Tuesday, July 17, 2012

CHUYỆN CƯỜI


Bác sĩ hỏi: - Anh sao mà vào đây ? 
- Tôi điên rồi, vì tôi không rõ tôi là ai ? |

Bác sĩ nhíu mày: -Anh có thể nói rõ hơn không ?

- Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng ở VN. Bây giờ cô bé đã là một thiếu nữ truởng thành. Mới đây, bố tôi về bển cưới cô này. 

Bác sĩ bảo: - Chuyện thường tình thôi.

- Nhưng kẹt một cái là vợ tôi trở thành mẹ vợ của Bố tôi.

- Cũng không có gì phạm pháp. Vì dẫu sao cô bé và Bố anh không cùng một huyết thống.

- Nhưng tôi thì trở thành....cha vợ của Bố tôi

Bác sĩ đáp: - Thì bắt buộc vậy ! Ðó là ngôi thứ xã hội đặt ra mà!

- Nhưng mới đây con gái của vợ tôi sinh một đứa con trai.Thằng đó tôi phải xem là em cùng cha khác mẹ với tôi .

- Ummm ..đúng! Không thể gọi khác được.

- Nhưng đồng  thời tôi và vợ tôi là ông bà ngoại của nó.

- Ơ ... ơ .. quả không sai !

- Mới đây vợ tôi sinh đuợc một đứa con trai. Vậy là đứa con gái riêng của vợ tôi là con ghẻ của tôi, tức là mẹ kế tôi, đồng thời là chị của đứa con tôi, vừa lại là bà nội của nó. 

Nói cách khác : con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi vì là em của mẹ kế tôi. 

- Ơ... ơ.....ơ....đúng rồi! Phải gọi thế thôi.

- Như vậy vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành Dì ghẻ của mẹ nó. |


-Còn đứa con tôi là cháu tôi, và là....ông nội của tôi và cũng là anh của vợ tôi! Vậy bác sĩ xem tôi là ai? Tôi điên rồi ....
Bác sĩ la lên: -  Thôi , anh đừng kể nữa , tôi cũng điên rồi
 
Chồng chị dạo này thế nào?
- Như tiền đô vậy.
- Ngon thế cơ à?
- Ừ, ngon! Ông ấy xanh lè, mỏng dính và mất giá từng ngày.
Một goá phụ than thở với bạn.
- Bây giờ chồng tôi đã mất, tôi cũng chẳng muốn sống nữa. Tôi sẽ đi theo anh ấy thôi.
- Tôi xin chị, chị hãy để cho anh ấy được thanh thản thêm một thời gian nữa.

Ba bà dắt ba đứa con vào gặp một vị bác sĩ tâm lý.
Bác sĩ hỏi bà thứ nhất:
- Cháu bé tên gì vậy, thưa bà?
- Dạ cháu tên là Mỹ Kim.
Bác sĩ reo lên:
- Vậy tôi nghĩ bà rất là ham tiền, đầu óc bà lúc nào cũng lởn vởn đồng đôla nên bà đặt tên cháu bé là Mỹ Kim.
Quay qua bà thứ hai, bác sĩ hỏi:
- Còn cháu tên gì vậy bà?
- Dạ cháu tên Đường!
Bác sĩ hớn hở:
- Vậy tôi nghĩ bà chắc thèm ăn đồ ngọt, lúc nào bà cũng tơ tưởng tới những nồi chè, những ly kem...
Đột nhiên bà thứ ba đứng dậy nói:
- Đoán như thế mà cũng đoán. Rồi bà quay sang thằng con: Mình về thôi, Cu!

 
Thấy cô vợ suốt ngày chê mình là tủn mủn, chỉ quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt không đâu, anh chồng nổi cáu:
- Vậy cô chứng minh đi.
- Để tôi kể cho anh nghe câu chuyện này nhé: Hôm qua ở trên phố có một người đã dùng gậy đập nát hai chiếc xe máy...
- Sao nữa?
- Sau đó phá tan một quán cà phê, quậy nát một cửa hàng bán đồ thuỷ tinh và cắt đuôi một con muỗi.
- Sao anh ta lại phải cắt đuôi một con muỗi?
- Thấy chưa? Hai cái xe máy, một quán cà phê và cái cửa hàng bị hỏng nát thì anh không thèm quan tâm mà chỉ quan tâm đến con muỗi bé tẹo!

- Bố ơi, sinh học là gì?
- Ừm, biết nói thế nào cho con hiểu nhỉ? Ví dụ: con rất giống bố, đó là sinh học.
- Còn xã hội học là gì ạ?
- Là… là… thằng nhóc hàng xóm cũng giống bố.

Sau giờ học buổi tối của 1 lớp bình dân học vụ, chàng và nàng rủ nhau ra đồng ngắm trăng, sau 1 lúc tâm tình, chàng không có phản ứng nào đáng kể, nàng bực bội, cầm tay chàng viết vào chữ XEM và hỏi :
- Đố anh chữ gì
- Chữ xem
- Anh đánh vần đi
- Sờ Em Xem
- Đúng rồi, vậy mà còn đợi nhắc nữa