Wednesday, April 10, 2013

LÊ XUÂN NHUẬN * BÍ MẬT LỊCH SỬ

ÔNG NGUYỄN NAM SƠN
VỚI NHỮNG BÍ MẬT LỊCH-SỬ
 
  Có người vừa phổ-biến trên diễn-đàn liên-mạng một bài-viết nhan đề Bên lề lịch sử: Quanh sự liên hệ giữa Cựu Hoàng Bảo Đại và Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm với tên ký bên dưới là Nguyễn Nam Sơn.
        Lại có người chuyển-tiếp bài-viết ấy với phụ-đề Tài Liệu vô cùng quý giá, cần lưu giữ khiến tôi không thể không đọc.
 
Nhận thấy trong bài-viết ấy có một số điểm không đúng Sự Thật Lịch-Sử, tôi xin có ý-kiến dưới đây (các chữ màu hường) ghi xen vào từng chủ-điểm (màu đỏ tô đậm) liên-hệ:
 
----------------------------------------------------------------------------------------------------
 
From: Subject: [BTGVQHVN-2] Fw: Tài Liệu vô cùng quí giá cần lưu giử
To:
Date: Friday, April 5, 2013, 7:27 PM
From: dinhthong3Gmail
Quý vị nào ghét hay thương ông Diệm,
kính mời đọc hết bài này.
From: Aladin Nguyen
Subject:            Tài Liệu vô cùng quí giá cần lưu giử
 
From: Tran Marie
To: thaoluan9@yahoogroups.com
Sent: Monday, January 7, 2013 5:19 PM
Subject: [Thaoluan9] Bên lề lịch sử: Quanh sự liên hệ giữa Cựu Hoàng Bảo Đại và Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Bên lề lịch sử: Quanh sự liên hệ giữa Cựu Hoàng Bảo Đại và Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm
 
Nguyễn Nam Sơn
 
Một nhà quan sát về các diễn biến chánh trị tại Việt Nam, trong những giai đoạn cận kim (người đó xin được khỏi nêu tên), đã có nhận định như sau về Cựu Hoàng Bảo Đại và về Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm: (1)Đây là một cặp cựu thù rất ăn jeu”: Bảo Đại đưa banh cho Ngô Đình Diệm sút vào lưới Cộng sản Bắc Việt”.
 
Suy nghĩ thật kỹ, đây không là một sự so sánh chỉ có giá trị “nghe chơi cho vui”, mà nó chứa đựng những sự thật mà chính cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cố ý công bố với toàn dân, nhưng chưa kịp, thì bị Dương Văn Minh vì lợi lộc cho bản thân,  nên đã sát hại vào ngày 1-11- 1963.
 
(1) LXN:
        Ăn jeu”: tiếng Pháp, en jeu ở đây có nghĩa là đồng-thuận (tâm đồng ý hiệp) với nhau. Nhưng trên thực-tế thì Bảo Đại và Ngô Đình Diệm là hai thái-cực đối-nghịch nhau, cho đến tận thời-điểm cuối tháng 10-1963 (trước ngày 1-11-1963).
        Nếu quả thật là Cựu-Hoàng Bảo Đại cũng đồng-ý với Tổng-Thống Ngô Đình Diệm (thương-thảo với Cộng-Sản Bắc-Việt), ngược lại với lời ủy-thác khi bổ-nhiệm Ông Ngô Đình Diệm làm Thủ-Tướng Quốc-Gia Việt-Nam [ông hãy thề là sẽ bảo vệ đất nước mà ông được giao cho để chống lại cộng-sản...], thì phải có ít nhất là một lời phát-biểu hay một động-thái liên-hệ nào đó, của Cựu-Hoàng Bảo Đại, mà cả thế-giới không nghe/thấy (nhưng chỉ có “Một nhà quan sát về các diễn biến chánh trị tại Việt Nam, trong những giai đoạn cận kim” biết được); thế thì tại sao, mãi đến hôm nay đâu còn Nhà Nguyễn, đâu còn Nhà Ngô mà nhân-vật thông-thạo đó vẫn còn xin được khỏi nêu tên, và chính Ông Nguyễn Nam Sơn cũng ăn jeu không chịu tiết-lộ tên, để bà-con gần-xa được vinh-hạnh thỉnh-cầu người ấy cho biết những những sự thật mà chính cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cố ý công bố với toàn dân, nhưng chưa kịp?
 
Câu chuyện bắt đầu từ khi một vị Hoàng Đế chưa đầy 20 tuổi, được Pháp đưa về cai trị nước thuộc địa Việt Nam. Người Pháp đã có những tính toán của người Pháp: Bảo vệ quyền lợi của mẫu quốc và của thực dân Pháp, trong guồng máy bảo hộ tại Việt Nam.
 
Nhưng vị vua trẻ cũng có những dự tính nồng nhiệt của tuổi trẻ: đem tinh thần Tự do Dân chủ Ngài đã hấp thụ được từ Pháp về làm nền tảng để cải cách và canh tân xứ sở. Vừa về đến Việt Nam, việc làm đầu tiên của Bảo Đại là đem những dự tính này thảo luận với các quan trong triều. Cụ Nguyễn Hữu Bài, Thượng thư Bộ lại, chức vụ tương đương với Thủ tướng, vì tin lầm rằng Pháp “đưa Bảo Đại về nước để canh tân Việt Nam”, nên tâu rằng: (không nguyên văn) “Hạ thần nay tuổi đã già sức yếu, không còn có  khả năng  tiếp tay với bệ hạ. Hạ thần nghĩ, có một người có thể thay thế hạ thần, để cáng đáng việc này, trong cương vị Thượng thư Bộ lại. Đó là Tuần vũ Bình Thuận, ông Ngô Đình Diệm, con của cụ Ngô Đình Khả”.
 
Được thông báo về toan tính của vua Bảo Đại, “có khả năng tạo nguy cơ cho chế độ Pháp ở thuộc địa”, Pháp liền nghĩ đến nhu cầu “phải cho người của Pháp bao vây Vua Bảo Đại, để kịp thời cản ngăn vị vua trẻ, có thể gây khó khăn cho nhà càm quyền thuộc địa”. Pháp đề nghị Nguyễn Đệ và Phạm Quỳnh; "hai tay chân của Pháp", để thay thế cụ Nguyễn Hữu Bài ở chức Thượng thư Bộ lại, nhưng, sau khi được cụ Bài cho biết về “ý đồ của bọn thực dân Pháp”, vua Bảo Đại đã chọn Ông Ngô Đình Diệm, dù chánh quyền thuộc địa Pháp chống đối dữ dội, vì ông Ngô Đình Diệm là người có chủ trương chống Pháp, đòi độc lập cho Việt Nam.
 
Nhậm chức xong, Thượng thư Bộ lại Ngô Đình Diệm được vua Bảo Đại giao cho việc lập kế hoạch canh tân xứ sở. Sau thời gian nghiên cứu soạn thảo, ông Ngô Đình Diệm trình kế hoạch lên Đức Vua. (2) Nguyễn Đình Hòe, chánh văn phòng của Bảo Đại (lúc này thân Pháp) vừa manh nha thân Cộng sản, liền thông báo cho Pháp qua Phạm Quỳnh.
 
(2) LXN:
        Nhân-vật này tên là Phạm Khắc Hòe, chứ không phải là Nguyễn Đình Hòe. Viết về lịch-sử mà không nhớ đúng họ+tên của đương-nhân thì làm sao mà người-đọc tin được.
        Phạm Khắc Hòe, tốt-nghiệp Cao-đẳng Pháp-Luật và Hành-Chánh (của Pháp) ở Hà-Nội, ra làm Tham-Tá Tòa Sứ ở Huế (nơi có Tòa Khâm-Sứ cấp Trung-Kỳ và Toà Công-Sứ cấp Tỉnh
Thừa-Thiên/Huế) ... đến năm 1933 [năm mà Hoàng-Đế thanh-niên Bảo Đại cải-tổ nội-các, thay-thế các Thượng-Thư già-cả bằng những nhân-vật trẻ-trung trong đó có Ngô Đình Diệm] thì chuyển sang ngạch Quan-Lại Nam-Triều.
Nguồn:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Kh%E1%BA%AFc_H%C3%B2e
http://www.sachxua.net/forum/index.php?topic=1818.0;wap2
http://sachxua.net/forum/index.php?topic=1818.0
http://www.baomoi.com/Pham-Khac-Hoe--Tu-trieu-dinh-Hue-den-chien-khu-Viet-Bac/152/6837823.epi
http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/6/33/33/157812/Default.aspx
 
        Ông Hòe đã từng làm việc với Pháp nhiều năm, nay Pháp viện cớ rằng ông có vợ là người hoàng-phái hệ cao (Công Tằng Tôn Nữ) nên chuyển ông qua Nam-Triều, làm Chánh Văn-Phòng cho Bảo Đại, mục-đích là để mật theo-dõi ông vua Tây-Học và nội-các mới/trẻ này. Vậy thì ông Hòe có thể trực-tiếp báo-cáo với Pháp để tâng công, cần gì phải qua Ông Phạm Quỳnh [để ông này giành mất công đầu]?
 
Bị người Pháp cản trở tối đa và biết được Pháp áp lực tối đa với nhà vua, mặc dù Bảo Đại không nghe theo áp lực của chánh quyền Pháp, để thay thế mình ở chức Thượng thư Bộ lại, nhưng ông Ngô Đình Diệm bèn đệ đơn từ chức, rũ áo ra đi.
 
Đầu năm 1945, lấy cớ “mượn đường đi xuống Đông Nam Á”, Nhật đến Việt Nam. Sợ ông Ngô Đình Diệm lợi dụng những mối giao hảo của ông đối với Nhật, để lật Pháp, chánh quyền thuộc địa tìm cách giết ông Ngô Đình Diệm. Do đó, ông Ngô Đình Diệm phải vào lẫn trốn ở Sài Gòn. Tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chánh Pháp trao lại độc lập cho Việt Nam. Đức vua Bảo Đại nghĩ đây là lúc tiếp nối thực hiện những mong ước cải cách từ năm 1932, nên ông đã nhờ Nhật đi tìm ông Ngô Đình Diệm còn ở Sài Gòn. Tuy ông Ngô Đình Diệm có nhiều mối giao hảo tốt với mình, Nhật vẫn không tin rằng ông Ngô Đình Diệm sẽ chịu hoạt động bảo vệ quyền lợi của Nhật khi hữu sự.  Do đó, ông (3) Trần Trọng Kim, một người “của Nhật” được Nhật đưa từ Gia Nã Đại về cho vua Bảo Đại. Vì không biết làm sao tìm được ông Ngô đình Diệm, nên Đức Vua phải nhận ông Trần Trọng Kim làm Thủ tướng.
 
(3) LXN:
        Sự Thật là Ông Trần Trọng Kim được đưa về nước từ Thái Lan chứ không phải từ Gia Nã Đại (Canada).
        Vào thời-gian ấy, Gia Nã Đại (trong Liên-Hiệp Anh) đã tham-gia lực-lượng Đồng-Minh (Mỹ+Anh+Nga...) để đánh Đức Quốc-Xã, giải-phóng Pháp... Mà Nhật thì thuộc Phe Trục (Đức Quốc-Xã+Ý Phát-Xít+Nhật Quân-Phiệt), làm sao mà Nhật (phe Trục) tiếp-cận được Ông Trần Trọng Kim ở Gia-Nã-Đại (phe Đồng-Minh)?
Nguồn:
http://en.wikipedia.org/wiki/Allies_of_World_War_II
http://www.enotes.com/homework-help/what-countries-were-called-allies-world-war-ii-289041
http://wiki.answers.com/Q/What_countries_were_in_the_Allies_During_World_War_2
 
        Viết về lịch-sử mà không nhớ đúng sự-việc và bối-cảnh địa-dư thì làm sao mà người-đọc tin được?
       
Khi về Việt Nam chấp chánh lần thứ nhì, năm 1949, thì cái tiếc nhất của vua Bảo Đại là: Ông Diệm đã đi tu tại tu viện Citeaux ở Pháp, như theo lời của chính vua Bảo Đại đã nói với tôi khi đến thăm ngài nhân chuyến đi Hòa đàm Paris năm 1969.
 
Lần này, chánh quyền thuộc địa Pháp lại bao vây Đức Vua với nhiều khéo léo hơn, với nhiều cách “khoa học” hơn… với hai chủ đích: làm cho nhà vua xao lãng mọi việc Triều chính và vui lòng ký ban Sắc lệnh đã do Pháp soạn thảo… trong chiều hướng này, Pháp đã lập cho Vua Bảo Đại khu “Hoàng triều Cương Thổ” ở Cao nguyên, để nhà vua chỉ ăn chơi, săn bắn… Chính Cựu Hoàng Bảo Đại đã viết trong Hồi ký: Con Rồng Việt Nam:
 
Tôi đã thấy được hậu ý của Pháp, nhưng với bản tính thiếu cương nghị và đảm lược… và cũng không biết làm gì khác, nên tôi đã thuận theo ý họ. Tuy nhiên, tôi cũng đã chống lại áp lực của họ, bằng cách không chịu ký những sắc lệnh có thiệt hại đáng kể cho Việt Nam. Vài lần, thì người Pháp cũng hiểu được thái độ “chống đối ngầm” của tôi, nên chúng áp lực đưa tôi sang sống ở Cannes, hầu như chúng rảnh tay hơn ở Việt Nam”. Chính vua Đảo Đại đã viết như vậy.
 
Khoảng (4) cuối năm 1953, ông Ngô Đình Nhu nhờ ông Phạm Văn Nhu (sau này, dưới thời Đệ I Cộng Hòa là Phó Chủ tịch Phong Trào Cách Mạng Quốc Gia, kiêm Trưởng khối Cồng Đồng Nhân Vị tại Quốc Hội, kiêm Chủ tịch Quốc Hội) đến thăm Quốc trưởng Bảo Đại nhân dịp sang Pháp tham dự cuộc họp Cố vấn Liên Hiệp Pháp (ông này, là Cố vấn đặc trách về Trung Việt do vua Bảo Đại đề cử) và trình với Quốc trưởng về áp lực của Cộng sản ngày một nặng nề hơn, và nhu cầu phải có một Thủ tướng “Mạnh”, để “đương đầu với Cộng sản Bắc Việt.
 
Vua Bảo Đại có hỏi về ông Ngô Đình Diệm:
 
- Nghe đâu ông Ngô Đình Diệm đã sang Hoa Kỳ ?
- Ông ấy đến Mỹ để tìm hiểu người Mỹ nghĩ gì về hiểm họa Cộng sản ở Việt Nam, nhưng chuyến đi coi như thất bại, vì cả Quốc hội Hoa Kỳ lẫn Tổng thống Hoa Kỳ đều quá bận, nên không thể tiếp ông được. Cả Đức Hồng Y Spellman , Giáo chủ Giáo hội Thiên Chúa giáo Hoa Kỳ (thuộc La Mã), cũng vì bận, nên cũng không thể tiếp.
 
(4) LXN:
        Đến cuối năm 1953 mà Ông Nguyễn Nam Sơn còn viết là Ông Ngô Đình Diệm không được Đức Hồng-Y Spellman tiếp đón, trong lúc Sự Thật là Ông Diệm, ngay từ sau 1950, đã gặp được nhiều nhân-vật tên-tuổi trong chính-giới, giáo-giới, lưỡng-viện quốc-hội, tối-cao pháp-viện, hành-pháp, cơ-quan CIA, của Hoa-Kỳ, nhất là đã được Hồng-Y Spellman đặc-biệt giúp-đỡ nhiều mặt, khiến các sử-gia gọi Ngài là người đã đóng môt vai trò rất quan-trọng trong việc tạo nên sự-nghiệp chính-trị của Diệm sau này.
Nguồn:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4_%C4%90%C3%ACnh_Di%E1%BB%87m
http://motgoctroi.com/StLichsu/LSCandai/NgoDinhDiem/NDChau/TieusuNDD.htm
http://www.vietnamvanhien.net/ngodinhdiem.html
http://chuacuuthemedia.wordpress.com/2011/10/27/ti%E1%BB%83u-s%E1%BB%AD-c%E1%BB%91-t%E1%BB%95ng-th%E1%BB%91ng-ngo-dinh-di%E1%BB%87m/
http://tintacsinhtulenh.wordpress.com/2010/11/05/ti%E1%BB%83u-s%E1%BB%AD-ngo-dinh-di%E1%BB%87m/
https://groups.google.com/forum/?fromgroups=#!topic/soc.culture.vietnamese/_hLtAZdWVFQ
 
        Viết về lịch-sử mà coi chuyến đi của Ông Diệm qua Mỹ là thất-bại [Diệm cũng không được Hồng-Y Spellman tiếp?], thì làm sao mà người-đọc tin được?
 
Từ trước đến nay, nhiều người vẫn cho rằng Hoa Kỳ đưa Ông Ngô Đình Diệm về làm Thủ tướng: Điều này, hoàn toàn sai, vì sự thật là chính Hoàng Đế Bảo đại đã chọn Ông Ngô Đình Diệm, chứ không phải ai khác.
 
Vua Bảo Đại chưa kịp có biện pháp thích ứng, thì Việt cộng đã “thắng” Pháp ở Điện Biên Phủ…
 
Ngay (5) sau Hiệp định Genève, 1954, chia đôi đất nước, trước nguy cơ Cộng sản Bắc Việt xâm nhập miền Nam, các tổ chức và dảng phái chánh trị đã cử một phái đoàn đông đảo sang Pháp gặp vua Bảo Đại ,và lập lại lời thỉnh cầu của ông Ngô Đình Nhu trước đó chưa đầy một năm: cần có một Thủ tướng có đảm lược… để đương đầu với Cộng sản Bắc Việt. Nhân đây, tôi xin được nhắc lại về cuộc gặp gỡ này, theo chính lời kể của (7) Đức Vua Bảo Đại như sau:
 
…...
Sau khi lắng nghe từng người trong phái đoàn nhận định về tình hình chính trị tại Việt Nam, nhất là về những mối nguy Cộng sản Bắc Việt sẽ xâm lăng Miền Nam Tự Do, tôi nhìn những người trong phái đoàn:
 
- Có vị nào trong quý vị, tự xét có đủ khả năng là vị Thủ tướng đó không ?
Không ai nói gì!
Tôi hỏi tiếp:
- Quý vị có đề cử ai không ?
Cũng không ai có trả lời gì!
Để làm dịu bớt bầu không khí đang căng thẳng, tôi nói một cách bâng quơ:
- Cá nhân tôi, tôi biết một người mà chắc chắn quý vị sẽ không chịu… mà dù quý vị có chịu đi nữa, thì tôi chắc 100% người đó sẽ không chịu.
Mọi người đều hỏi:
- Xin (7) bệ hạ cho biết người đó là ai ?
Tôi nói tiếp, cũng với một cách bâng quơ, theo kiểu “nói cho vui” chứ không vì mục đích.
- Người đó, tên là Ngô Đình Diệm ! Tôi nghĩ sẽ có rất nhiều sự phản đối, nhưng vô cùng ngạc nhiên, khi nghe câu:
- Chúng tôi đồng ý Ông Ngô Đình Diệm về làm Thủ tướng !
Bấy giờ, tôi cảm thấy mình bị “kẹt” vì câu nói bâng quơ, vì tôi chắc chắn không khi nào Ông Diệm nhận lời.
- Tôi biết Ông Diệm sẽ từ chối…
- Xin (7) bệ hạ hãy cố gắng vì tiền đồ của đất nước, vì chỉ có ông Diệm mới đủ khả năng và đảm lược, để đương đầu với Cộng sản Bắc Việt.
Tôi suy nghĩ vẫn không biết làm cách nào để mời cho được Ông Diệm, nhưng tôi muốn cho mọi người cần được an lòng:
- Mời Ông Diệm khó vô cùng, nhưng tôi sẽ cố gắng.
 
Tôi gọi điện lên Tu viện Citeaux cả thảy bốn lần, nhưng Ông Diệm không tiếp điện, tôi cầu cứu bà Nam Phương, vì tôi biết Ông Diệm rất nể bà này. Qủa nhiên, đúng như tôi nghĩ, Ông Diệm tiếp điện bà Nam Phương, nhưng một mực từ chối về Việt Nam làm Thủ tướng. Thấy không gì lay chuyển được ý chí cương quyết của ông; sau cùng bà Nam Phương nói:
 
- Thôi tôi không đề cập đến việc Quốc trưởng có ý muốn mời ông về làm Thủ tướng nữa, mà chỉ xin Ông, vì nể tình vợ chồng tôi, cho vợ chồng tôi được gặp mặt ông một lần. (khi tôi đến tìm anh Bùi Tường Minh, Chánh văn phòng của (7)  Đức vua vào năm 1969, và may mắn được gặp ngài, tôi vô cùng ngạc nhiên khi (7)  Đức Vua bảo tôi vào phóng khách, kéo tay tôi ngồi cùng ghế sofa với ngài, lấy nước mời tôi và bảo tôi gọi ngài là (6) Bác (chú thích của người viết bài này).
 
Lúc đầu, Ông Diệm không chịu đến Cannes, nhưng sau đó, tôi không nhớ bà Nam Phương nói gì với ông Diệm, mà ông Diệm đến đúng ngày hẹn.
 
Bà Nam Phương và tôi vui vẻ tiếp ông Diệm và cả ba chúng tôi mãi miết kể lại những kỷ niệm xưa… từ lúc tôi vừa về chấp chánh lần đầu năm 1932… Rồi từ chuyện này, chúng tôi kéo sang chuyện khác và làm như vô tình, tôi cũng nói một cách bang quơ:
 
- Khi nào Quốc Gia hữu sự, thì tôi lại cần đến Ông.
Và tôi lén nhìn ông, để xem ông có phản ứng như thế nào. Ông Diệm có vẻ cảm động nhiều, nhưng không nói gì… Được bước đầu, tôi từ từ đi vào lãnh vực các vấn đề tôn giáo (tôi biết ông Diệm là một tín đồ Thiên Chúa Giáo hết sức ngoan đạo), kinh tế, văn hóa, xã hội… Và cuối cùng về Cộng sản và về những phương cách để chống Cộng sản Bắc Việt xâm chiếm miền Nam. Ông Ngô Đình Diệm hăng say trình bày ý kiến. Và tôi kết luận:
 
- Không có gì hay hơn những gì (6) Bác đề ra… nhưng… vấn đề là ai sẽ là người đủ khả năng và đủ đức hy sinh để đứng ra thực hiện những điều đó ?
 
(6) LXN:
        Đức Vua Bảo Đại bảo Ông Nguyễn Nam Sơn gọi Ngài là Bác (chuyện không liên-can gì đến nội-dung bài-viết này), thế mà Ông Sơn lại bắt Cựu-Hoàng Bảo Đại cũng phải gọi Ông Ngô Đình Diệm là Bác (mặc dù ở đoạn trước và các đoạn sau thì Bảo Đại gọi Diệm là Ông)!
        Viết về lịch-sử mà không nhớ đúng lời-lẽ xưng-hô giữa các đương-nhân thì làm sao mà người-đọc tin được?
 
Ông Ngô Đình Diệm im lặng không trả lời, nhưng tôi có cảm giác ông Diệm hiểu tôi muốn gì… Hồi lâu, ông nói:
 
- Thưa (7) Hoàng thượng, không thể được ạ. Tôi phải phụ lòng của (7) hoàng thượng, không thể được ạ. Tôi xin trình ngài là sau nhiều năm suy nghĩ, tôi đã quyết định. Tôi định đi tu...
- Tôi kính trọng ý định của ông. Nhưng hiện nay tôi kêu gọi đến lòng ái quốc của ông. Ông không có quyền từ chối trách nhiệm của mình. Nhưng sự tồn vong của Việt Nam buộc ông như vậy.
Sau một hồi yên lặng cuối cùng ông Diệm có vẻ do dự:
- Còn bọn Pháp ?
Tôi đối phó với họ!
- (7) Hoàng thượng sẽ cho tôi thời gian bao lâu ?
- Ông được toàn quyền hành xử, khỏi cần hỏi ý kiến tôi trước, và thời gian vô hạn định cho đến khi Ông cảm thấy đánh bại Cộng sản Bắc Việt, trong mưu toan xâm lăng Miền Nam.
- (7) Hoàng thượng hứa chắc ?
- Tôi xin cam kết như vậy!
 
- Thưa (7) Hoàng thượng, trong trường hợp đó, tôi xin nhận sứ mạng mà Ngài trao phó.
Cầm lấy tay ông ta, tôi kéo sang một phòng bên cạnh, trong đó có cây thánh giá. Trước thánh giá tôi nói với Ông:
- Đây Chúa của ông đây, ông hãy thề trước chân dung Chúa là giữ vững đất nước mà người ta đã trao cho ông. Ông sẽ bảo vệ nó để chống lại bọn Cộng sản, và nếu cần, chống luôn cả người Pháp nữa.
 
Ông Diệm đứng yên lặng một lúc lâu, rồi nhìn tôi, sau nhìn lên Thánh giá, ông nói với giọng nghẹn ngào: “Tôi xin thề.”     
……….
 
(5) LXN:
        Sau Hiệp-Định Geneva 1954, nghĩa là sau ngày Hiệp-Định ấy được ký [20-7-1954], mới có một phái-đoàn sang Pháp gặp vua Bảo Đại, rồi Cựu-Hoàng Bảo Đại và Cựu Hoàng-Hậu Nam Phương mới tìm cách mời Ông Ngô Đình Diệm đến để thuyết-phục, rồi Ông Diệm mới “xin nhận sứ mạng” [về làm thủ-tướng] mà Bảo Đại trao cho?
        Sự Thật là việc Ông Bảo-Đại mời và bổ-nhiệm Ông Diệm làm Thủ-Tướng Quốc-Gia Việt-Nam đã hoàn-tất thành-công, và Thủ-Tướng Ngô Đình Diệm đã về Việt-Nam từ ngày 24 (có nơi viết là 25-6-1954 (khoảng cả tháng trước đó) rồi!
        Viết về lịch-sử mà không nhớ đúng các mốc thời-gian trọng-đại như thế thì làm sao mà người-đọc tin được?
 
Ông Ngô Đình Diệm về Việt Nam nhậm chức, Pháp lồng lộn, tức giận. Ông Georges Bidault và một viên chức bộ Ngoại giao (trước kia lãnh đạo bộ thuộc địa) đến gặp tôi và đã không tiếc lời trách móc tôi. Lúc quá nóng giận, ông đánh giá việc tôi mời ông Ngô Đình Diệm về làm thủ tướng, là “có ý đồ chống Pháp, vô trách nhiệm và có ý phản bội”.
Tôi trả lời như sau:
 
- Ông Diệm là người duy nhất đủ khả năng, để không cho Cộng Sản bắc Việt xâm chiếm Miền Nam !
 
Tôi cứ tưởng nói như thế, thì Georges Bidault “thông cảm” hơn… nhưng, câu nói tiếp theo của ông ta, đã làm tôi choáng váng:
 
- Thà là Cộng sản Bắc Việt chứ không là Ngô Đình Diệm !
…………….
Muốn biết thêm về việc “Ông Diệm truất phế Bảo Bại” như người ta thường nói, tôi, người viết bài này hỏi:
- Bác nghĩ sao về việc Ông Diệm “truất phế”?
- Lúc sự việc vừa xẩy ra, tôi rất giận ông Diệm và lên án ông ấy là một “kẻ bất trung, phản bội” như lời kết án của những người chung quanh tôi. Nhưng, sau khi đã điều tra kỹ, thì tôi được biết những Tướng lãnh phía Ông Diệm (khi ấy, ông Diệm còn đang bị các ông này hoàn toàn chi phối) áp lực, Ông Diệm phải làm như thế với lý luận rằng Ông Diệm phải hoàn toàn độc lập đối với tôi, thì mới làm được việc: Nếu Ông Ngô Đình Diệm còn dính dáng đến tôi, thì còn gặp rắc rối từ phía người Pháp, vì họ cho tôi là người “Pháp bảo gì làm nấy”.
 
Bác nghĩ Ông Diệm làm như vậy, là đúng hay sai ?
 
- Sau khi đã biết rõ mọi “sự thực bên trong” của vấn đề, tôi cho rằng Ông Ngô Đình Diệm làm như vậy là Đúng, và sở dĩ tôi phải mời cho bằng được ông Ngô Đình Diệm, vì cần phải đối phó với Cộng sản Bắc Việt, và những mưu đồ của chúng. Cạnh đó, tôi vẫn không sao quên được việc người Pháp luôn luôn xem Ông Ngô Đình Diệm là kẻ thù, chứ không phải là Cộng sản Bắc Việt !
 
Do đó, tôi không còn coi việc tôi bị ông Ngô Đình Diệm “truất phế” là một hành động “bất trung”, vì tôi khẳng định Ông Ngô Đình Diệm là một Trung Thần !
 
Thoạt tiên, tôi có buồn phiền sao ông Diệm không bàn trước với tôi, nhưng suy nghĩ kỹ, thì ông Diệm có hai lý do chính yếu:
 
- Bàn trước với tôi, vì sợ người Pháp hay vì Ông cho rằng tôi đã bị “người Pháp mua chuộc”.
- Ông Diệm “giận” tôi, vì tôi đã không làm gì để giúp ông chống lại phía Tướng Nguyễn văn Hinh + Bình Xuyên + Giáo phái … (khi ấy, tôi phải ở thế “án binh bất động”, vì không làm gì được: Tướng Hinh là Pháp !
 
- Vậy, khi bị “truất phế” Bác đã phản ứng như thế nào ?
Mặc dù bị đủ mọi thứ áp lực, chỉ trích từ phía người Pháp cũng như từ phía những người “Bảo Hoàng”, tôi vẫn không có phản ứng gì, vì tôi đồng tình với Ông Ngô Đình Diệm:
 
Phải Hy Sinh Tất Cả, nếu muốn Tiêu Diệt cộng sản!
 
Và do việc (7) Đức Vua Bảo Đại theo Thiên Chúa Giáo, với Tên Thánh Gioan Baotixita là Tên Thánh của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, tôi dám khẳng định rằng: không còn gì khúc mắc gì giữa hai nhân vật chống Cộng hàng đầu của Việt Nam là Cựu Hoàng Bảo Đại và Cố tổng Thống Ngô Đình Diệm.
 
(7) LXN:
        Vào năm 1969, Ông Nguyễn Nam Sơn vẫn còn gọi Cựu-Hoàng Bảo Đại là Vua, là Đức Vua, là Bệ Hạ” (Vua Bảo Đại đã thoái-vị từ năm 1945), là việc riêng của ông ấy.
Nhưng, vào năm 1954 mà Ông Sơn lại bắt Ông Ngô Đình Diệm phải gọi Quốc-Trưởng Bảo Đai là Hoàng Thượng thì không đúng với Sự Thật; huống chi Ông Diệm là người rành hơn ai hết về các lễ-nghi, phép-tắc cung-đình, và vào lúc này thì lại nắm vững hơn ai hết về thân-thế, vai trò, thế đứng giữa hai người.
Viết về lịch-sử mà không nhớ đúng bối-cảnh, địa-vị, quy-tắc xưng-hô giữa các nhân-vật liên-quan, thì làm sao mà người-đọc tin được?
 
Nguyễn Nam Sơn
 
Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, trang 498.
Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, trang 516.
Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, trang 514.
Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, trang 514
 
----------------------------------------------------------------------------------------------------
 *
        Tóm lại, hầu như Ông Nguyễn Nam Sơn muốn nhấn mạnh rằng Ông Ngô Đình Diệm không phải do Mỹ đưa về, mà do chính Quốc-Trưởng Bảo Đại nài-nỉ mời làm Thủ-Tướng; và chính Ông Bảo Đại cũng không giận-hờn gì về vụ bị Thủ-Tướng Ngô Đình Diệm truất-phế: việc đó thì chính Ông Bảo Đại đã viết trong cuốn hồi-ký Con Rồng Việt-Nam mà rất nhiều người đã đọc rồi, đã biết rồi. Có gì là mới, lạ đâu?
Ông Nguyễn Nam Sơn chỉ viết lại những điều mà nhiều người đã viết, đã đọc, đã biết (nhưng lại sai nhiều về không-gian, thời-điểm, sự-việc, ngôn-từ...). Thế thì có gì mà Ông Sơn lại giáo đầu rằng: Suy nghĩ thật kỹ, đây không là một sự so sánh chỉ có giá trị “nghe chơi cho vui”, mà nó chứa đựng những sự thật mà chính cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cố ý công bố với toàn dân, nhưng chưa kịp.
Và bây giờ thì Ông Nguyễn Nam Sơn đã công-bố ra rồi, “những sự thật mà cố TT Ngô Đình Diệm đã cố ý nhưng chưa kịp công-bố với toàn-dân”?
 
Tuy-nhiên, “sự so sánh” ấy, “những sự thật” ấy, Ông Sơn không dám nhận là của mình, mà đổ cho “một nhà quan sát [nào đó] về các diễn biến chánh trị tại Việt Nam, trong những giai đoạn cận kim (người đó xin được khỏi nêu tên)”.
Có gì ghê-gớm lắm mà sợ trách-nhiệm nên phải giấu tên?
 
Vấn-đề còn lại là: Bảo Đại đưa banh cho Ngô Đình Diệm sút, và Ngô Đình Diệm đã sút vào lưới Cộng sản Bắc Việt như thế nào, mà Ông Nguyễn Nam Sơn (à không, nhà quan sát” kia) bảo là hai người rất ăn jeu” với nhau?
 
 
 
Tháng Tư Đen đã đến rồi.
Muốn biết thế-lực nào, biến-cố nào
đã giết VNCH vào ngày Quốc-Hận 30-4-1975,
xin mời đọc
Nam Cali: các nhà sách Tú Quỳnh, Tự Lực
Bắc Cali: các nhà sách Hương Giang, Khai Trí, Tự Do
 

No comments: