Saturday, August 11, 2012

TRUYỆN TIẾU LÂM


 

Tử hà cường hỉ

Ngày xưa, có một ông thầy đồ, nổi tiếng khắp nơi là người dạy học giỏi cho nên có rất nhiều học trò tới theo học, thầy đồ này có một cô con gái rất xinh mà lại giỏi văn chử. Trong số các đệ tử nam học sinh, có một anh chàng học cũng rất giỏi và rất chăm chỉ nên được cô con gái của thầy đồ để ý.
Một hôm, thầy đồ bận đưa các học sinh sang làng bên có chuyện, chỉ còn có anh học trò này ở nhà để giả giò, anh ta liền cởi hết quần áo bên ngoài chỉ còn mặc có một cái quần đùi mỏng để giả giò cho dể dàng.
Hăng say lao động, anh không để ý cho nên “cái ấy” của anh ta thò ra ngoài lúc nào mà anh không biết. Cô con gái của thầy dồ đang xay lúa kế bên nhìn thấy, bèn trổ tài văn hay chử giỏi của mình ra để trêu chọc anh học trò bằng câu hỏi chử Hán.
-Hà vật ? (cái đó là cái gì vậy ?)
Anh học trò đã nhận ra, tuy rất mắc cở, nhưng vẫn bình tỉnh trả lời:
-Thủ tam tam tử (đó là cái đầu của con ba ba đã chết)
Cô gái thắc mắc hỏi:
-Tử hà bất táng ? (tại sao đã chết rồi mà không chịu đem chôn ?)
Chàng trai bèn trả lời:
-Gia bần vô hữu quan tài táng. (nhà nghèo quá cho nên không có tiền mua quan tài để chôn.)
Cô gái thấy thương hại, cho nên liền mở lời nói với chàng trai:
-Bán dạ đáo phòng trung, táng sự quan tài nhục. (Nửa đêm nay hãy vào phòng trong, sẽ cho chôn nó vào trong quan tài bằng thịt.)
Được lời như cởi mở tắm lòng, đúng nửa đêm anh ta lén vô phòng cô gái để “táng” cái “thủ tam tam tử” vào “quan tài nhục”.
Trong lúc đang “làm tang lể”, cô gái hỏi chàng trai:
-Tử hà cường hỉ ? (chết rồi sao mà vẫn còn mạnh mẻ như thế?)
Chàng trai vừa thở hổn hển vừa trả lời:
-Táng ư đắc địa, nhi cải tử hoàn sinh. (nhờ chôn đúng vào vùng đất thích hợp, cho nên đang chết mà tự nhiên nó lại sống dậy”. 

Nhắc đến Huế làm tôi nhớ câu chuyện một nhà sử học Nhật Bản đi khắp thế giới quyết tìm cho ra gốc tích tổ tiên người Nhật. Đi hàng chục nước rồi mà ông vẫn chưa thấy chút tăm tích gì của tổ tiên, bèn ghé lại VN, đến Huế chơi. Chiều ấy ra ngồi bên bờ sông Hương, ông tình cờ nghe hai cô gái Huế nói chuyện:

- Mi đi ga ni?
- Ừ, tau đi ga ni. Mi đi ga mô?
- Ga tê. Tau đi ga tê.
- Ga tê ga chi?
- Ga Lăng Cô tề.
- Răng đông như ri?
- Ri mà đông chi!
- Mi ra ga mô?
- Ra ga Nam Ô.
- Khi mô mi đi?
- Chừ chứ khi mô.
- Mi lo đi đi.
- Ừ, tau đi nghe mi!

Nghe xong câu chuyện, nhà sử học vỗ đùi đánh đét, cười to ba tiếng và thốt lên rằng: Ta tìm được rồi, hóa ra tổ tiên người Nhật khởi phát từ xứ Huế thơ mộng này !
 

No comments: