Thursday, July 19, 2012

CHUYỆN VIỆT NAM


Chuyện vặt ở Việt Nam
Bỏ thêm cho chẵn!



Bước qua tuổi ngũ tuần, minh mẫn dần chạy đi và lú lẫn hay ập tới. Ông Hai cũng vậy, như mọi người.Tối qua, ông nhận một cuộc điện thoại khuya từ máy để bàn, đó là một người bạn cũ gọi báo tin một người bạn cũ khác đang rất khó khăn, cần sự giúp đỡ từ bạn bè. Sẵn có bì thư trên bàn, ông ghi vội vào mặt sau số điện thoại người bạn cần giúp đỡ mà đầu dây bên kia vừa cho biết.
Sáng đi bộ thể dục rồi ngồi phân tích tình hình thế giới cùng mọi người nên ông Hai về muộn. Bà Hai vừa nhìn thấy ông đã than thở:

- Mới sáng sớm tốn hết 200.000 đồng!
Hỏi ra mới biết đó là tiền lót tay cho anh thợ điện để nhờ kéo đường dây khỏi vướng mái nhà hàng xóm. Chẳng hiểu sao lúc ấy ông Hai lại nhớ cái phong bì, ông hốt hoảng:
- Cái phong bì tôi để trên bàn đâu bà có thấy không?
Bà Hai tỉnh bơ:
- Thì tôi lấy để bỏ 200.000 đồng vô đưa anh thợ điện cho lịch sự.
Lót tay mà cũng phải lịch sự! Ông Hai nhăn mặt, rên lên:

- Trời ơi! Bà có biết là tôi đã ghi số điện thoại của ông bạn đang cần giúp đỡ phía sau bì thư đó không. Giờ lấy đâu ra mà liên lạc?
Đúng là không còn cách để liên lạc, bởi người bạn gọi tới báo tin lại gọi từ điện thoại công cộng. Thấy chồng hốt hoảng, bà Hai trấn an:

- Được rồi, để tôi đi kiếm anh thợ điện xin lại cái bì thư, ông đừng lo...
Bà Hai đi ngay và hết buổi sáng bà mới quay về, mặt buồn xo:
- Hỏi quanh hỏi quất mới ra chỗ làm anh thợ điện. Tới khi tìm được thì ảnh kêu là vừa bỏ thêm vô 300.000 đồng nữa cho chẵn để gửi cô hiệu trưởng trường mầm non, nơi vừa xin con vô học.
Vậy là cái bì thư có ghi số điện thoại người bạn cần giúp đỡ của ông Hai giờ đã chạy qua chỗ khác, chắc cũng để cho lịch sự. Thấy chồng lại nhăn nhó, bà Hai lại trấn an:

- Ông yên tâm, tôi đã xin địa chỉ cái trường mầm non đó, để tôi ăn chén cơm cho đỡ đói rồi đi xin lại cái bì thư cho ông.
Bà Hai lại đi hết gần nửa ngày và quay về với bộ mặt lo lắng:
- Ông biết không, cô hiệu trưởng nhận phong bì xong lại bỏ thêm 500.000 đồng nữa cho chẵn rồi đem lót tay cho bác sĩ đang chữa bệnh cho mẹ của cổ.
Ông Hai ôm đầu, rên lên:

- Tội nghiệp... cái bì thư quá đi!
Thương chồng, tối hôm đó bà Hai lại lặn lội đi kiếm nhà ông bác sĩ. Đến tận khuya vợ mới về, ông Hai chạy ào ra, hồi hộp:
- Sao bà đi lâu vậy, có cái bì thư không?
Bà Hai ngồi xuống, thở một cái rõ dài:

- Ông bác sĩ lấy phong bì, bỏ vô đó thêm 4 triệu nữa cho... chẵn rồi đem đưa ngay cho anh cán bộ nhà đất nào đó để lo chuyện cái sổ đỏ. Tôi ngồi năn nỉ hoài để hỏi địa chỉ anh cán bộ đó mà ông bác sĩ nhất quyết không nói.
Ông Hai ôm đầu rên rỉ.
- Vậy là mất tiêu cái bì thư, mất tiêu số điện thoại, giờ muốn giúp bạn cũng không biết làm sao.
Vừa lúc đó Ly, con gái xinh đẹp của họ, về tới. Nhìn thấy ba mẹ ngồi bó gối ủ rũ, cô lo lắng:
- Nhà vừa bị mất thứ gì hả ba mẹ?

Bà Hai gật đầu:
- Ừ, mất cái bì thư.
Ly tròn mắt:
- Chỉ có cái bì thư thôi à?
Ông Hai lắc đầu:
- Trên đó có ghi ở mặt sau số điện thoại người bạn của ba đang cần sự giúp đỡ...

Ly nhíu mày, mở vội túi xách, lôi ra cái phong bì, chìa ra trước mặt ba:
- Phải cái này không ba?
Ông Hai trợn mắt, gằn giọng:
- Sao... sao... con có nó?
Ly mỉm cười, thong thả:
- Dạ, bạn trai của con cho. Ảnh nghe con sắp đi du lịch nước ngoài cùng cơ quan nên cho con 10 triệu đem theo xài vặt.

Bà Hai lắp bắp:
- Sao lại 10 triệu?
Ly nhún vai:
- Dạ, thì ảnh nói vừa được thưởng 5 triệu, bỏ thêm 5 triệu nữa cho... chẵn để tặng con.

__._,_.___

No comments: