Saturday, June 9, 2012

THƠ SONG NGỮ



TƯỞNG NHỚ CHA           
Thành kính dâng hương hồn Cha yêu quý                 


Con lên phi cơ bay về vùng biển         
Bỗng nhớ thương cha nước mắt tuôn tràn
Tháng Tư nào khi quốc biến gia tan      
Con bỏ xứ lái tàu bay về biển

Con xa mẹ lìa cha vì cuộc chiến                 
Bao nhiêu năm sương gió dạn dày  
Ðể đau thương tràn khắp một ngày  
Con đâu biết đó là lần vĩnh biệt  
                
Con nào biết ! Cha ơi con nào biết  
Cha soát từng giọt máu trở về tim   
Bao nhiêu năm qua mòn mỏi trông tìm  
Vẫn thấp thỏm “con đã đền nợ nước”                

Cha ơi cha ! Một ngày không quên được
Nhận hung tin cha lìa bỏ cõi đời         
Con chết lịm trong lòng mà lệ không rơi
Con muốn khóc sao bật cười hoang dại         

Mười tám năm sau không lần trở lại       
Nợ quê hương chưa trả nổi đến bây giờ
Ðất khách quê người lạc lõng bơ vơ       
Ngày tiếp nối ngày chỉ vì cơm áo            
        
Cha ơi cha ! Lòng con giông bão         
Những lời cha khuyên bện lại thành vòng
Quấn chặt tim con, tỳ vết trong lòng
Ðể nhiều lúc bặm môi rướm máu          
        
“Ðất nước điêu tàn làm trai phấn đấu  
Cố trở nên người hữu dụng cho đời   
Ngẩng cao đầu làm trai Việt con ơi      
Gương đảm lược của tiền nhân còn đó”          

Cha ơi cha con vẫn hằng trăn trở            
Sống lưu vong nuôi hy vọng quay về    
Nhưng năm qua tháng lại ê chề           
Tóc đã bạc mà trùng dương vạn lý             
        
Cây bật gốc một phần tư thế kỷ                
Thân cây héo khô trồng ở xứ người       
Có quê hương mà chẳng có một nơi    
Không có lối cho con trở về trú ẩn       
                
Con lên phi cơ bay về biển              
Về Atlanta mà ngỡ xuống Vũng Tàu
Con bàng hoàng nén chặt cơn đau  
Sợ bật khóc máu sẽ trào theo lệ thảm
        
                                      YÊN SƠN


IN MEMORY OF MY FATHER
reverently dedicated to my dear Dad’s spirit


Whilst boarding the aircraft to fly towards the ocean
I suddenly pitied my father, tears flowing out of emotion.
When that April national calamity forced me to flee
I left our country piloting my plane to the sea.

Parted from parents because of the bloodshed,
So many years in high wind and heavy rain overhead
And finally came flooded with distress one day    
I did not know it was the last goodbye for ever to say!

Oh, dear Dad, how could I know, on your part
You wished each drop of blood to return to your heart.
So many years you had desperately inquired after me
Anxiously fearing a “killed in action” notice to see.

Oh, dear Dad! I shall never forget that bad day
I learned the sad news that you had passed away:
I became numb with grief, tears unable to flow;
I wanted to cry but burst out laughing madly in woe.

For eighteen years afterwards, I have not once returned
And have neither fulfilled citizen obligations so yearned.
In this foreign land how I feel an unsuitable location:
Days after days only to think of means of sustentation.

Oh, dear Dad! an innermost storm has arisen; it boils;
Your precious admonition has since spun into coils
To tie tightly around my heart, imprint in my mind,
So that times I compress my lips blood to ooze to bind.

“The country is in ruins! To strive to be a worthy man
You must try to become useful through your life’s span!
Hold your head up, my son! to be a Viet youth, an heir
To our ancestors’ heroic examples that are still there!”

Oh, dear Dad! I have always pondered on my concern
About living in exile while nurturing the hope of return.
But days have passed and months elapsed, shamefast,
My hair has turned grey but the ocean is still vast.

Like a tree for a quarter of a century uprooted already
Now replanted in a foreign region, how hard to steady!
Having a homeland but not having a space
For me to get back to find a sheltering place!

I boarded the plane to head towards the waves
To go to Atlanta but felt as to Vung Tau that craves...
I was staggered and tried to restrain my pain
For fear of bursting into tears mixed with blood stain.

                                 Translation by THANH-THANH
         

LÂU LÂU HÁT LẠI
                           BÀI CA CŨ

Lâu lâu nhớ, hát bài ca cũ,
Nhìn thấy núi sông chợt khóc cười,
Cứ tưởng cờ bay nơi giới tuyến,
Chân còn qùy xuống quê hương ơi.

Lời ca bão nổi oai hùng lắm
Rực lửa đun giòng máu sục sôi,
Từng lớp dưới cờ xanh áo trận,
Máu thay mực viết sử còn tươi.

Đã quen giấc ngủ bên sông lạch,
Bao lần cạn nước liếm mồ hôi,
Cũng bởi lời ca như kiếm bén
Đâm vào xương thịt tuổi đôi mươi!

Thuở xưa đá mềm vì chân cứng,
Đạp bằng, dù máu đổ xương phơi,
Giết kẻ bạo tàn trên ngựa chiến
Cho đường sông núi đẹp trăng soi.

Ai biết giờ đây rưng nước mắt
Nhìn quanh sông núi đã xa rồi.
Mượn tách trà tìm về cố quận
Đọc thơ Nguyễn Trãi để mà vui (*)

Ô hay chỉ có người tù cũ
Thường hát Quốc ca, với ngậm ngùi!
Nào đâu sông núi, ơi sông núi
Trọn cả đời ta muốn đáp lời.

NGUYỄN PHÚC SÔNG HƯƠNG

(*) Đọc Bình Ngô Đại Cáo

       
 SINGING THE OLD SONG



I still miss and sing the old song time and again;
Seeing my country like this I suddenly laugh and cry in pain.
I think of the national flag in the front line to stand
When I still kneeled setting hopes on, oh homeland!

    That song sounded like rising storms with its beat
So sublime and flaming my fervor to heat.
Waves in green fatigues under the flag spirit-in-flesh
Used their blood to write history which is yet fresh.

Accustomed to sleeps alongside brooks as a bet
Many a time they ran dry, we had to lick our sweat.
Just for that because the lyrics like a sharp sword
Penetrated our heart, touching the right chord.

In those days, stones soft, feet firm, as of renown,
Despite casualties all obstacles we trampled down;
Riding the chargers we were to fight the malign swine
For our country to bathe in the moonlight so fine.

Who could guess I would bitterly cry this day
Looking around for my fatherland already far away.
Thru the tea flavor I reminisce about my native place,
Reading the Declaration of Independence: such grace!

Alas! Only the former political prisoners as I
Often sing the old song to swallow sorrow and sigh.
Where are rivers and mountains, my dearest of all?
All my life I am ready to respond to your sacred call!


              Translation by  THANH-THANH
 

   MẮT BIẾC HỒ THU


       Mắt  em  là  cả  hồ  thu
Tiếng em thánh thót như ru men tình           
       Ước sao chỉ có đôi mình  
Nhưng đâu chỉ có chúng mình ước ao            
       Đêm nào ngước mắt trông sao
Cùng em mơ ước nơi nào viễn du     
        
       Nhìn em đáy mắt hồ thu
Anh quên giấc mộng viễn du nơi nào             
       Bâng khuâng gió lọt song đào  
Nhớ đôi mắt biếc hôm nào tương tư            
       Đường trần một cõi hoang vu
Đi hoài mới biết thiên thu nhớ người         
       Nơi đây có núi cùng đồi   
Có con suối nhỏ da trời màu xanh          
       Em ngồi xoã tóc bên mành        
Bài thơ anh mới viết thành tặng em             
 
  Toàn Phong NGUYỄN XUÂN VINH


 

YOUR EYES, AN AUTUMN LAKE



Your nice eyes look like an autumn lake,
Your sweet voice lulls me in love to partake.

I wish there only were the two of us
Although not only we two to yearn for thus:

That night, while looking up at each star,
I dreamed of, together with you, traveling afar.

But, admiring your deep eyes, the lake of fall,
Our long trip dream of that time I forgot all.

With the wind through the window prolonged
I recall your eyes for which those days I longed.

How the ways of life have seemed desolate:
As I go farther my missing you is to escalate.

In this place there are enough mountains, hills,
And the blue sky, the small spring, the gills.

You sit by the blind, your hair hangs down;
This is the poem I just wrote for you as a crown.

 
                       Translation by THANH-THANH

 
 PHƠI-PHỚI


     Đạp nhẹ chân cho xe chạy chậm,
     Phổi phồng khoan-khoái khí ban mai.
     Trời không nóng, lạnh; trời âm-ấm;
     Tôi thấy lâng-lâng nhẹ cả người.
 
     Sớm nay, Xuân mới về theo gió,
     Dáng-dấp duyên-duyên những phút đầu
     (Thiên-hạ vô-tình từ vạn thuở
     Có cùng thông-cảm với tôi đâu!)
 
     Ngựa xe rộn-rịp qua muôn nẻo,
     Hình-ảnh cuồng quay, loạn dấu đường.
     Không hội mà tin ngầm mách-lẻo,
     Kéo về tụ-họp khách mười phương.
 
     Vớ-vẩn đôi môi nhoẻn nụ cười,
     Sớt chia cho họ nỗi lòng tôi.
     Chao! quen thân quá, chào không ngớt!
     – Bốn bể là nhà, bạn-hữu ơi!
 
    Hoa sống vườn ai nở ngập đường,
    Đóa thì lơi-lả, đóa đoan-trang.
    Có đàn em nhỏ – ngây-thơ quá –
    Trán đẹp xinh như những mái trường.
 
    Đất rộng, sông dài, trời cao xa,
    Lượng lòng tôi cũng rộng bao-la.
    Những người chỉ đáng cho khinh-ghét
    Cũng dễ thương như gái nõn-nà!
 
    Cuộc sống ai tô nét vẽ thuần,
    Tươi như hoa thắm buổi đầu xuân,
    Xinh như mộng-ảnh ngày xanh trẻ,
    Và thiết-tha như khúc nhạc hồng!
 
    Những ý tình xen những nỗi-niềm;
    Ước gì thâu-góp lại thành phim,
    Ghi trong ký-ức thời niên-thiếu
    Để những khi buồn chiếu lại xem!

                                THANH-THANH

               (trong tập “Ánh Trời Mai”, 1948)

NẮNG
                              tặng Như Trị

Từ khi trời đất kết uyên-ương,
Nắng đã reo cười khắp bốn phương;
Nắng dệt ngày xanh bằng ánh nhạc,
Huy-hoàng như giấcmộng yêu-đương.

Sáng nay, nắng lại bừng sông núi;
Men dậy nồng như rượu ái-ân.
Muôn sợi tơ đan thành gấm lụa,
Dáng-duyên như áng phấn-hương xuân.

Ta đi trong nắng, bước trong mơ;
Nắng rắc vàng trên mái tóc tơ;
Nắng nhuộm son quanh gò má mịn;
Nắng phơi hồng dưới gót non thơ.

Nắng ơi! Em đã qua muôn xứ,
Khắp những sơn-thôn, những thị-thành,
Những chốn u-trầm hay tráng-lệ
Phô-bày trong ánh nắng mông-mênh.

– Kể đi! Nào những ánh vàng son:
Trí-óc lao-lung, thể-xác mòn;
Những kiếp thiêu-thân cuồng-dại ấy,
Buông xuôi cho đọa-lạc tâm-hồn!

– Kể đi! Nào những hẻm u-âm:
Sống cỗi-cằn bao kiếp tối-tăm;
Lao khổ vì lưng cơm, mảnh áo,
Đói nghèo đày-đọa đến trăm năm!

– Kể đi! Nào những bãi sa-trường:
Biển lệ và sông máu, núi xương;
Nhân-loại tranh nhau quyền với lợi,
Muôn đời chưa dứt cảnh tang-thương!

Và đây: một kẻ siết hai tay
Đẩy bánh thời-gian vùn-vụt quay,
Một kẻ chỉa chân ra ngáng lại;
Nắng nhìnmànắng chán buồn thay!

Nhưng, kia! Có kẻ khuân vôi đá,
Có kẻ đào sông, kẻ bắc cầu;
Tất cả chen vai thành thế-hệ,
Đắp xây nền-móng: một ngày sau...

Hôm nay, ta khát mộng bình-yên...
Nắng! thí cho ta chút dịu-hiền!
Nắng! sưởi giùm ta mùa gió lạnh
Cho lòng ráo tạnh giữa hoa-niên!
1950

                      THANH-THANH



                                   

No comments: