Tuesday, May 22, 2012

NỖI THỐNG KHỔ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM II

 

Những phụ nữ nông dân quyết tâm bảo vệ đất

2012-05-22
Công việc đồng áng vốn là một công việc nặng nhọc vất vả nhưng lại được đảm đương phần lớn bởi phụ nữ.

AFP photo

Những phụ nữ nông dân trên một thửa ruộng ở miền Bắc Việt Nam

Có lẽ cũng chính bởi vậy mà sự gắn bó giữa đất đai và người phụ nữ là rất lớn. Họ sống dựa vào đất, tranh đấu đến cùng để bảo vệ đất, vì đó là nguồn sống của họ, của con cái và gia đình họ. Họ là những người phụ nữ đã dũng cảm đứng ra bảo vệ ruộng trong những vụ cưỡng chế đất tại nhiều địa phương ở Việt Nam thời gian qua.

Buổi sáng kinh hoàng

Đã gần hai tuần trôi qua kể từ sau buổi sáng cưỡng chế đầy bạo lực của huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, bà Phúc vẫn chưa thể đi lại bình thường trở lại. Người bà vẫn đau ê ẩm vì những cú đấm vào mặt, và những cú đánh bằng dùi cui vào khắp người của lực lượng cưỡng chế dành cho người dân trong buổi sáng hôm đó.
Bà nhớ lại: “Tôi hôm đó đang đứng ở đường thì không biết từ đâu có người đấm vào mặt tôi tối tăm mặt mũi xong tôi xỉu xuống, bà con phải khênh về. Bây giờ vẫn cứ đau”.
Những người có mặt tại hiện trường vụ cưỡng chế vẫn còn nhớ hình ảnh bà Phúc ngã khuỵu xuống đường, bị dẫm đạp, đau đớn quằn quại như một con sâu. Bà tưởng mình đã chết cho đến khi có hai phụ nữ khác trong xã đến khiêng bà ra khỏi đám đông và đưa bà về nhà.
Năm nay 65 tuổi, bà Phúc vẫn là người làm ruộng chính trong nhà vì chồng bà mắt kém không còn nhìn rõ đường, con cái đã ở xa. Một mình bà suốt từ năm 1994 đến nay phải lo chăm sóc gần 8 sào ruộng của gia đình. Vào mùa cấy, bà đi làm ruộng từ sáng sớm tinh mơ có khi từ 1, 2 giờ sáng và chỉ kết thúc công việc khi trời tối mịt. Có những hôm sáng trăng, bà cấy cả tối.
Công việc vất vả nhưng với 8 sào ruộng, bà Phúc cũng lo đủ cái ăn cho hai vợ chồng già và một đứa cháu nội 9 tuổi:
“Cấy nhiều làm nhiều thì đủ ăn. Một năm ăn uống rồi tôi cứ bán 1 tấn, hơn 1 tấn thóc để mua thuốc sâu, rồi việc lớn nhỏ trong nhà, đình đám ma chay, tin vui trong làng thì cứ bán thóc đi.”
Cuộc sống bình lặng của bà Phúc cứ trôi đi như vậy cho đến cái ngày 9 tháng 5 đau thương, khi chính quyền tỉnh Nam Định huy động hàng trăm công an, cảnh sát cơ động và dân phòng với trang bị dùi cui, lá chắn và chó săn đến cưỡng chế nốt số đất ít ỏi còn lại trong số 160 ha đất của 120 hộ dân huyện Vụ bản, tỉnh Nam Định, trong đó có 8 sào ruộng của nhà bà Phúc. Chính quyền địa phương cưỡng chế số đất này để lấy mặt bằng cho dự án khu công nghiệp Bảo Minh, nhưng lại đền bù quá ít ỏi cho người dân.
Từ sáng sớm ngày hôm đó, bà Phúc cùng rất đông các chị em phụ nữ khác trong xã đã lật đật chạy ra đồng, tay không để giữ ruộng. Họ không ngờ mình lại bị đánh đập, đẩy lùi khỏi những thửa ruộng của mình một cách nhanh chóng:
“Có ngờ đâu là người dân bị đòn, chúng tôi phải chịu thôi chứ biết sao bây giờ. Chúng tôi phụ nữ chân yếu tay mềm, vũ khí trong tay chỉ là đất với cát làm sao thắng được những người được trang bị từ đầu tới chân.”

Không chỉ bà Phúc mà còn rất nhiều người phụ nữ khác của huyện Vụ Bản đã bị đánh đập. Họ bị đánh bằng dùi cui, bị xô đẩy, ném lên đường.
Một hình ảnh lan truyền trên mạng một ngày sau đó cho thấy một phụ nữ bị vứt lên đường nhựa nằm bất động. Người phụ nữ đó sau này được xác định là bà Ngô Thị Vệ, 70 tuổi, bị đánh đến ngất xỉu và phải đưa đi cấp cứu. Cho đến tận bây giờ, trên người của rất nhiều phụ nữ đã tham gia bảo vệ đất vào ngày hôm đó vẫn còn những vết thâm tím của dùi cui.

Nặng lòng với đất


 

Vậy sức mạnh nào đã khiến những người phụ nữ nông dân chân yếu tay mềm có thể dũng cảm đứng lên bảo vệ ruộng đất của mình, chịu đau đớn về thể xác? Nữ nhà văn Thùy Linh, người đã theo dõi các vụ cưỡng chế vừa qua, nhận xét:
“Bởi vì văn minh lúa nước thì vai trò của người đàn bà gắn với ruộng đồng nhiều hơn người đàn ông cho nên đối với họ thì mảnh đất nuôi sống gia đình là nặng lòng nhất. họ phải đổ mồ hôi nhiều nhất. Một thực tế trong xã hội Việt Nam ngày nay, đàn ông cũng phải bươn chải ra thành phố kiếm sống nên ở lại làng quê hầu hết là phụ nữ và trẻ em. Nên nặng lòng với đất thì người đàn bà hiểu hơn ai hết tại sao họ phải hành động như vậy.”

Chị Ngô Thị Ánh, 46 tuổi, người đã tham gia bảo vệ đất trong một vụ cưỡng chế khác tại huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên vào ngày 24 tháng 4 vừa qua, cho biết:
“Bây giờ người phụ nữ chúng tôi chỉ nghĩ là mình chỉ sống về đồng ruộng, phải nuôi con cái ăn học. Chúng tôi là phụ nữ không biết buôn bán gì, chỉ biết giữ ruộng để có miếng cơm để con và ấm bụng này. Công an hỏi tại sao tôi giữ ruộng thì tôi chúng tôi bảo chúng tôi không buôn bán gì, không làm mướn được nên phải giữ ruộng, phải tranh đấu.”

Chị Ánh đã rất nhiều lần tham gia các đoàn nông dân của huyện Văn Giang lên Hà Nội ăn trực nằm chờ cả ngày trời để nộp đơn xin các cấp trung ương giải quyết các khiếu kiện đất đai. Chị không đếm được chị đã đi bao nhiều lần như thế với không biết bao nhiêu chị em khác trong xã, trong huyện. Chị cũng đã bị đánh đập không thương tiếc trong vụ cưỡng chế đất tại địa phương. Mệt mỏi, đau đớn nhưng chị vẫn cố bám lấy đất. Chị nói:
“Mệt mỏi chứ, nhưng không gì bằng giành được đất của mình. Kể cả mệt mỏi đến đâu mà giành được đất của mình thì cũng không mệt mỏi. Tiếp theo bọn chị sẽ vẫn phải giữ đất, vẫn phải đi đòi hỏi để giữ đất nuôi con cái.”
Và để chứng minh cho sự cương quyết bảo vệ đất của mình, chỉ 2 ngày sau cưỡng chế, chị Ánh cùng nhiều chị em phụ nữ khác ở Văn giang đã lại ra cánh đồng cưỡng chế để ươm trồng những cây cảnh mới vào chính những thửa ruộng đã bị máy ủi, máy xúc đào bới tan tành trước đó.
Trong hầu hết các vụ cưỡng chế, chính quyền địa phương luôn giành phần thắng vì họ có lực lượng cảnh sát đông đảo với trang bị vũ khí tận răng. Họ giành được đất cho các dự án khu công nghiệp, khu đô thị hiện đại. Trong khi đó, những người dân bị ép nhận mức đền bù quá ít ỏi không đủ để cho họ nuôi cả gia đình trong một năm, nói gì đến tương lai lâu dài.
Với bà Phúc, kể từ sau vụ cưỡng chế, 8 sào ruộng của gia đình bà mất sạch. Cả cuộc đời bà chỉ biết làm ruộng, giờ ngoài 60 tuổi, cái độ tuổi đáng nhẽ bà phải được nghỉ hưu, ở nhà vui với con với cháu nhưng bà không thể:
“Tôi chỉ có làm ruộng, ngoài ruộng ra chả có nghề ngỗng gì. Bây giờ ruộng mất rồi đang nghĩ đến đoạn đi làm thuê bế con cho nhà người ta kiếm ngày vài bữa cơm.”
Bà dự định sẽ lên thành phố Nam Định để trông con cho các gia đình. Sáng thứ hai đi, đến sáng chủ nhật về. Có người nói với bà thu nhập một tháng khoảng 1 triệu đồng, tính ra vẫn ít hơn so với ở nhà làm nông nghiệp. Bà cứ nghĩ khi bà đi, ông cụ ở nhà mù lòa với đứa cháu nhỏ có ai trông nom. Nhưng rồi bà biết tính sao khi ruộng đất không còn?
Mọi thư từ đóng góp ý kiến cho chương trình, xin quý vị gửi về địa chỉ www.facebook.com/vietharfa hoặc email về địa chỉ vietha@rfa.org

 

  Nguy cơ nghèo đói gia tăng ở Việt Nam

2012-05-21
Ủy ban Kinh tế-Xã hội Châu Á-Thái Bình Dương của Liên Hiệp Quốc (gọi tắt là ESCAP) vừa công bố bản điều tra kinh tế xã hội khu vực năm 2012 vào trung tuần tháng 5.

RFA photo
Một người nghèo bán rau tại một chợ nhỏ ngoại thành Hà Nội.

Ảnh hưởng bởi lạm phát

Bản báo cáo có một số bằng chứng cho thấy Việt Nam đang phải đối diện với nguy cơ nghèo đói sau lần lạm phát đỉnh điểm năm 2008.
Trao đổi với đài RFA về bản báo cáo của Ủy ban kinh tế-Xã hội Châu Á-Thái Bình Dương thuộc Liên Hiệp Quốc vừa công bố, chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh nhận định:
“Báo cáo của ESCAP về tình hình kinh tế và nghèo đói của Việt Nam là một báo cáo có căn cứ và là một báo cáo có giá trị khoa học. Ở đấy người ta nêu lên nhiều vấn đề trong đó thì có về vấn đề hiện là tượng đói nghèo đã quay trở lại. Bởi vì điều ấy cũng dễ hiểu, trong thời gian từ 2008 cho đến nay thì tăng trưởng kinh tế là chậm lại và lạm phát thì tăng cao. Vì vậy cho nên một số người dân đã bị ảnh hưởng vì tình trạng lạm phát.”

Trong bài thuyết trình về bản điều tra kinh tế-xã hội khu vực năm 2012, Tiến sĩ Shuvojit Banerjee của ESCAP và Tiến sĩ Phạm Lan Hương, trưởng ban Chính sách Kinh tế Vĩ mô thuộc Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung Ương nhấn mạnh mối quan ngại hàng đầu là mức lạm phát hai chữ số tại Việt Nam với đỉnh điểm 23% vào tháng 8 năm 2011 hiện nay tuy có giảm xuống, tính đến cuối tháng 3 ở mức 14,1% và chính phủ đang nỗ lực để kiềm chế lạm phát xuống mức một chữ số vào nửa cuối năm nay.

Với tình trạng lạm phát cao nhất vào năm 2008 và trở lại hai chữ số như hiện nay khiến cho bộ phận không nhỏ người dân ở Việt Nam phải đối mặt với hoàn cảnh đói nghèo. Lực lượng lao động chủ yếu của Việt Nam là tầng lớp công nhân với mức lương thu nhập chỉ đảm bảo được hơn 50% mức sống căn bản tối thiểu.
Từ 1/5, chỉ có hơn 6 triệu người dân nhận mức lương căn bản được điều chỉnh trong khi giá cả mọi mặt hàng tăng cao. Hầu như các mặt hàng quan trọng, thiết yếu như xăng dầu, lương thực thực phẩm, thuốc men ý tế gia tăng liên tục.
Việc công ty ngưng hoạt động hoặc giảm hoạt động nhưng vẫn phải duy trì khoản chi phí cho nhân sự, cho văn phòng...thì một số doanh nghiệp sẽ ‘chết thiệt’ chứ không phải ‘chết lâm sàng’.
Bà Thanh, một chủ DN
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cho biết bên cạnh nguyên nhân lạm phát, tình hình thiên tai trong những năm gần đây cũng tác động rất nhiều đến đời sống của người dân. Có nhiều hộ gia đình thuộc diện thoát nghèo thì nay quay trở lại diện nghèo khiến tỉ lệ hộ gia đình nghèo gia tăng một cách đáng kể. Những người nghèo nhất là ở vùng nông thôn phải chi 70%-80% thu nhập cho thực phẩm theo mức trượt giá.

Trong khi đó, Ủy ban An ninh Thực phẩm Thế giới thuộc tổ chức Nông lương của Liên Hiệp Quốc cho rằng quyền sở hữu đất đai không phù hợp và không được bảo vệ khiến đói nghèo gia tăng.
Tiến sĩ Banerjee và Tiến sĩ Phạm Lan Hương nhận định dù chỉ số tiêu dùng CPI giảm trong tháng 3 và tháng 4 nhưng đó không phải là dấu hiệu tốt. Một số nhà kinh tế cho rằng chỉ số CPI giảm nhanh dù giá cả một số loại nguyên vật liệu đầu vào chính vẫn tăng cho thấy các doanh nghiệp đang trong tình trạng rất khó khăn mà báo chí sử dụng từ ngữ “chết lâm sàng” để mô tả. Cho đến nay đã có gần 82 ngàn doanh nghiệp giải thể, chiếm gần 30%, đã phá sản hoặc ngừng hoạt động do thiếu vốn.

Doanh nghiệp chết "lâm sàng"

 

Trong giai đoạn hiện nay có rất nhiều doanh nghiệp có quy mô nhỏ phải đối diện với tình trạng khó khăn về vốn, khó khăn về lựa chọn tìm khách hàng, đối tác có tài chính ổn định để bán hàng hay dịch vụ. Trong tình hình khó khăn chung, khách hàng không có khả năng thanh toán nên khách hàng chiếm dụng vốn. Nếu doanh nghiệp không bán hàng thì không thể đảm bảo doanh thu cho chi phí của công ty. Trái lại, khách hàng nợ thì tồi tệ hơn. Những dự án liên quan đến nhà nước hiện tại thì hầu như ngưng lại hay được chỉ định thầu hoặc khó tiếp cận. Khách hàng tư nhân thì khó tìm.

Về vay vốn, dù chính phủ có can thiệp nhưng thực tế vẫn tồn tại nhiều khó khăn và đầy bất cập cho doanh ngiệp trong quá trình vay vốn để kinh doanh sản xuất. Bà Thanh, chủ một doanh nghiệp có quy mô nhỏ tại TP. HCM cho đài RFA biết:
“’Doanh nghiệp chết lâm sàng’, dùng từ như vậy vì là công ty không có hoạt động. Giải thể công ty thì không thể được vì vẫn muốn giữ những business để làm nên tạm thời ngưng hết, giảm bớt tất cả hoạt động để qua được giai đoạn khó khăn này, để hoạt động tiếp. Còn không duy trì được vì tình hình năm nay khó, sang năm sẽ khó thì một số doanh nghiệp dài hơi sẽ không chịu được. Việc công ty ngưng hoạt động hoặc giảm hoạt động nhưng vẫn phải duy trì khoản chi phí cho nhân sự, cho văn phòng, cho tất cả các chi phí hoạt động thì một số doanh nghiệp sẽ ‘chết thiệt’ chứ không phải ‘chết lâm sàng’.”

Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh nhận định tình trạng ngày càng nhiều doanh nghiệp giải thể, phá sản có tác hại rất lớn đến đời sống kinh tế xã hội ở đô thị. Ông nói:
“Điều này trước hết là làm giảm thu nhập của người dân, thứ hai nữa là làm giảm cơ hội của những thanh niên tốt nghiệp năm nay có thể có được công ăn việc làm. Và thứ ba nữa là làm tăng thêm tình trạng đói nghèo ở đô thị chứ không phải chỉ có đói nghèo ở nông thôn.”

Chuyên gia Lê Đăng Doanh cho rằng từ trước đến nay thường chú ý nhiều đến hiện tượng đói nghèo ở vùng sâu vùng xa, ở vùng miền núi, ở các vùng đồng bào dân tộc mà điều kiện sản xuất kinh doanh có khó khăn. Tuy nhiên, với tình trạng nhiều doanh nghiệp đã ngừng hoạt động hoặc là đã không hoạt động nữa thì hiện tượng thiếu công ăn việc làm và giảm thu nhập ở các thành phố sẽ trở thành vấn đề không thể xem thường.
Trong thời gian từ 2008 cho đến nay thì tăng trưởng kinh tế là chậm lại và lạm phát thì tăng cao. Vì vậy cho nên một số người dân đã bị ảnh hưởng vì tình trạng lạm phát.
CCKT Lê Đăng Doanh
Trong phần diễn giải về bản báo cáo của ESCAP, tiến sĩ Phạm Lan Hương cho biết tình hình chi ngân sách của Việt Nam được cải thiện, mức thâm hụt chỉ ở 4%. Tương tự, thâm hụt thương mại của Việt Nam xuống ở mức thấp nhất trong vòng 10 năm qua là 3,8%. Xuất khẩu giảm và nhập khẩu giảm nhiều hơn. Do đó, những số liệu này không chứng minh cho bức tranh kinh tế Việt Nam được sáng sủa mà chỉ chứng tỏ mức tăng trưởng kinh tế rất chậm.
Trước kết quả bản điều tra kinh tế xã hội khu vực năm 2012 vừa công bố, các chuyên gia kinh tế nhận định nguy cơ đói nghèo gia tăng ở Việt Nam. Người dân cũng như các doanh nghiệp thuộc các thành phần kinh tế khác nhau cùng những nhà chuyên môn luôn hy vọng chính phủ sẽ kịp thời tiến hành những giải pháp tích cực có hiệu quả thực tiễn để hỗ trợ hữu ích cho đời sống an sinh của cộng đồng trong giai đoạn khó khăn hiện nay chứ không phải những thông tư, nghị quyết đúng và đẹp trên giấy mà thôi.http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/increase-risk-poverty-vn-ha-05212012102531.html

 

Học viên Pháp Luân Công tố bị đánh

2012-05-22
Sau một vài tháng im ắng từ sau vụ bị hành hung tại công viên Lê Văn Tám vào đầu tháng 2, học viên Pháp Luân Công tố giác bị đánh.
RFA screen capture
Khi tham gia chương trình đi bộ vì cộng đồng mang tên Lawrence S. Ting tại TPHCM các học viên Pháp Luân Công bị nhân viên an ninh sắc phục và thường phục giặt băng rôn và bắt giữ (tháng 1,2012)

Vụ can nhiễu mới nhất



Hôm thứ sáu, ngày 18 tháng 5 vừa qua, ba học viên Pháp Luân Công cho biết họ bị một số người mặc thường phục đánh tại khu tu tập mới ở khu đất trống Lam Sơn, phường Linh Tây, Q. Thủ Đức. Đây là vụ hành hung mới nhất được biết từ Pháp Luân Công. Sự việc xảy ra vào lúc khoảng 7 giờ 30 tối thứ Sáu, được anh Linh Phan, một trong ba người bị đánh thuật lại như sau:

“Hôm đó là thứ Sáu, nhiều bạn đã về quên nên chỉ có 3 người tập. Mọi người đang nhắm mắt tập thiền thì bỗng có một lực đánh từ phía sau, tôi cứ tưởng mấy đứa nhỏ chạy va vào chúng tôi. Khi bị đánh lên đầu đau quá thì tôi mở mắt ra thấy có nhiều người và cũng không biết làm sao. Lúc đó hai người kia bỏ chạy nên tôi cũng bỏ chạy luôn”.

Anh Linh cho biết có khoảng 7 hoặc tám người mặc thường phục tham gia đánh ba học viên Pháp Luân Công. Vật mà nhóm người này sử dụng được diễn tả là “cây gỗ cạnh vuông”. Tất cả ba học viên đều bị đánh nhiều nơi trên cơ thể, riêng anh Linh bị đánh vào đầu phải khâu 2 mũi và bong gân tay trái.

Từ sau khi một nhóm học viên Pháp Luân Công bị một nhóm người mặc thường phục hành hung vào đầu tháng 2 tại công viên Lê Văn Tám, P. Đa Kao, quận Nhất, Tp. HCM; các học viên Pháp Luân Công tại Tp.HCM đã phân tán, tập công tại những địa điểm ít được chú ý khác. Khu đất trống Lam Sơn được một số học viên chọn làm nơi tu tập từ ba tháng nay và không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Tháng trước, trong một lần “làm việc” với cơ quan công an quận 9, anh Linh đã nói cho cơ quan này nơi tập mới này:
Hôm đó là thứ Sáu, nhiều bạn đã về quên nên chỉ có 3 người tập. Mọi người đang nhắm mắt tập thiền thì bỗng có một lực đánh từ phía sau, tôi cứ tưởng mấy đứa nhỏ chạy va vào chúng tôi. Khi bị đánh lên đầu đau quá thì tôi mở mắt ra thấy có nhiều người và cũng không biết làm sao. Lúc đó hai người kia bỏ chạy nên tôi cũng bỏ chạy luôn

anh Linh Phan
“Cách đây một tháng công an mời tôi lên “làm việc”. Họ có hỏi ngoài công viên Tao Đàn thì còn tập chỗ nào không? Nguyên tắc của Pháp Luân Công là phải trả lời chân thật, tôi là không suy nghĩ ra là mình có thể từ chối trả lời nên đã nói với họ thời gian và địa điểm tập của chúng tôi”.

Mặc dù vậy, anh Linh cho biết mình không nghi ngờ bất cứ ai, nói thêm rằng khi anh bị đánh, có cảnh sát và cả người đi dạo mát nơi đó chứng kiến. Sau khi sự việc xảy ra, anh Linh và một người bị đánh khác tên Phong đã đến phường Linh Tây, Q. Thủ Đức trình báo với cơ quan chức năng. Tuy nhiên, học viên này cho biết có thể vụ việc “cũng chỉ được giải quyết đến đó thôi”.

Tình hình không cải thiện



Bắt đầu từ tháng 10 năm ngoái, học viên Pháp Luân Công, cho biết bị lực lượng chính quyền can nhiễu sau khi diễn ra nhiều cuộc tọa thiền của các học viên Pháp Luân Công gần đại sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc tại Việt Nam. Mục đích chính của các buổi tọa thiền là phản đối bản án dành cho hai học viên Pháp Luân Công là Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành về tội phát tranh trái phép sang Trung Quốc. Các buổi tọa thiền nhanh chóng bị giải tán nhưng các học viên tại Tp.HCM tiếp tục gặp rắc rối về công việc làm, nơi ăn chốn ở và thậm chí bị đánh. Vụ các học viên Pháp Luân Công bị những người mặc thường phục hành hung vào tháng 2 năm nay tại công viên Lê Văn Tám, có

 

thể được xem là sự cố đầu tiên trong đó lực lượng can nhiễu không phải công an mà là thường dân thực hiện.

Sau khoảng 3 tháng không xuất hiện các sự cố mới đáng tiếc của học viên theo pháp môn này, đặt ra nghi vấn rằng tình hình can nhiễu giữa chính quyền và pháp môn này đã được cải thiện. Thắc mắc này được anh Phạm Xuân Giao, một học viên PLC tại Sài Gòn cho biết như sau:

“Tình hình không cải thiện đâu. Từ khi một số học viên bị đánh tại công viên Lê Văn Tám thì họ làm mạnh quá nên không ai dám ra tập nữa”.
Tình hình không cải thiện đâu. Từ khi một số học viên bị đánh tại công viên Lê Văn Tám thì họ làm mạnh quá nên không ai dám ra tập nữa

Tình hình không cải thiện đâu. Từ khi một số học viên bị đánh tại công viên Lê Văn Tám thì họ làm mạnh quá nên không ai dám ra tập nữa

anh Phạm Xuân Giao
Theo anh Linh, tình hình căng thẳng của Pháp Luân Công tại Sài Gòn “không tiến triển”. Theo anh, lý do vì sao truyền thông không nghe nhiều về Pháp Luân Công trong thời gian gần đây vì nhiều đồng tu không muốn bị công an hiểu lầm nên không muốn nói những diễn tiến mới ra bên ngoài. Anh Linh cũng đưa ra ví dụ vào ngày 13 tháng 5 vừa qua, các học viên PLC có ý định tổ chức sinh nhật cho sư phụ tại công viên Hồ Kỳ Hòa, Tp. HCM nhưng khi đến nơi thì rất nhiều công an đã bao quanh khu vực trên. Vì không muốn gặp rắc rối, cuối cùng, các đồng tu phải đổi địa điểm tổ chức sinh nhật.


Có sự khác nhau



Có một điều đáng chú ý là trong khi nhiều học viên Pháp Luân Công ở Tp. HCM tố giác là liên tục gặp rắc rối thì các học viên pháp môn này ở Hà Nội vẫn được tu tập tại công viên, thậm chí “phân phát tài liệu bình thường” theo một đồng tu. Các báo chí không chính thức đã có nhiều đồn đoán cho rằng tư tưởng người Sài Gòn phóng khoáng hơn nên dễ tạo ra rắc rối và nên bị kiểm soát gắt gao hơn. Tuy nhiên, anh Nguyễn Thành Trung, một đồng tu ở Hà Nội cho biết lý giải của mình như sau:

“Có thể là do những cách làm khác nhau. Học PLC thì có thể mỗi người có cách hiểu khác. Ở ngoài Hà Nội thì mọi người cũng làm một cách nhẹ nhàng hơn, không gây khó dễ cho ai cả. Có thể vì mình càng gây khó dễ cho họ thì họ càng làm khó mình”.

Anh Trung còn chia sẻ thêm cách thức có thể giúp tránh được rắc rối:

“Nếu họ cứ làm khó dễ thì đâu nhất thiết phải làm “căng” với họ. Thực ra chính quyền có cái khó của họ vì họ chịu sức ép. Nếu mình muốn làm việc của mình, muốn đi gặp gỡ mọi người để nói về sự thật PLC mà làm “căng” với họ thì họ làm “căng” với mình. Như thế là mình dại. Tôi nghĩ là làm sao để tránh họ phải ở thế làm khó mình là tốt nhất”.
Nếu họ cứ làm khó dễ thì đâu nhất thiết phải làm “căng” với họ. Thực ra chính quyền có cái khó của họ vì họ chịu sức ép. Nếu mình muốn làm việc của mình, muốn đi gặp gỡ mọi người để nói về sự thật PLC mà làm “căng” với họ thì họ làm “căng” với mình. Như thế là mình dại. Tôi nghĩ là làm sao để tránh họ phải ở thế làm khó mình là tốt nhất

Anh Trung


Trong hàng loạt các cáo giáo bị can nhiễu của Pháp Luân Công bắt đầu từ năm ngoái, rất ít các hoạt động can nhiễu được thực hiện tại Hà Nội. Theo anh Nguyễn Đức Tài, nguyên nhân của các hoạt động can nhiễu có thể xuất phát từ việc chính quyền chưa hiểu Pháp Luân Công mà cũng có thể từ phía người tu tập:

“Nói chung có thể từ cả hai; nhưng những người tu PLC thì họ hay hỏi mình hơn hỏi người khác. Tức là họ tự hỏi lỗi sai ở mình chứ không phải người khác”.

Bất luận nguyên nhân dẫn đến những rắc rối của pháp môn này tại Việt Nam xuất phát từ phía nào, và chắc hẳn có nhiều ý kiến khác nhau trong cách hành xử, thì các đồng tu Pháp Luân Công vẫn có một mong muốn chung. Anh Linh cho biết.

“Điều tôi muốn chia sẻ là các học viên Pháp Luân Công tu theo Chân Thiện Nhẫn. Họ chỉ muốn tốt hơn thôi. Mình mong chính quyền tìm hiểu PLC nhiều hơn. Đừng để thế lực xấu xa trong đảng cộng sản Trung Quốc lợi dụng. Nguyện vọng của tôi chỉ có thế”.

Pháp Luân Công bắt nguồn từ Trung Quốc từ đầu thập niên 90. Chưa đầy 10 năm, số lượng đồng tu tăng lên đáng kể so với số lượng đảng viên đảng cộng sản Trung Quốc và bắt đầu bị đàn áp gắt gao. Nhiều người cho rằng việc Việt Nam đàn áp Pháp Luân Công là do áp lực từ phía Trung Quốc.  http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/falun-gong-accus-of-bei-beat-05222012080917.html

No comments: