Friday, May 25, 2012

TẠP GHI CỦA HUY PHƯƠNG

CHUYỆN CON MÈO BÁO TỬ


Tháng rồi báo chí đưa tin, tại một nhà dưỡng lão thuộc thành phố Providence, tiểu bang Rhode Island, có một con mèo tên Oscar, có khả năng báo tử, vì nó thường đến nằm cạnh những bệnh nhân sắp qua đời. Sự tiên đoán chính xác còn hơn cả những bác sĩ y khoa khiến mọi người cũng như vị bác sĩ trong viện dưỡng lão này phải ngạc nhiên, đã được thể hiện trong 25 trường hợp. Thường thì bệnh nhân chỉ sống thêm bốn năm tiếng đồng hồ sau khi con mèo báo tử đến nằm bên cạnh.
Phần lớn gia đình người bệnh đều cám ơn còn mèo đã cho họ biết trước để lo hậu sự cho người thân, nhưng không biết có ai muốn đuổi con mèo báo tử này đi không. Phần đông các cụ trong khu dưỡng lão này đều mắc bệnh suy trí nhớ, còn chúng ta, nếu còn minh mẫn, sẽ nghĩ thế nào khi một ngày kia, có một con mèo như thế bỗng dưng ra chiều âu yếm đến nằm bên cạnh.
Con người phải chết, chúng ta là con người, chúng ta phải chết, nhưng không phải ai cũng dễ dàng khi nghĩ về cái chết và không sợ chết. Tôi thật ghét con mèo này. Cái gì đến nó sẽ đến, vì sao phải cần phải báo trước?

Vì dù có được báo trước thì cũng chẳng có ai sửa soạn được gì đâu. Cuộc đời năm bảy mươi năm, đâu có dễ dàng sửa đổi, điều chỉnh hay làm lại từ đầu trong vòng vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi.
Cứ nghĩ, rồi không phải một hôm nào đó, mà chỉ có năm bảy ngày hay bốn tiếng đồng hồ như các cụ trong nhà dưỡng lão, chúng ta phải sửa soạn hành lý để lên đường.

Chừng ấy thời gian liệu có đủ cho chúng ta sắp xếp tất cả những của cải, danh vọng trong cả một đời người vào trong mấy chiếc va ly và nhét đầy trong các túi áo, xách tay như chuyến du lịch vừa rồi. Nghe nói lần nầy, lần này luật đời khắt khe, họ không cho chúng ta mang theo gì cả mà ra đi trần truồng cũng như khi chúng ta oe oe mấy tiếng vào đời. Có chăng là thân xác ấy đã già nua, có khi rệu rã không còn như mầm non mới nhú ngày nào.
Chúng ta phải bỏ tất cả, vợ con, gia đình, thân thuộc bạn bè để đi đến một nơi nào đó mà hoàn tòan chúng ta không biết, một mình cô đơn “tôi với trời bơ vơ”. Chúng ta chưa tưởng tượng ra ở nước Chúa có cái gì nơi đó, và ở xứ Phật Giáo có vui không hayThiên đàng Hồi Giáo có cả nghìn trinh nữ ra sao? Đó là nơi để dành cho những người hiền lành tử tế hay cho những kẻ tuẫn tiết, điên cuồng, còn những người phàm phu tục tử sẽ về nơi cái địa ngục, khổ đau đầy nhục hình như thế nào? Có sợ hãi, lo lắng không, khi chúng ta đi mà không chắc mình sẽ đến đâu, cũng không có nỗi một người bạn đồng hành để tâm sự hay một người nào đó có thể gặp để hỏi đường.
Trong một lúc chán đời nào đó, có lẽ tôi cũng muốn hăm hở muốn đi nhanh về cõi chết, nhưng vào những lúc thấy cuộc đời đáng yêu như thế này, bỏ nó mà ra đi, làm sao khỏi bịn rịn, luyến tiếc. Buổi sáng bầu trời xanh ngắt, mây trắng viền trên những dãy núi xa, vườn nhà ai đang nở những đóa hoa.
Tôi nghe những tiếng cười trẻ thơ khi chúng chạy đùa trong công viên, tôi nghe được cả tiếng chim vừa cất tiếng hót. Đọc được một bài thơ hay tôi còn thấy lòng mình sảng khoái cũng như được thấy một cảnh tượng đẹp đẽ của trời đất. Bao nhiêu người thân, bao nhiêu khuôn mặt yêu thương trong suốt cuộc đời mà rồi đây tôi phải bỏ lại. Cả cái sinh hoạt thường ngày này đây rồi sẽ không còn tôi ở trong đó nữa, tôi đi xa hay tôi đã tan biến, rồi còn ai nhớ đến tôi không? Cũng có thể tôi sẽ không có một nấm mồ để người thân thăm viếng, tôi sẽ là cát bụi tan vào hư vô.
Người xưa Trung Quốc thì nói rằng sự chết như trở về đi trên con đường làng quen thuộc cũ, hình ảnh đó đẹp đẽ biết bao nhiêu. Nhà thơ Mỹ Walt Whitman thì nói:“Chẳng có gì đẹp đẽ bằng cái chết”, trong lúc đó ông Thomas Hobbes lại đặt câu hỏi : “Tại sao sợ chết? Đó là cuộc mạo hiểm đẹp đẽ nhất trong đời!” Xin can quý ông, tôi không biết trước khi chết các ông có cười không, vì thực sự tôi chưa thấy ai cười, dù là mỉm cười trước khi chết, mà chỉ thấy toàn đau đớn, rên siết.
Nếu con mèo báo tử đến nằm bên cạnh chúng ta hôm nay, và chúng ta cũng biết chắc chắn rằng chỉ còn vài giờ nữa chúng ta sẽ ra đi hay “trở về” (nếu sinh là ký mà tử là quy), chúng ta sẽ làm gì trong những giờ phút cuối cùng ấy? Những công việc chưa hoàn thành, những món tiền dành dụm chưa tiêu hết, những của cải không biết để lại cho ai.

Chúng ta sẽ nói một lời xin lỗi với ai đó mà chúng ta vẫn canh cánh ân hận bên lòng bao năm qua, gởi lời cám ơn đến một người mà chúng ta chưa có cơ hội đền đáp. Xem ra cuộc đời cũng khá ngắn ngủi vì rõ ràng có bao nhiêu việc chưa làm xong.
Nhưng có khi không còn kịp nữa, chúng ta đã hôn mê rồi, đi vào một giấc ngủ không bao giờ thức giấc trở lại.

Huy Phương

No comments: