ và phe Nga Hoa thành hai phe đối lập, và hai phe tư bản, cộng sản không ai nhường ai, tất không thể trung lập. Nay Mỹ đã rút lui, nếu Mỹ trở lại châu Á chắc cũng hoan nghinh Việt Nam trung lập, nhưng Trung Quốc không đời nào chịu vì họ đã nói Việt Nam, Trường Sa, Hoàng Sa là của họ. Nếu họ trưng ra giấy tờ của Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đã bán nước cho họ thì GS nghĩ sao? Như vậy thì làm sao trung lập?

GS không thấy là hai trường hợp khác nhau sao? Không lẽ trước khi đưa ra giải pháp trung lập, GS không thấy sự khác biệt đó ư? Còn nếu Pháp và Trung Cộng lập trung lập thì đó là trung lập giả hiệu, một thứ trung lập trong vòng tay nô lệ của hai thứ thực dân Trung Cộng và thực dân Pháp.

Và Quốc tế công pháp , thỏa ước quốc tế thật ra chỉ là tờ giấy lộn, khi vui thì đem ra xài, lúc giận thì xé nát. Ai mạnh thì thắng. Bên mạnh có cái lý của kẻ mạnh. Bên yếu phải cúi đầu hoặc chống cự. Cãi lẽ là chuyện vô ích. Như hòa ước Paris 1972, Việt Cộng đã bỏ vào sọt rác và xâm chiếm miền Nam, vậy thì mười mấy chữ ký quốc tế có giá trị không? Và bây giờ Trung Quốc vẽ đường lưỡi bò vào tận ven biển Việt Nam và chiếm 80% lãnh hải quốc tế. Vậy thì sao? Cãi nhau chơi hay phải dùng vũ lực? Quốc tế nào đứng ra phân giải?

GS nay làm gì để thực hiện Trung lập chế cho Việt Nam, một thứ trung lập thật sự, nghĩa là không theo Trung Cộng và không theo Mỹ? Việt Cộng ngoan ngoản nghe theo GS ư? Trung Cộng bằng lòng cho Việt cộng trung lập, độc lập ư? Trung Cộng không bao giờ buông tha cho Việt Cộng, cho phép Việt cộng độc lập, trung lập.

Nếu GS kêu gọi được chính quyền Cộng sản Việt Nam và vài chục nước ký giấy lập trung lập chế cho Việt Nam mà Trung cộng phản đối thì sao?Trung Cộng sẽ đem quân đánh, hoặc lập nhóm này, nhóm kia để chống lại chính phủ trung lập thì chiến tranh vẫn xảy ra, đó là điều mà GS "đau lòng" nhất! Nếu GS tụ họp được 30, 40 nước lập hội nghị trung lập mà VC và Trung Cộng không tham gia thì sao? Nếu trung lập theo Pháp và Trung Cộng là trung lập giả hiệu, là đầu hàng Trung cộng, bán nước cho Trung Cộng. Trong trường hợp này, lời tuyên bố của GS chống Trung Cộng cứu nước là giả dối. Cái gốc tai họa là Trung Cộng. Nhổ cỏ phải nhổ tận rễ. Ai có sức bứng cái cây cổ thụ này? Nói chung, GS. nếu không có ẩn ý gì đàng sau thuyết Trung lập thì thuyết trung lập của GS hoàn toàn sai lầm, nếu không thì GS cũng là kẻ hoang tưởng.

2. VIỆT NAM PHẢI TRANH ĐẤU CHỐNG TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC VÀ VIỆT CỘNG BÁN NƯỚC ĐỂ XÂY DỰNG VIỆT NAM ĐỘC LẬP VÀ DÂN CHỦ 

Nhân dân Việt Nam không bao giờ làm nô lệ. Phải trừ diệt cộng sản Việt Nam và đánh đuổi Trung Cộng xâm lược. Hai việc này là một, đó là đường lối độc lập, tự do, dân chủ..Trong trường hợp này, nhân dân Việt Nam phải đứng lên xóa sổ Việt Cộng, lâp chính phủ dân chủ mới đầy đủ tính cách pháp lý để phủ nhận các văn kiện bán nước của Việt Cộng. Nhưng một mình Việt Nam dân chủ cũng khó, và tranh cãi cũng khó, phải chờ gió Đông để khởi trận Xích Bích, phải nhờ cơn sóng thần để quét sạch rác rến, rong rêu.Nói tóm lại, hiện nay Việt Nam chỉ có hai đường là chống Trung cộng hoặc đầu hàng Trung Cộng. Muốn chống Trung Cộng, ta cần dân chủ để hợp đoàn toàn dân. Ta phải hợp đoàn với thế giới chống Trung Cộng. Thuyết trung lập của GS không có chỗ đứng cho giải pháp Việt Nam và không có vị trí nào trong lòng nhân dân Việt Nam yêu nước.


Sơn Trung
Tháng 3 năm 2012
BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 192 , tháng 9-2011
SƠN TRUNG * TRUNG LẬP VIỆT NAM


No comments: