Saturday, July 21, 2012

THƠ SONG NGỮ

TÔI ĐÃ KHÓC



Tôi đã khóc từ khi rời lòng mẹ       
Sợ hay mừng đời đã tiếp nhận tôi
Và từ đó một hình hài nhỏ bé        
Lớn khôn dần ngọt sữa mẹ thơm môi   
         
Tôi đã khóc mẹ dãi dầu cơ cực         
Vì cha còn nặng nợ bước chinh nhân           
Nghĩa hy sinh trong tim người thắm rực     
Dưỡng dục con còn lận đận nuôi chồng
 
Tôi đã khóc mẹ ra đi vĩnh viễn    
Bởi giặc về cày nát xóm thôn  
Những đạn pháo vô tình gây tai biến           
Người đớn đau quằn quại trút linh hồn   
 
Tôi đã khóc tối ba mươi hôm đó       
Tháng tư buồn vụn vỡ bảy mươi lăm   
Những con tàu vượt trùng dương sóng gió      
Chở bao người mang thống khổ hờn căm      
 
Tôi đã khóc được tin anh ngã gục       
Trong trại giam cải tạo tận Miền Trung
Muời mấy năm, niềm tin không rã mục  
Chí kiên cường khó lay động chuyển rung
 
Tôi đã khóc cảnh quê nhà điêu đứng 
Mỗi địa danh mang chiến sử oai hùng           
Đã bao đời ông cha ta gầy dựng               
Nay còn chăng những hoang phế tàn vong      
 
Tôi đã khóc suốt quãng đời lưu lạc   
Khóc cho người và khóc cả cho tôi     
Bao tang tóc, bao lầm than dân tộc          
Đoạn trường này còn khóc mãi khôn nguôi           

                          DƯ THỊ DIỄM BUỒN



         I HAVE CRIED



I began to cry on coming into this world here,
When life received me, anyhow for joy or for fear;
And thenceforth a small shape, this, has through skips
Grown up out of Mom’s sweet milk and scented lips.
         
I wept witnessing my Mom so poor and miserable
While my Dad was doing his soldier’s duty venerable.
Her sense of sacrifice she kept her heart warm to arouse,
Bringing up their kids and also catering to her spouse.

I then had to moan when my Mom passed away
As the enemy came to hamlets destroy and people slay,
The insensible bullets and shells to human bodies sever:
How she writhed in agony to part from us for ever.

I also sobbed that night, defeated by the hostile drive,
Of the broken April thirtieth, nineteen seventy five.
The frail boats crossed the windy and wavy ocean
To carry those souls with resentment-filled emotion.

I again mourned for my brother who deceased
In the Central Region’s prison, ill-treated like a beast;
Over ten odd years his belief had become perpetuation,
Thus had not been shaken by the adverse situation.

I have lamented seeing our homeland distressed,
Each place-name a majestic feat – They are so blessed.
Thru many generations our ancestors’ proud display
Now remains, alas! if not decline, mere decay!

I have bewailed all my adrift life – For them, for you,
I have cried for my compatriots and for myself too.
Deaths and grief aim at our people’s heart to rend,
In this poor plight I might continue to cry without end.

                                     Translation by THANH-THANH


 
 
 
 

No comments: