Saturday, April 20, 2013

TRẦN HỒNG CHÂU * TRANG THƠ VONG QUỐC LY HƯƠNG

 

BIỂN OAN KHIÊN 
TRẦN HỒNG CHÂU


biển vẫn biển quê hương
nối dài muôn trùng sóng
hồ khoan vẫn bắc cầu vồng nhớ nhung
lửa tiếp sức vẫn từ lòng đất mẹ...

nhưng dưới sâu
sâu nữa
vạn hồn thuyền nhân
sớm đi tối về
vẫn oan khiên
ngập tràn biển đông!

nước biển có giải oan
trắng tinh hồn nhược tiểu?
nước biển có mặn chát
vạn niềm đau ?
nước biển có rửa sạch
ý thức hệ đen
đồ thán
chất ngất trời xanh ?

sóng vật vờ
sóng thành đỉnh Hy Mã
sóng thành vực A tỳ
thuyền lá tre vút lên lời nguyện cầu
đỏ thương đau
một hạt cát trong vô cùng sa mạc
một giọt nước trong vô cùng đại dương

đoàn hải khấu
ác điểu đen
bỗng đổ sập xuống một trời bóng tối
nữ tu, thôi hết nữ đồng trinh
nghĩa phu thê, thôi lời vĩnh biệt
em gái nhỏ, thôi nhé
dẫm nát một búp hồng non!

mắt loạn thị
đầu hoang tưởng
nhãn ngư, ngư nhãn
điệu hồ khoan, ơ hờ!
ta đã đi đến tận cùng của chịu đựng
đi! cho ta nắm bàn tay tuyệt diệu
cho ta vào lòng biển sâu
vào giấc ngủ vô thường...

dưới sâu vẫn vô vàn cánh bay
dằng dặc
dây xích oan khiên
về lòng đất
ai đây tiêp dẫn
chúng sinh hồn trầm lạc ?

Trần Hồng Châu
( Nhớ Đất Thương Trời )

 MẸ ÂU CƠ HÔM NAY KHÓC HAY CƯỜI ?

Tin AFP rao truyền khắp năm châu bốn biển
‘’Trong năm năm gần đây 5000 (hay 50,000?) con gái Việt Nam đã được bán buôn dưới nhiều hình thức’’
Những người con gái từng thấy trong ca dao
Trong thơ Nguyễn Bính chân quê
Trong thơ Hàn Mặc Tử chị ấy năm nay còn gánh
thóc dọc bờ sông trắng nắng chang chang?
50 năm trước đây, thời thực dân mấy đời
bánh đúc có xương
Họ còn được là cô dâu trinh trắng nón quai thao về
nhà những chàng trai quan họ quần chùng
áo dài nguyên nếp tình quê
5000 ngưồi con gái Việt Nam ấy, hôm nay sau cơn mê sảng ý thức hệ,
mà họ không hề tạo nên,
đã là món hàng tươi sống xuất khẩu

1. Về những phường dạ lạc Hồng Kông
2. Về những xóm yên hoa Ma Cao
3. Về đảo quốc Đài Loan xả xui bằng chữ ngàn vàng
4. Về vùng Lưỡng Quảng chiều mưa biên giới em đi về đâu?
5. Về niềm tủi nhục ngửa nghiêng Vọng Các thủ đô
ổ nhện suốt sáng thâu đêm. . . .

 Người đi xa xuất khẩu hàng tươi sống

Suốt đời đánh mất mái chùa rêu phong.
Mất giọng bồng mạc mát tươi đồng quê
Mất điệu hò mái nhì và lý ngựa ô.
Mất tiêu mất tích!
Người ở lại

1. Bia ôm pha nước mắt
 Đắng đến lưỡi tê dại
Bia sóng sánh vàng
Ngàn vàng cũng mất
Mất tiệt mất trắng
Mất tích mất tiêu
Trong buồng khách sạn đen
Đêm trắng sex tours
Của tư bản cũ
Pháp: On va boire un coup?
Mỹ: OK Salam! Make love not war!
Của tư bản mới:
Đại Hàn đi tìm kim chi bản xứ
Hương cảng mê của lạ nguyên xi, nguyên chất
Mã Lai Á con dân ông hoàng tỷ phú có tên trong bản phong thần Fortune
Người Thượng không từ Pleiku tới bỗng dưng vớ được " cây quế giữa rừng

2. Sân golf nhặt banh cho chủ tư bản đủ loại
Và làm đủ việc cho anh hai chi tiền.
Trước ống kính nón bỗng che nửa mặt phong trần
Để bớt ánh nắng hè soi mói
Để nhẹ hờn tủi và ngượng chín người 
Vì khắp thế giới  không đâu có đoàn gái trẻ xách rổ đi nhặt banh golf
Cho người ngoại tộc tiêu khiển trên sân cỏ nham nhở một bầy dê râu xồm

Mẹ Âu Cơ hôm nay khóc hay cười
Trái tim mẹ chợt vỡ tung vào lịch sử
Bùn đen pha lệ đắng 
Giữa tiếng cầu tài vô duyên
Giữa tiếng cọ xát xương sống gập đôi mềm nhũn
Của những đỉnh kinh tài hối mại
Xun xoa trước những khuôn mặt tư bản ... dẫy chết
Bóng nhẫy tự mãn
Phè phỡn ngạo mạn
Mẹ Âu Cơ đã sống 5000 năm văn hiến để hôm nay thấy hơn 5000 con gái thương yêu của mẹ
Run rẫy đi ra trong nguồn lệ chảy
Về đỏ xanh phường dạ lạc Hồng Kông
Về đen đủi đêm Bangkok  thủ đô ổ nhện
Về đổ bác yên hoa Macao cầm vợ đợ con....
Mẹ Âu Cơ hôm nay khóc hay cười
Mẹ còn nước mắt hay không?

( Hạnh Phúc Đến Từng Phút Giây. Mẹ Âu Cơ hôm nay khóc hay cười?)


BUỔI CHIỀU GÓC CẠNH

 Một buổi chiều góc cạnh xù xì
Tôi hay ai đó
Người tiền sử trần truồng Thượng Đế
Người giả tưởng thiên niên kỷ 03
Mới ra lò kỹ nghệ gene đa sắc tố
Thằng người 5 mặt, 16 tay?

Tôi nghe lớn dần
Căng phồng từng thớ thịt biếng nhác
Cùng cánh đêm mãn khai
Hoa quỳnh đua việt dã
Mình gồng theo  thời gian tím lilas

Lớn dần hay không lớn?
Bằng tím nâu dòng suối Coca mười năm hãm tài
Bằng hamburger  Thái Sơn sỏi đá thần sầu
Chặn ngang thực quản đầu bò ngoan cố
Tôi trôi theo biển đời cười khóc
Giữa phố phường lì lợm gầm gừ
Đô thị gồ ghề
Gai góc
Nóng nung tái mặt
Lạnh đông cháy người !

Trôi hay không trôi?
Giữa lằn đường vàng trắng khó đăm đăm
 Lằn đường, lane đường
Mù mịt tít mù
Chạy mút mùa như đời cải tạo không án lệnh
Chạy phân minh nhị nguyên
Như đường ranh tư bản dẫy chết. . . vẫn sống nhăn răng
Như đường ranh vô sản tiến nhanh tiến mạnh về thiên đường mù.

Trôi  hay không trôi
Giữa đám đông quan chức miền hùng biện tam thập lục sứ quân hải ngoại
Giữa đám đông đàn bà phấn trát kim cương và hợm hĩnh đầy mình giầu xổi
Giữa sân khấu tạp lục đường phố
 Bolsa. Nhìn xa
Động. Xuyên mình thế kỷ
Bon xà
Khẩu Phật tâm xà
Tôi yêu đường phố này vô cùng
Tôi ghét đường phố này vô cùng!

Cuối thế kỷ rồi
Phất phơ dòng đời
Thân không thuộc về ai
Hồn chẳng bám vào đâu
Nỗi nhớ quằn quại cờ thất tinh miền châu thổ
Một mình
Một mình

Ngả tư Magnolia
Magnolia ?
Mộc lan? Trà mi? Em xuống mau
Từ trời xanh thẳm
Từ cánh hạc vàng

Mặc Lan? Magnolia?
Tôi cùng đường rồi
Hết trốn chạy
Em xuống mau
Cho mình theo ghé!
(Hạnh Phúc đến Từng Phút Giây . Buổi chiều góc cạnh)




LÀM THƠ SAU CƠN HỒNG THỦY

Từng dòng thơ
 xé đôi xé ba
xé ngang xé dọc
từng mảnh tâm hồn đi ở đậu
cách xa nhau thật bất ngờ!
Bạn A một mảnh, Minh Phụng
bạn B một mảnh, Phan Đình phùng
Cái đầu trên gác xép gói bát hương
 Cái đuôi gói kín sau tủ sách
trong bìa thơ Đoạn Trường

Gia đình ly tán
bài thơ chia cắt hình hài
như hổ tướng ngoài sa trương Tam Quốc
đầu vùi cát bụi cửa Hàm Cốc
thân chôn lau sậy Động Đình Hồ
đầu vùi Tam giáp TRường Giang
thân chôn vách đá mấy hàng Ly Sơn
ngàn mắt cú vọ
nhìn mà chẳng thấy
chẳng hiểu
nhà thơ thành gian thương giấu hàng
chơi hú tim chữ nghĩa
cười nổ tung những khuôn mặt đen

ôi xót xa
thương quê hương tan tác
thương đồng bào phân ly
thương cho thơ
những mảnh hồn xé lẻ
nổi trôi
đợi ngày đoàn tụ

nhất định
sấm sét cuồng phong sẽ vùng dậy
từ những đốm lửa nhỏ
từ những di động vi ba
Tần Thủy hoàng chết khô
Trong lửa đỏ Hàm Dương
phần thư! phần thư!
nhưng bài thơ vẫn tồn tại
trọn vẹn
ung dung
trên nẻo đường khai phá
nẻo đường tự do
(Hạnh Phúc đến Từng Phút Giây. Làm thơ sau cơn hồng thủy)

No comments: