Friday, May 25, 2012

THƠ

Lời cuối cho những tị nạn trở cờ

Trang Châu, 5-2012 

troco
            Từ giã các anh
            Những người
            Hôm qua ân nghĩa
            Những kẻ
            Hôm nay bội tình

            Các anh
            Thấy gì trước mặt:
            Một thoáng thời cơ ?
            Mấy con đường tắt ?
            Các anh
            Quên gì sau lưng:
            Đoạn đường bên nhau
            Lời thề đã hứa !
            Giữa các anh
            Vàng võ tinh thần
            Xanh xao ý chí
            Tôi vẫn thấy tôi
            Vạm vỡ tâm hồn
            Không có các anh
            Tôi bỗng thấy mình
            Thôi làm đầu máy
            Kéo những toa tàu
            Chở nặng đong đưa!
            Từ giả các anh
            Tay không phải bắt tay
            Mắt không cần nước mắt
            Dù con đường trước mặt
            Ta không còn thấy nhau
            Trang Châu

NÀO ĐÂU ĐÓI KHÁT MÀ THÔIĐọc bút ký của P.L.P.
Đọc bút ký của người tù
Nghe rờn rợn óc đòn thù dã man
Người chết thoát cảnh gian nan
Người sống dở chết, tiếng than nén lòng
Chia nhau chung một chiếc còng
Mà đi không trọn hết vòng nghiệt oan
Kẻ-cưỡng-chiếm miệng hân hoan
Khẩu hiệu láo khoét phủ quan tài người
Người may: hồn bay về trời
Người rủi: cuốc đất, hỡi ơi nhục nhằn
Mười năm lệ cứ tròn lăn
Xác người bó chiếu còn hằn vết thương
Hăm mấy năm vẫn đoạn trường
Nên thơ trào máu xót thương phận tù
Khóc người chết, giận kẻ ngu
Độc dược Vô Sản rót ru dân mình
Vẽ thiên đàng bằng vô minh
Về đâu khi cáo-thành-tinh nắm quyền???
Ý Nga, 21.7.2003



          CHÍNH-NGHĨA

Em hỏi anh về nước Việt quê anh,
Và gật đầu ra vẻ cảm-thông nhanh;
Nhưng anh biết: em không hề chú-trọng
Mà chỉ hiếu-kỳ vớ-vẩn chuyện xung quanh.

Anh hỏi thế này (quá đáng không nao?):
Em nghĩ thế nào về cuộc chiến hư hao
Dai-dẳng nhất và đầy mâu-thuẫn nhất
(Dân-ý ngại-ngần, hùng-chí lao-đao)?

Đừng kể gì năm-vạn-tám vong-thân!
Đừng kể gì trăm-tám tỷ phù-vân!
Sự-thể ra sao? trong ngày qua đắng xót:
Hội-chứng di-lưu về xã-hội, tinh-thần...

Em cảm nghĩ gì khi có kẻ rêu-rao:
"Thiếu Chính-Nghĩa!" Em phản-ứng ra sao?
(Trong lúc An-Ninh, Lợi-Quyền nước Mỹ
Dù ở đâu trên thế-giới cũng gồm bao!)

Mỹ tiêu-trừ Phát-Xít Đức, giúp Tây-Dương!
Mỹ chận đường Quân-Phiệt Nhật, cứu Đông-Phương!
Không để Liên-Xô lấn xâm Tây-Đức!
Và Triều-Tiên cho Hoa-Cộng nới biên-cương!

Lẽ tất-nhiên phải tốn kém phần nào
Để đạt cuối cùng Quyền Lợi Tối-Cao!
Nếu họ phân-trần là "Không Chính-Nghĩa"
Chỉ là vì họ đã lỡ-làng bỏ cuộc binh-đao!

Em hãy chờ xem! Mỹ sẽ lại lu-bù
Can-thiệp mỗi Vùng, yểm-trợ từng Khu:
Trung-Đông, Phi-Châu... có phù, có chống,
Hết "Lạ! Xa!", "Không hiểu rõ quân thù!"

Đấy! Hoa-Kỳ đang chuộc lỗi của ngày qua!
(Cương hay nhu: do chiến-thuật mà ra!)
Thế-Giới Tự-Do phải phục-hồi thể-diện
Để chứng-minh Chính-Nghĩa thuộc về ta!




                                     THANH-THANH

       JUST CAUSE

You asked me to tell about my native land,
And you made as if you did all understand;
But, I was aware you gave to it no priority,
Except to amuse yourself with your curiosity.


Would it be too demanding if I asked back
Your opinion on the war that became a crack
As the longest and most controversial conflict
To bedevil and cause people to contradict?

Do not mention the fifty-eight-thousand lost,
One-hundred-and-eighty-billion dollars cost,
And the way it happened in that painful past,
Its social and mental syndrome thence to last.

Just tell me what you feel, think, and react
When they claimed lack of Just Cause a fact
While National Security and Interests' scope
Is asserted to include anywhere on the globe!

Why not to let Europe for the Nazis to take,
And Asia for the Mikado militarists to invade,
And West Germany for the Soviets to fool,
And South Korea for the Red Chinese to rule?

Of course, the States had to pay some prices
To win and gain the biggest and best slices!
Thus, they had recourse to "No Just Cause!"
Only because they came to a defamed pause!

Wait and see!  I bet, it will be taking actions
To intervene for and against certain factions.
The Middle East, Africa... the cons and pros:
No more "Far! Strange! Misjudging the foes!"

Now, you have got it: It is remedying things!
Iron fists? velvet gloves? just tactical swings!
The Free World must win to redeem its pride
And justify that the Just Cause is on our side!


                                       THANH-THANH
                                                  1992


  


No comments: