Wednesday, July 3, 2013

SƠN TRUNG * LUẬT SƯ TRẦN VĂN TUYÊN

|LUẬT SƯ TRẦN VĂN TUYÊN
(1913-1976)
Sơn Trung


 I. SƠ LƯỢC TIỂU SỬ LS TRẦN VĂN TUYÊN

Luật sư Trần Văn Tuyên là một trí thức,  một luật sư, môt nhà văn, một nhà chính trị yêu nước, chống cộng sản và chống các chính phủ phi dân chủ tại miền Nam.. Cá nhân tôi rất ngưỡng mộ ông. .Hôm nay, tôi viết bài này để nhìn lại một danh nhân nước Việt, và một trang lịch sử của Việt Nam từ 1954 đến 1975.

LS Trần Văn Tuyên là một trong những chiến sĩ tranh đấu chống Pháp để mưu cầu dộc lập cho Việt Nam.LS Trần Văn Tuyên  bắt đầu sự nghiệp chính trị với sự gia nhập Việt-Nam Quốc Dân Đảng (Việt Quốc) vào năm 1929 lúc 16 tuổi, một năm trước khi xẩy ra vụ khởi nghĩa Yên-Bái. Sau ông  cộng tác cùng các nhà cách mạng như Nguyễn-Hải-Thần, Nguyễn-Tường-Tam hoạt động chống Pháp, bị mật vụ Pháp bắt bỏ tù vào năm 1943 Năm 1946, LS Tuyên tham gia chính-phủ liên hiệp do ô. Hồ-Chí-Minh làm Thủ Tướng, với chức vụ Đổng Lý Văn Phòng Bộ Ngoại Giao do ô. Nguyễn-Tường-Tam làm Tổng-Trưởng. Một năm sau ông cùng với các lãnh tụ VNQDĐ khác như Nguyễn-Tường Tam, Nguyễn Hải-Thần, Vũ Hồng Khanh,v.v. bỏ qua Trung-Hoavì cộng sản ra tay sát hại các đảng phái quốc gia cụ thể là vụ Ôn Như hầu, và việc giết hại Huỳnh giáo chủ và các nhà cách mạng Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Bùi Quang Chiêu...

Vua Bảo Đại hội đàm với Pháp tại vịnh Hạ Long vào ngày 6.12.1947,  và thành lập chính phủ quốc gia, LS Tuyên được mời  giữ chức vụ Tổng-Trưởng Thông-Tin vào năm 1949 trong nội-các của Tướng Nguyễn-Văn-Xuân, sau đó tham gia vào nội các Trần-Văn-Hữu (1949-1951) với chức vụ Bộ Trưởng Phủ Thủ-Tướng. Trong  hội-nghị Pau để thương lượng với chính quyền Pháp trao trả chủ quyền cho Việt-Nam, LS Tuyên đã quyết liệt phản đối sự vi phạm trắng trợn các thỏa ước Pháp đã ký kết.  Tướng De Lattre de Tassigny tức giận ra lệnh trục xuất LS Tuyên ra khỏi Việt-Nam.
Ông trốn vào khu bưng biền Tây-Ninh, liên kết với các giáo phái Cao-Đài và các đảng phái quốc-gia như Đại-Việt, VNQDĐ, Việt-Nam Phục-Quốc Hội, Dân-Xã Đảng và một số các nhà trí-thức để lập một mặt trận liên kết chống lại cả Pháp lẫn Cộng-Sản. Mặt Trận Thống Nhất Quốc Gia ra đời vào năm 1953. Năm sau, Mặt-Trận Liên-Minh Tổ-Quốc, bao gồm cả hai lực lượng Hòa-Hảo và Bình-Xuyên, được thành-lập.

Hội nghị Genève chấm dứt. Trở về nước LS Tuyên thành lập Mặt Trận Quốc-Gia Liên-Hiệp vào năm 1955 . Tổ chức này  năm 1958 kêu gọi Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm dân chủ hóa chính quyền, chống bất công xã-hội, thiết lập các quyền tự do căn bản (ngôn luận, báo chí, lập hội,...).  Được Tổng-Thống Diệm mời vào làm Bộ Ngoại Giao sau khi BS Trần-Văn-Đỗ từ chức, nhưng LS Tuyên đã khước từ vì quan niệm rằng mình không thể hợp tác với một quan lại của triều-đình Huế mà lại truất phế vua. 
Trong những năm 1955-58, , ông bị công-an bắt cóc đôi ba lần.

Tháng 4.1959, LS Tuyên cùng với 17 nhà chính trị độc-lập nổi tiếng của miền Nam như các ông Lê-Ngọc-Chân, Trần-Văn-Đỗ, Trần Văn Hương, Phan Huy Quát, Phan Khắc-Sửu, Nguyễn-Bảo-Toàn, Trần-Văn-Văn, Nguyễn Lưu Viên họp tại khách sạn Caravelle, Saigon thành lập nhóm Tự-Do Tiến-Bộ  và thảo ra một văn thư gửi cho Tổng-Thống Ngô-Đình-Diệm để kêu gọi ông dân-chủ hóa guồng máy chính-trị của miền Nam, thừa nhận đối lập, tôn-trọng dân quyền Vì lý do đó, sau vụ đảo chánh hụt của Đại-Tá Nhẩy Dù Nguyễn-Chánh-Thi vào ngày 11.11.1960, LS Trần-Văn-Tuyên và nhóm Tự-Do Tiến-Bộ bị nghi ngờ dính líu vào vụ đảo chánh và bị bắt giam. Một số bị đưa ra Côn Đảo, trong đó có cụ Phan-Khắc-Sửu,  LS Tuyên

Sau 1975, ông bị cộng sản bắt giam. Trong ngục, ông vẫn bình thản giữ vững khí cao cả không chịu khuất phục trước bạo lực cộng sản.. Hơn một năm sau khi ở tù cộng sản,  chính trị gia quốc gia, nhà văn hóa,Luật sư Trần Văn Tuyên ngã gục trong trại tù tập trung Hà Sơn Bình, hai ngày sau thì từ trần., thọ 63 tuổi.
Trong đời ông từ các hoạt động chống Pháp, chống Ngô Đình Diệm đã cho thấy ông là một người quốc gia chân chính. Cái chết của ông cũng cho thấy ông là một người bất khuất, không đầu hàng cộng sản.

II. CÁC HOẠT ĐỘNG CHÍNH TRỊ CỦA LS, TRẦN VĂN TUYÊN

1.PHÓ THỦ TƯỚNG TRẦN VĂN TUYÊN  VÀ VIỆC MỸ ĐEM QUÂN VÀO VIỆT NAM

  Năm 1965, LS Trần Văn Tuyên ra nhận chức Phó Thủ tướng cũng là lúc tình trạng chính trị và quân sự Việt Nam lâm vào hỗn loạn. Lúc ông lên nhận vai nặng chính trị cũng là lúc quân Mỹ đổ bộ vào Đà Nẳng mà không hề xin phép chính phủ.  LS Tuyên và Thủ-Tướng Phan Huy Quát chủ trương chống lại việc mang quân Mỹ vào Việt-Nam nên chỉ sau 4 tháng cầm quyền, nội các Phan-Huy-Quát bị phe quân nhân của Tướng Nguyễn-Văn-Thiệu, với hậu thuẫn của Hoa-Kỳ, lật đổ vào tháng 6.1965 (1)

Đây là một tình trạng vô cùng tế nhị.. Bác sĩ Phan Huy Quát và LS Trần Văn Tuyên đứng trước tình trạng khó xử, Có phải hai ông chủ trương chống lại việc Mỹ đổ quân vào Việt Nam,? Phải chăng vì thế  mà Mỹ tìm cách lật đổ chính phủ Phan  Huy Quát để đưa Nguyễn Văn Thiệu lên.? Dù ông không chống Mỹ, các phe phái trong quân đội và các tôn giáo Việt Nam cũng muốn loại trừ ông.  Có thể bọn gian điệp bên cạnh Thiên chúa giáo muốn đưa Thiệu lên để dễ khuynh loát. Việc rõ rệt là sau đó Nguyễn Van Thiệu lên, bên cạnh Thiệu lại có rất đông cụm tình A 22 trong dinh Độc lập.

Chúng tôi có những nhận xét sau:
+1. Trước tình hình khó khăn như vậy, mà hai ông Phan Huy Quát và Trần Văn Tuyên hành động quá thật thà thẳng thắn chứ không mánh  lới khôn lanh như cộng sản . Hai ông chống đối chứng tỏ hai ông yêu nước chứ không cúi đầu bán nước như cộng sản, Tuy nhiên, yêu nước cũng cần sự khôn ngoan của nhà chính trị. Cổ nhân đã nói:" răng cứng thì gãy, lưỡi mềm thì còn"

+2.  Quân Mỹ đổ bộ ngày 8-3-1965. Ngày 16.2.1965 Hội Đồng Quân Lực sau hai lần đổi tên là Hội Đồng Quân Nhân và Hội Đồng Quân Đội, ra tuyên cáo lãnh trọng trách tuyên nhiệm  chỉ định thủ tướng, thành lập Hội Đồng Quân Dân và triệu tập Quốc Dân Đại Hội ngày 27.6.1965. Hội Đồng Quân Lực đã bổ nhiệm chính trị gia Phan Khắc Sửu làm quốc trưởng và chính trị gia Bác Sĩ Phan Huy Quát làm thủ tướng. Như vậy, quân Mỹ đổ bộ trước khi chính phủ Phan Huy Quát thành lập.  Trong trường hợp này, chính phủ Phan Huy Quát không chịu trách nhiệm, nên im lặng hoặc xử sự khôn khéo, mềm dẽo. Nếu Mỹ đổ quân sau khi hai ông lập chính phủ, và nếu hai ông bất bình thì hai ông có thể từ chức. Trong trường hợp này chính là hai ông đã đầu hàng, đã bỏ cuộc , và chứng tỏ là những nhà chính trị bất tài.

+3. Quân Mỹ đổ bộ trước khi Bác sĩ Phan Huy Quát lập chính phủ, hai ông  phải biết việc này. Nếu thấy bất lợi cho tổ quốc và bản thân thì BS Quát và LS Tuyên không nên ra lập chính phủ.  Các ông chỉ có ba đường, Một là im lặng  mà tìm kế sách. Hai là theo cộng sản chống Mỹ cứu nước, ba là hai ông nên làm những ẩn sĩ thời loạn. Các ông có tinh thần quốc gia, không theo cộng sản mà thấy bất lực trước thời cuộc, tốt nhất là nên ẩn dật.

+4. Có thể việc Mỹ đổ bộ đã được hội đồng quân lực đồng ý, nếu không công khai thì cũng được sự thỏa thuận ngầm của ai đó trong hội đồng quân lực. Trên thực tế, Người Mỹ đã can thiệp vào Việt Nam . Sau 1954, người Mỹ đã thay thế Pháp, đã  đưa ông Diệm về,  lập ông Diệm làm  Tổng Thống,  ông Diệm chắc cũng ký kết gì với Mỹ để nhận viện  trợ Mỹ, nhận hàng ngàn cố vấn Mỹ vào Việt Nam. Chính sau 1954, Cộng sản đã lớn tiếng tố cáo Mỹ xâm lược Việt Nam, và cũng từ lâu, cộng sản đã kết tội Bảo Đại, Diệm và các ông chính trị gia  miền Nam là tay sai Pháp , Mỹ...Thực tế, VNCH đã là đồng minh của Mỹ, đã nhận sự viện trợ quân sự của Mỹ. Sau, ông Diệm từ chối việc Mỹ đổ quân   (?)---có thật vậy không hay chỉ là sự khoa trương bịa đặt  của bọn bộ hạ ông?---- nếu quả thực thì đó là vì ông đã thay lòng đổi dạ.

+5. .Mỹ khác  Trung Cộng.  Từ trước đấy nay chưa từng thấy Mỹ thực dân, chiếm đất. Trung Cộng có mục đích xâm lăng thế giới., là một loại đế quốc thực dân, đã xâm lăng Tây Tạng, Mông Cổ, chiếm hải đảo và đất Việt Nam, đồng thời muốn chiến toàn biển Đông khi họ vẽ bản đồ lưỡi bò. Mỹ hành quân ở đâu cũng chỉ ngắn hạn. Đồng minh của Mỹ thì trở thành con rồng, còn nô lệ Trung Cộng thì thành dun dế. Hai đường đó, lúc đó chúng ta phải chọn một.

(6). Việc Mỹ đổ quân là cần thiết.  Người Mỹ đã lầm lẫn khi chọn Ngô Đình Diệm vì họ nghĩ rằng Thiên Chúa giáo chống cộng,  CIA và bộ tham mưu của toà Bạch Ốc rất đông nhân tài nhưng họ tỏ ra kém cỏi  khi  họ không biết rằng Vatican đã bắt tay với cộng sản. Gia đình ông Diệm và các cha như Hoàng Quỳnh , giám mục Ngô Đình Thục từ đầu đã chủ trương diệt chính phủ miền Nam. Mỹ phải ra tay vì sợ  Miền Nam rơi vào tay cộng sản bởi vì một thế lực hùng hậu nhất đang áp đảo miền Nam và lực lượng Mỹ. Đó là thế lực Vatican  .Lê Xuân Nhuận viết:

Trên bàn cờ thời-sự Miền Nam Việt-Nam, vào giai-đoạn cuối-cùng của lịch-sử Việt-Nam Cộng-Hòa, chỉ còn có một ván cờ mới―chung-kết và chung-quyết:
Đối-thủ chính bên phía đối-lập với Chính-Quyền là các Nhóm “Giáo-Dân Tranh Đấu”, do đại-khối hơn 300 linh-mục trong “Phong Trào Chống Tham Nhũng” và cả đám linh-mục cộng-sản nằm vùng, tay sai và thân-Cộng, “lãnh-đạo tinh-thần” Kitô-Giáo Việt-Nam, đứng ra thao-túng tình-hình.
Ở trên đầu và sau lưng họ là Tòa Thánh La-Mã với đích-thân Giáo-Hoàng Phaolô VI cùng với hàng chục quốc-gia chư-hầu của Vương-Quốc Vatican.
Thế đánh cạn-tàu ráo-máng của nội-thù đã chiếu bí Tổng-Thống Nguyễn Văn Thiệu, trực-tiếp mở đường cho ngoại-địch hạ gục đối-thủ trong nước cờ kết-thúc giữa Bắc-Việt Xâm-Lược với Việt-Nam Cộng-Hòa.
(2)

Việc họ Ngô cùng bọn thủ hạ và các giám mục, linh mục Thiên chúa giáo mang danh nghĩa chống cộng nhưng bên trong bắt tay với cộng sản từ lâu, it nhất là từ 1956. Nhiều báo chí và sử sách đã đề cập việc này:

+1. Việc Ngô Đình Cẩn bán gạo cho cộng sản năm 1956 (3) (4) (5)
+2.Việc Ngô Đình Thục đưa người vào dinh Độc Lập. Việc tướng Nguyễn Chính Thi khám phá đường dây cộng sản với triều đình họ Ngô, việc họ Ngô tiếp tế thuốc men, lương thực cho cộng sản  như hàng đống thuốc tây của các dược phòng bộ hạ Ngô Đình như bọn Trang Hai, La Thành... .(6)
+3. Cụm A 22 trong Dinh Độc Lập .Nhiều tài liệu cho biết Phạm Xuân Ẩn, Vũ Ngọc Nha, Phạm Ngọc Thảo và các điệp viện cộng sản đều ở dưới trướng của Giám mục Lê Hữu Từ, được Hoàng Quỳnh can thiệp và được các linh mục nuôi dưỡng, che giấu. Riêng Vũ Ngọc Nhạ được tòa thánh Vatican biểu dương (7) (8) (9)(10)(11)(12).


Như các chú thích trên đây chứng tỏ việc này nhiều người biết chứ không phải một ai tung tin vịt để làm mất uy tín Vatican và nhà Ngô. Việc biểu dương này chứng tỏ  Vatican không hề che đậy. Việc khen thưởng này  chứng tỏ Nhu Diệm và các hàng  giáo phẩm Việt Nam  đã vâng lệnh Giáo hòang mà phản bội tổ quốc Việt Nam và đồng minh Mỹ  mà bắt tay với cộng sản. Đó là một bằng chứng hiển nhiên không thể bảo ràng người ta vu cho Diêm Nhu bắt tay với cộng sản, và cũng không thể bảo người ta vu vạ cho đức Thánh Cha yêu quý Satan! Ôi! Đức Thánh Cha, các giám mục, linh mục Việt Nam, chính quyền Ngô Đình Diệm đã bán linh hồn cho quỷ. Chúng ta biết trách ai? Than van với ai? Đổ tội cho ai?

+4. Diệm Nhu đã thả các yếu nhân cộng sản đã bị An Ninh hoặc Quân Đội ta bắt đuợc. Đó là vụ Nguyễn Trân bày cuộc đấu lý để thả Trần Bạch Đằng (13), và Diệm Nhu thả Lê Duẩn.(14)(15)
 An Ninh và Quân đội ta hành quân bắt được nhiều cán bộ cộng sản cao cấp nhưng NGô Đình Diệm ra lệnh thả.  Ngô Đình Diệm bày ra vụ Nguyễn Trân đấu lý với cộng sản rồi thả ra.Trong số này có Trần Bạch Đằng. Ai đời ông Tỉnh trưởng lại đấu lý với tù nhân rồi tự tiện thả ra? Làm quận trưởng, tỉnh trưởng phải biết đó  tội chết. Nguyễn Trân làm việc này là do lệnh Nhu Diệm. Hai ông Diệm Nhu muốn bắt tay với Việt Cộng nên thả Việt Cộng gộc ra nên bày ra trò đấu lý. Người ta bảo rằng ông Nhu và bà Nhu kiêu căng xem thiên hạ dưới gót chân, chỉ có hai ông bà là đỉnh cao trí tuệ của Việt Nam Cộng Hòa. Phải rồi, xung quanh hai ông toàn là bọn tôi tớ nhà Ngô, bọn hầu hạ cha cố vâng dạ quen nết, thành thử có ai dám có ý kiến khác đâu!

 Người ta cũng bảo ông Nhu muốn trí tuệ lên đỉnh cao nên đã dùng vị nồng của ả phù dung. Trong cơn say, ông mới nảy sinh ra diệu kế, nhưng than ôi, cái trò này che mắt đưọc ai! Ông Cao Thế Dung nhận xét  về Ngô Đình Diệm như sau : Ông  Diệm khắt khe tàn ác với người quốc gia nhưng rộng lượng với kẻ thù.
Không phải thế đâu!Ông Diệm không khoan dung  , hai ông Diệm Nhu muốn tỏ lòng trung thành với Hồ Chí Minh, nhất tâm theo ngọn cờ đỏ sao vàng!Hành động này cũng là hành động của Nguyễn Văn Thiệu nuôi con Trương Như Tảng.

+5.Diệm Nhu và bọn cộng sản đã tiết lộ bí mật quân sự, hoặc thay đổi các kế hoạch hành quân để cứu cộng sản. Tài liệu Đỗ Trọng ghi lại Hồi Ký Huỳnh văn Cao:
 Tướng Huỳnh Văn Cao còn cho biết cả Đại tướng Harkins cũng nghi ngờ TT Diệm. Bởi vì cuộc hành quân nào của QLVNCH sắp mở ra mà báo cho Tổng Thống phủ thì VC đều biết trước! Cho thấy người Mỹ, CIA đã biết và theo dõi bám sát ông Ngô Đình Nhu từ lâu. Và người Mỹ nhiều lần đòi Tổng Thống Diệm loại trừ ông Nhu. Các tướng lãnh cũng đòi loại trừ ông Nhu nhưng ông Diệm cương quyết giữ ông Nhu!  (16).
Huỳnh Văn Cao cũng nói đến kế hoạch hành quân của ông bị thay đổi : "Sau khi tôi rời Bộ Tổng Tham Mưu thì kế hoạch laị hoàn toàn đổi mới. Bộ Tổng Tham Mưu cho một lực lượng nhảy Dù gồm 2 đại đội, có một bộ phận chỉ huy, sắp xếp như vậy thì ĐÚNG sách vở, mà KHÔNG ĐÚNG với thực tế chiến trường. Chờ cho máy bay chuẩn bị đầy đủ để chở một lực lượng Nhảy Dù thì gần hết ngày, thả quân Dù xuống mặt trận thì trời sắp tối, và khi máy bay thả Dù xong thì trời tối om. Có số nhảy xuống đúng DZ, nhưng chỉ để nằm tại chỗ qua đêm, có số mắc tòn ten trên cây (Một kiếp người 19) (17).

+6.Việc rõ rệt là sau 1963, các giám mục, linh mục, trí thức Thiên chúa giáo nổi lên chống Thiệu tham nhũng, đòi hòa bình, chống Mỹ xâm lược cụ thể như linh mục Trần Hữu Thanh, bà Nguyễn Thị Thanh dấy lên việc chống Thiệu tham nhũng, các báo chí như Đại Dân Tộc, Tin Sáng, Điện Tín,  nhà xuất bản Trình Bày. Như vậy, trong lúc này, Do Thái, Mỹ phản chiến , Mỹ diều hâu, Cộng sản,  một số Thiên Chúa giáo, một số Phật giáo muốn  chấm dứt chiến tranh, muốn kết thúc VNCH. Trong một lúc, nhiều kẻ muốn giết VNCH, nào phải riêng ai! Chính phủ và nhân dân Miền Nam phải lâm vào cảnh "tứ diện thụ địch", dù Khổng Minh tái thế cũng phải bó tay!

+7. Từ khi Ngô Đình Diệm băt tay với cộng sản, họ đã đâm sau lưng quân dân ta, nuôi cộng sản trong dinh Độc lập, phá hoại các cuộc hành quân của quân ta, cho nên quân sự ta suy yếu. Việc này cũng làm cho tinh thần quân sĩ xuống thấp. Việc Ngô Đình Diệm điều đình với cộng sản cũng giống như việc Từ Hải đầu hàng làm cho quân tình bê trễ:
Chỉnh nghi tiếp sứ vội vàng,
Hẹn kỳ thúc giáp quyết đường giải binh.
Tin lời thành hạ yêu minh,
Ngọn cờ ngơ ngác trống canh trễ tràng.
2505. Việc binh bỏ chẳng giữ giàng,
Vương sư dòm đã tỏ tường thực hư.
Hồ công quyết kế thừa cơ,
Lễ tiên binh hậu khắc cờ tập công. 

+8.Tình hình chính trị và quân sự miền nam  rất thê thảm. Trong ba năm sau 1963  có sáu cuộc đảo chánh. Cộng quân  nhân lúc này tấn công khắp nơi, sự tồn tại của  Miền Nam tự do như treo sợi chỉ mành!
Vì những lý do trên, Mỹ phải vào Việt Nam gấp.Ngoài ra, đã đến lúc Mỹ tiến hành hòa đàm. Từ 1950, Tổng Thống Mỹ đã muốn hòa bình nhưng phía Liên Xô, Trung Cộng thấy thế thì làm cao. Cho đến khi Khrushchev tố cáo tội ác Stalin, đưa ra chủ trương xét lại, mở ra lý thuyết hòa bình, tư bản cộng sản cộng tác, Mỹ mới đẩy mạnh việc sống chung. Người Mỹ cũng hiểu tư tưởng Lão Tử:" Muốn tiến phải lùi, muốn lùi phải tiến." Người Mỹ cũng áp dụng chính sách "đả đả đàm đàm". Muốn hòa bình, người Mỹ phải tiến hành chiến tranh, phải đem quân vào Việt Nam. Người Mỹ chỉ gây áp lực, và đây là một cuộc chiến không cần thắng lợi là như thế.

 Mục đich này là  tấn công hòa bình không phải xâm lược như Trung Cộng. Đây là một kế hoạch toàn cầu, sửa soạn cho không thành kế. Họ không bỏ rơi Việt Nam một mình xoay xở, muốn ra sao thì ra mà muốn Việt Nam cũng thực hiện không thành kế, nghĩa là  để cho cộng sản chiếm thành, toàn quân rút lui.không một ai  ở lại hoạt động, không một ai có thể  chống đối cộng sản bằng vũ lực. Phải để cho Việt cộng và Trung cộng say men chiến thắng, an hưởng hòa bình và làm giàu .Trung Cộng, Việt Cộng càng tự cao, tự đại, càng phách lối, càng hung hãn thì Mỹ càng mừng vui. Muốn hạ Quan Vũ, Lục Tốn phải làm cho Quan Vũ kiêu căng, khinh thường.

 Không phải các tướng lãnh VNCH không biết kế hoạch này, họ biết Mỹ sẽ rút lui. Họ đau đớn lắm và cố gắng tìm phương giải cứu Miền Nam và số phận họ. . Vì vậy mà các tướng Đôn ,Đính, Kim, Xuân đã lập nên Ngân Hàng Quân Đội để có sức chống cộng sau khi Mỹ rút lui. Nhưng Mỹ đã phá kế hoạch này, đã đập tan Ngân Hàng Quân Đội. Mỹ cũng ra lệnh cho ông Thiệu tịch thu vũ khí Hòa Hảo. Mỹ đã  đich thân đến các nơi ra lệnh binh sĩ ta phải bắn hết đạn và hứa sẽ có đạn mới (18). Nhưng đạn mới đó là đạn AK Tiệp Khắc từ Bắc vào Nam.  Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Mai Văn Hạnh... cũng phải tiêu tùng trong kế không thành này.  Ai vi phạm  lệnh không thành là  bị diệt vong.


Vì những lý do trên mà quân Mỹ phải nhảy vào Việt Nam nếu không thì quân Cộng sản đã chiếm Miền Nam do hai anh em Diệm Nhu  và cha cố dâng cho Bắc Việt . Mỹ can thiệp chính trị vào miền Nam  từ 1954, Mỹ  đem quân vào miền Nam năm 1965, đến 1975 thì rút lui. Tổng cộng 20 năm họ đã cứu Miền Nam sống thêm 20 năm, nếu không sau 1954, dân dân Miền Nam đã nếm mùi Cộng sản chứ không phải đợi 1975.

Cuộc cờ như thế, tình hình quân sự, chính trị từ 1962 cho đến  1965  như thế mà Phó Thủ tướng Trần Văn Tuyên không biết sao? Một khi cán bộ cộng sản đã vào Dinh Độc Lập, quân tốt đã nhập cung trung thì ván bài coi như thualà chuyện tất yếu. Lẽ nào LS Trần Văn Tuyên không nghĩ đến việc này?

1. Một số người cho rằng nếu ông Diêm còn sống thì Miền Nam không mất vào tay cộng sản.
Điều này sai lầm vì khi ông Diệm bắt tay cộng sản  nghĩa là đầu hàng cộng sản. Bắt tay với kẻ mạnh thì chỉ là một cách đầu hàng.

2.Một số ca ngợi đường lối hòa bình của ông Diệm là tuyệt vời khi chủ trương nhận tiền Pháp, Trung Quốc lại nhận viện trợ Mỹ! Sao mà ý kiến trẻ con thế? Mỹ ngu dại gì  mà chi tiền cho bọn phản bội ư? Họ làm việc này mà qua mặt  được Mỹ hay sao? Cái trò này chỉ là trò của các ả bán phấn buôn hương" đưa người cửa trước rước người cửa sau" hai ông Diệm Nhu và Đức Giáo hoàng tối cao lại chấp nhận  giải pháp này? Người bênh vực họ Ngô chỉ làm xấu danh họ Ngô mà thôi! Những ý kiến đó cho biết tác giả là người ngu trung, nông cạn và vô đạo đừc vì chuyên nghĩ việc lường gạt, dối trá!

3.  Có người cho rằng ông Nhu không theo cộng sản đâu, ông yêu nước, ông chỉ dùng chút thuật mọn để làm Mỹ quy phục. Ôi! Cái kế này rất nguy hiểm. Một phụ nữ giả đò âu yếm với người khác để kích động người yêu. Có thể đối phương quay trở lại, có thể đối phương bỏ đi luôn, có thể cô nhận được mũi dao nhọn. Cái trò ngoại tình có kết quả tai hại. Nhẹ thì ly dị, nặng thì có thể ăn dao, ăn đạn banh xác!

4. Những ai mơ tưởng hòa bình, mong hòa hợp hòa giải dân tộc có lẽ đã sáng mắt sau 1975. Vatican,   Ngô Đình Diệm đã bắt tay với cộng sản, mà Mỹ cũng đã ký kết hiệp định Paris 1973 với cộng sản, Hành động giống nhau, không lẽ Vatican ký kết với cộng sản thì tốt hơn là Mỹ? Nếu hòa bình 1975 là một đau khổ cho Việt Nam thì hòa bình do Vatican và Diệm Nhu ký kết có sáng sủa hơn chăng? Ai tin rằng Vatican và Diệm Nhu giỏi hơn Mỹ, và Việt Cộng sẽ tuân thủ những ký kết với Diêm Nhu và Vatican?

Nếu Diệm Nhu và Vatican mà ký kết với cộng sản thì cũng một kết quả.  Chỉ có mục đich Mỹ và mục đich Vatican khác nhau. Khác nhau như thế nào? Không mấy ai biết rõ! Có thể Mỹ có mục đich chiến lược, còn Vatican có thể là lợi.  Lợi gì?  Sau 1975, hòa bình trở lại, họ có lơi gì? Có được cái lợi như họ mong muốn không? Thực tế 1975 cho thấy hòa bình đã đến nhưng nhân dân thêm đau khổ vì đói khổ, tù đày, chết chóc, vì bọn cộng sản cướp nhà cướp đất và bán nước cho Trung Cộng. Sau 1975, Thiên Chúa giáo có khá hơn Phật giáo, Tin Lành hay Cao Đài chăng?

Thực tế trước mắt, người cộng sản đã hạ thủ Ngô Đình Diệm, đã giết con gà con khi chưa nở trứng. Cộng sản đã sống và tôi luyện trong ý thức giai cấp và đẳng cấp. Trong Về R, Kim Nhật cho biết khi bọn cộng sản cao cấp đưa Nguyễn Hữu Thọ lên làm chủ tịch MTGPMN, bọn binh sĩ và cần vụ hết sức tức giận vì họ là những chiến sĩ vô sản, giai cấp lãnh đạo, giai cấp tiên phong lại bưng cơm rót nước cho một tên ngụy, một tên trí thức, một tên phản động. Bọn cán bộ cao cấp khuyên giải bọn đó là các đồng chí phải tuân lệnh đảng vì lợi ich của đảng,  đảng đang lợi dụng những tên này một thời gian. Sau này , để vỗ về lòng đảng viên, bọn lãnh đạo đem Nguyễn Hữu Thọ vào đảng.

Trương Như Tảng thuật lại trong Hồi Ký của y rằng y ra Hà Nội tham dự một buổi lễ, Trường Chinh hỏi:" Ông là ai mà tôi không được biết?" .Câu hỏi đơn giản và bình thường nhưng chứa đựng bao ý nghĩa. Trường Chinh muốn nói cho Trương Như Tảng biết rằng "Đây là chỗ vinh dự cho các đảng viên cộng sản có thành tích. Mày là thằng chó chết nào mà dám ngồi vào chỗ này?"

Trương Như Tảng nghe lạnh mình:"Liệu mà cao chạy xa bay,/ Ái ân với cộng chỉ ngần này mà  thôi!" 
Thế là Trương Như Tảng chuồn gấp! Dù Ngô Đình Diệm muốn đàu hàng, bọn cộng sản không thể chấp nhận. Họ  vào sinh ra tử bao nhiêu năm mà chẳng được ân huệ bao nhiêu. Còn Ngô Đình Diệm  thuộc diện quan lại phong kiến, tay sai thực dân đế quốc,  kẻ thù có nợ máu với nhân dân, nay bỗng chốc trở thành Phó Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Phó chủ tịch Quốc Hội hay Cố vấn tối cao ? Làm sao giai cấp vô sản  có thể chấp nhận được một tên đại phản động lại có thể ngồi cạnh Hồ Chủ tịch kính yêu?


5. Một số cho rằng ông Diệm chống cộng, yêu nước  nhưng thực tế ông Diệm và bè lũ phản dân tộc Việt Nam, phản bạn đồng minh.  Trên kia đã nói việc Giáo hoàng Phao Lồ VI trao giải thưởng Hòa Bình cho Vũ Ngọc Nhạ là một minh chứng cho biết từ giáo hoàng xuống hàng giáo phẩm và NGô Đình Điệm đã theo đuổi việc bắt tay với cộng sản. Nay xin dẫn chứng thêm về sự kiện này. Nhiều tài liệu cho biết việc này:

+1. "Không phải tự-nhiên mà tờ tuần-báo Newsweek nổi tiếng của Hoa Kỳ vào ngày 24 tháng 12 năm 2001 bỗng đăng một bài tổng-kết tình-hình hoạt-động cuả CIA ở Đông Nam Á, và chú lên trên bức ảnh cuả cố Tổng-Thống Ngô Đình Diệm một câu như sau:

“1963: The Kennedy administration begins to see South Vietnamese President Ngo Dinh Diem as a communist tool and decides that “Diem must go.” The CIA engineers coup attempts that eventually lead to his assassination in November.” (1963: Chính-quyền Kennedy bắt đầu thấy rõ Tổng Thống Ngô Đình Diệm cuả Nam Việt-Nam là một công-cụ cuả cộng-sản và quyết định rằng “Diệm phải ra đi.” Cơ-quan CIA thiết kế các mưu toan đảo chánh rốt cuộc đưa đến việc ám sát ông ta trong tháng 11.”
+2.   Theo tiến-sĩ Lâm Lễ Trinh, cựu Bộ-Trưởng Bộ Nội-Vụ dưới thời Đệ-Nhất Cộng-Hòa, trong bài “Mạn Đàm với cựu Đổng-Lý (Văn-Phòng Tổng-Thống Ngô Đình Diệm) Quách Tòng Đức” thì:

“Ông Ngô Ðình Nhu đã tìm cách thương-lượng với Bắc Việt để loại ảnh-hưởng của Hoa Kỳ. Ông Nhu đã mời Manelli, Trưởng Phái-Đoàn Ba Lan trong Ủy-Hội Quốc-Tế Kiểm-Soát Đình-Chiến để nhờ liên-lạc với Hà Nội qua Ðại-Sứ Pháp là Roger Lalouette đưa đề-nghị mở cuộc tiếp-xúc giữa 2 bên. Bắc Việt chấp-nhận ngay. Ông Nhu giả vờ đi săn với ông Cao Xuân Vĩ ở Cao Nguyên rồi nửa đường rẻ xuống vùng Tánh Linh ở Phước Tuy để gặp đại-diện của Bắc Việt. Cụ Cao Xuân Vĩ đã xác-nhận điều này. Trong cuộc gặp-gỡ, 2 bên đồng ý tái-lập trước tiên về liên-lạc bưu-điện và sau đó về giao-thương để tiến tới thống-nhất đất nước trong hòa-bình. Sau cuộc tiếp-xúc đó, ông Nhu cố ý tiết-lộ nội-dung cuộc tiếp-xúc cho báo-chí biết để ngầm thông-báo cho Washington.

Ông Quách Tòng Đức xác-nhận là “chính ông Nhu có đề-cập đến chuyện này trong vài phiên nhóm với tướng-lãnh tại Bộ Quốc-phòng và ngày 23.7.1963 tại suối Lồ Ồ khi nóí chuyện với các cán-bộ xây-dựng Ấp Chiến lược khoá 13.”

Một nguồn tin khác cho biết ông Nhu xử dụng trung gian cuả bốn đại sứ: Roger Lalouette (Pháp), d’Orlandi (Ý), Goburdhun (Ấn Độ) và Manelli (Ba Lan), (hai ông sau là thành viên của Ủy ban Quốc tế kiểm soát đình chiến) cũng như Tổng lãnh sự Pháp ở Bắc Việt Jacques de Buzon, để liên lạc với Hànội. Ông QTĐ nói có nghe dư luận này nhưng không biết rỏ chi tiết.

Ông cũng có nghe xầm xì rằng ông Nhu đã gặp một đại diện Văn phòng Chính trị CS (Phạm Hùng?) trong lần đi săn tại Quận Tánh Linh, Bình Tuy.

Song song với sự tiết-lộ của ông Nhu, Tổng-Thống Pháp De Gaulle lên tiếng kêu gọi loại bỏ “ảnh-hưởng ngoại-quốc” ra khỏi VN, còn Hồ Chí Minh lên tiếng nói rằng “một cuộc ngưng bắn có thể được 2 bên thỏa-thuận.”

Ông Nhu đã hội kiến với Maneli lần đầu vào ngày 25/8/63 tại Bộ Ngoại giao VNCH và kế đó là vào ngày 2/9/63 tại phòng đọc sách của ông (“War of the Vanquished”, Mieczyslaw Maneli).

Ông Quách Tòng Đức xác-nhận: một Tết Nguyên-Đán trước 1963, một cành đào đỏ lộng-lẫy được trưng-bày nơi phòng khánh-tiết Dinh Độc-lập với tấm thiệp in tặng của “Chủ tịch Nhà nước Cọng hoà Xã hội Miền Bắc”. Ông Đức kết-luận: “hành-động độc-lập (không cho Mỹ biết) của ông Nhu đã làm Washington tức-giận hơn. TT Kennedy bật đèn xanh cho Lodge tiến-hành cuộc đảo-chánh nhanh chóng hơn.”(19).

Nhiều người thương tiếc Ngô Đình Diệm nên kết tội nhiều người.Nhưng những lời kết tội đó chỉ là phiến diện. Người giết gia đình ông Diệm chính là ông Diệm và gia đình ông. Ông Diệm giết hại nhiều dân, bắt buộc dân bỏ đạo là  trái với đức bác ái cùa chúa, và trái quyền tự do tín ngưỡng của nhân dân, ông giết hại nhiều người tài giỏi, yêu nước, gia đình ông Diệm giết người cuớp của, liên lạc với cộng sản, tiết lộ bí mật quân sư, nuôi dưỡng, che giấu kẻ thù, đó là những tội đáng xử tử.(20)  Ông Diệm đã đặt tay lên Thánh giá mà thề trước mặt vua Bảo Đại năm 1954, ông Diệm đã nói và mắc lời thề vào ngày 1-11-1963.
:"Tôi tiến, hãy theo tôi;
tôi lùi, hãy bắn tôi

 Chính các lời thề của ông đã giết ông. Đa số người Việt Nam sợ mắc lời thề, sợ phạm điều ác, sợ quả báo. Chính hai ông tư giết mình khi công khai mở cành đào tại Dinh Độc Lập trước mắt Đại sứ Mỹ. Đó là sự kiêu hãnh, lòng tự tìn thành công đã đến nơi. Nhưng đó là đầu óc ấu trĩ, dại dột của anh em nhà Ngô.
Làm sao chơi với cộng sản có sức mạnh nửa thế giới lại yêu ma quỷ quái? Ai tặng cành đào? Tên ghi là Hồ Chí Minh nhưng có thực là Hồ Chí Minh hay Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Trường Chinh hay  các quan Liên Xô, Trung Quốc? Người gửi cành đào là  người muốn nhờ  tay Mỹ giết Ngô Đình Diệm, để cho Trung Quốc, Pháp không thể đô hộ miền Nam. Cũng có thể người này cũng như Hồ Tôn Hiến giết Từ Hải, Ngô Đình Diệm giết Ba Cụt là muốn chém cho sướng tay,  muốn chiến thắng chứ không muốn kẻ thù đầu hàng!
Ngoài ra, chinh Giáo hoàng Phao lồ VI đã đẩy gia đình ông Diệm vào cửa tử.Và luật chơi không tha thứ kẻ phản bội.Chính trường là chiến trường, mắc lỗi lầm,  phạm  trọng tội là chết!

2. LS TRẦN VĂN TUYÊN,  KÝ GIẢ ĐI ĂN MÀY

Năm 1972 chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đã cho áp dụng Sắc luật 007 với quy định số tiền phải ký quỹ rất lớn làm nhiều báo không có tiền ký đành đóng cửa. Theo điều luật này, tờ báo nào bị tịch thu lần thứ hai do có bài vi phạm an ninh quốc gia và trật tự công cộng thì sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. Điều này được xem như dùng "bàn tay sắt" đối với giới báo chí. Nhiều tờ báo bị đóng cửa, chủ báo bị phạt, bị tịch thu tiền ký quỹ, một số người còn bị tù. nhiều người làm báo bị thất nghiệp. Trước tình hình đó, các nghiệp đoàn kí giả ở Sài Gòn đã tập hợp lại để phản kháng chính phủ.


 Dân biểu Trần Văn Tuyên, người bận com-lê đứng trước hàng dây thép gai, trong cuộc biểu tình “Ký giả đi Ăn Mày,” Sài Gòn năm 1974.



Trong cuộc  phản kháng luật báo chí, một số nhà văn, nhà báo, đã tổ chức đi ăn mày trong đó có LM Thanh Lãng, LS Trần Văn Tuyên,  soạn giả Kiên Giang Hà Huy Hà . Cuộc đi ăn mày là do đạo diễn ở đàng sau, có thể là cộng sản, là phản chiến Mỹ. Tại sao ông cũng cầm biểu ngữ đi ăn mày với bọn này? Chính trị là tương đối. Trong trường hợp chiến tranh, cộng sản phá hoại, một luật báo chí chặt chẽ là cần thiết. Dẫu sao miền Nam dù khắc nghiệt, tư nhân một số cũng được ra báo, còn trong chế độ cộng sản, tuyệt đối là không.

Sau 1975, cộng sản chiếm miền Nam, dẹp bỏ các báo chí, các chủ bút, nhà báo, các ký giả đều trở thành thất nghiệp, sao chẳng thấy các ông báo chí kéo nhau đi ăn mày? Các ông không đau khổ vì thất nghiệp mà còn dâng nhà cửa, tài sản cho cộng sản. Thế là ở đời "mềm nắn rắn buông", không ai ngay thẳng, chân thực. Ở với người hiền thì lấn lướt, còn gặp người dữ thì quỳ lụy!Than ôi các ông trí thức, chính trị gia miền Nam là thế!

Bùi Diễm dắt Bùi Tín vào quốc hội Mỹ, Bùi Tìn quảng cáo cho cái tự do ngôn luận của cộng sản khi ông nêu lên  tại VN có 8 ngàn tờ báo. nhưng ông Bùi Tín không nói rõ 8 ngàn tờ báo như Thanh Niên, Phụ Nữ, Quân Đội, Nhân Dân, Thể Thao, Công An Hà Nội, Công An Sai Gòn, Tuổi Trẻ,Tuổi Trẻ Cười, Tuổi Trẻ chủ nhật... đều là cơ quan ngôn luận của Cộng sản, tư nhân không có quyển ra báo. Đó là cái hơn của Miền Nam, Không nên  đòi hỏi tuyệt đối. Nước ta đang có chiến tranh , cộng sản hoành hành khắp nơi, một nhà chính trị phải biết tiến thoái, cương nhu, không thể áp dụng tự do của Âu Mỹ vào Việt Nam chiến tranh. Hạnh phúc là tương đối, tự do, dân chủ cũng tương đối. Chỉ có chút tự do, dân chủ hơn  cộng sản là  đã được.hạnh phúc rồi!

 Thực ra người ta làm quá đi mà thôi. LM Thanh Lãng, Nam Đình, Trần Tấn Quốc là những chủ báo, những tư sản không phải là ký giả thuần túy, dù thiên hạ chết đói đầy dường phố, các ông này vàng vẫn đầy rương, bạc triệu, bạc tỷ vẫn còn trong ngân hàng dễ gì chết đói.  Dù là ký giả thuần túy, dù là chủ bút có bị tù cũng có hạn định chứ không ngồi tù vô hạn như trong chế độ cộng sản. Dù là ký giả nghèo, thất nghiệp  cũng có thể sống hiên ngang ở Saigon, không làm việc này thì việc khác,  không bị cắt hộ khẩu, bị tuyệt thông như Nguyễn Hữu Đang, Phùng Quán Phùng Cung, Hữu Loan...

 Không lẽ người như LS Trần Văn Tuyên lại không biết cái thủ thuật của cộng sản và phản chiến Mỹ hay sao? Nếu ông biết thì làm sao ông có thể đứng cùng hàng với Thanh Lãng, Lý Quý Chung, Nguyễn Hữu Chung, Lý Chánh Trung, Trần Hữu Thanh, Nguyễn Thị Thanh là những kẻ hoạt đầu ? Ngay cả LS cũng không phải là ký giả. LS nghe lời chúng, đi theo chúng để che chắn cho chúng mà thôi! LS là nhà chính trị lão thành, đã sống ở đất Bắc, lẽ nào không rõ thủ đoạn của cộng sản mà còn trịnh trọng mặc áo vest, thắt cà vạt đi ăn mày? Sao các ông không mang bị gậy? Buồn cười quá! Bọn cộng sản gộc lúc đó ở Hà Nội chắc cũng không nhín được cười cho đám trí thức và chính trị gia miền Nam. Bởi vậy mà rất nhiều tay công sản  cực kỳ khinh miệt miền Nam: Bảo Đại ngu si, Nhu Diệm ngu si, Thiệu Kỳ ngốc nghếch,  Phạm Cộng Tắc ngờ nghệch, Huỳnh Giáo chủ u mê....Cái đám Thanh Lãng, Vũ Hoàng Chương, Phạm Văn Sơn, Doãn Quốc Sỹ , Nguyễn Văn Trung, Võ Phiến chỉ là hạng dun dế, tôm tép hèn mạt...

3.  LS TRẦN VĂN TUYÊN DÂN BIỂU QUỐC HỘI

Trong thời kỳ từ 1971, LS ra tranh cử ra tranh cử chức Dân-Biểu quận 3, Saigon, và  LS Tuyên đã  được bầu làm trưởng khối đối lập  Dân tộc Xã Hội. Ôi! Ông sao lại dễ  bị người ta lợi dụng danh nghĩa yêu nước của ông để che đậy hành vỉ phản quốc của  họ là bọn tay sai cộng sản?  Chung quanh ông toàn là lũ tay sai cộng sản mà ông không biết ư? Như thế là ông không sáng suốt, làm chính trị như ông kết quả là làm tay sai cho người , và bị người lợi dụng! Chúng tôi nghĩ rằng LS Trần Văn Tuyện là một cây đại thụ của cách mạng Việt Nam. Phan Khắc Sửu, Trần Văn Hương thì già cả lại bất tài. Nguyễn Tường Tam đã chết,  Hà Thúc Ký, Nguyễn Tôn Hoàn, Nguyễn Ngọc Huy không hoạt động hữu hiệu. Còn ông thì nhảy ra ứng cử dân biểu quốc hội làm bung xung cho cộng sản! Không biết nên cười hay nên khóc?  Ông là một trí thức, một luật sư, cũng là một chính trị gia từng trải chính trường, lẽ nào ông không biết cuộc thế của Việt Nam và thế giới lúc này? Người tráng sĩ nên biết xuất xử, không phải lúc nào cũng vung gươm mà phải biết có lúc phải nhẫn nhục, âm thầm dưới nguyệt mài gươm! Nếu vung gươm giết ruồi hay vác gươm đi hầu kẻ ác thì đâu phải là tráng sĩ?


Ông ra ứng cử để làm gì? Ông không biết người Mỹ muốn dựng ra một quốc hội dân chủ để rồi nhờ tay quốc hội này mà lấy cớ rút lui khỏi Việt Nam. Đáng lẽ trước tình thế như sóng vỡ bờ, chiếc thuyền lan nên tìm chỗ ẩn lánh, và những tráng sĩ, những đại thần toán như Khổng Minh cũng nên ẩn dật. Người như ông mà còn xuống đường làm ký giả ăn mày sao? Ông làm trưởng khối đối lập Hạ Viện cũng chỉ là quân cờ của cộng sản và Mỹ. Tại sao khối của ông lấy tên là Khối Xã Hội, đó cũng là một tín hiệu "Yêu XHCN" mà ông không hiểu sao? Trong khối Đối Lập của ông có nhiều sĩ quan, nhiều bác sĩ, nhiều nhà báo Việt Nam Cộng Hòa nhưng đa số là tay sai Việt Cộng lên tiếng đả kích Thiệu Kỳ để lập công.Một LS thông minh, một người quốc gia yêu nước, một chính trị gia từng trải, tạo sao ông lại chen vai thích cánh với bọn tay sai cộng sản?

 Hồi đó dân chúng nghe tên Ngô Công Đức, Kiều Mộng Thu,  Hồ Ngọc Nhuận, Lý Quý Chung.....đều ghê tởm, căm ghét,  thế mà LS Trần Văn Tuyên có thể ngày đêm ngồi với chúng, quanh năm cười nói với chúng, đứng chung với bọn đó trong chiến tuyến Đối lập ư?  Diệm, Nhu, Thiệu Kỳ chẳng là gì cả nhưng đập chuột phải tránh làm bể đồ. Cái đáng trân quý và cần bảo vệ là miền Nam tự do, là chính thể Quốc gia của chúng ta. LS là nhà chính trị lão thành, là  nhân viên hành chánh cấp cao lẽ nào không hiểu cái tai họa của việc làm suy sụp chính trị, quân sự quốc gia?Đáng tiếc! Đáng hận!

 GS Trần ĐÌnh Ngọc cho biết:"Khối đối lập này gồm rất đông, tôi chỉ nhớ tên một số như Phan xuân Huy, Kiều mộng Thu, Nguyễn ngọc Nghĩa, Hồ văn Minh, Hồ ngọc Nhuận, Đinh văn Đệ (không vào Khối này nhưng bỏ phiếu y như Khối này), Hồ văn Kỳ Trân, Võ long Triều (chủ nhiệm báo Đại Dân tộc của Việt Gian CS), Lý trường Trân, Trần văn Thung, Nguyễn công Hoan, Hồ ngọc Cứ, (Dương văn Ba, Ngô công Đức đều CS nằm vùng, từ khóa I, thất cử khóa II, Ngô công Đức, chủ nhiệm báo CS Tin Sáng), Nguyễn văn Phước (2 người trùng tên), Lý quý Chung (chủ trương báo CS Điện Tín) , Nguyễn hữu Chung, Đoàn Mại, Nguyễn hữu Thời, Phan Thiệp, Nguyễn công Hoan, Trần văn Sơn v.v…


Đứng bên cạnh, bỏ phiếu hầu hết giống như Khối Đối lập này là Nhóm Dân biểu Quốc Gia Hạ Viện (DBQGHNV), đứng đầu là đại Việt gian CS (người Công Giáo, anh rể Ngô công Đức) Nguyễn văn Binh, cựu Quận trưởng Gò Vấp (đi đâu y cũng tự xưng là cháu Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Bình, ông TGM này bây giờ lòi đuôi chồn ra là CS chính gốc nằm vùng! tôi không ngờ, hay là ông bị CS dùng ma thuật khống chế bởi đã vào tròng?)

Trưởng Nhóm Nguyễn văn Binh có các thành viên: Đỗ sinh Tứ (quá cố), Nguyễn văn Kim (Quảng Trị, quá cố), Nguyễn đức Cung, Nguyễn trọng Nho, Dương minh Kính, Trần văn Ân, Nguyễn minh Đăng, Đặng văn Tiếp (quá cố), Nguyễn văn Cử (phi công đã bỏ bom dinh Độc lập vì tư thù), Nguyễn tuấn Anh (bác sĩ). 
(21)


 
 Bọn họ chỉ là bọn phản bội, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản mà sau 1975 họ  không ở lại với cộng sản , lại sang Pháp, sang Mỹ. Đã không biết tội,  nay họ còn lên tiếng hòa hợp hòa giải, khen ngợi Nguyễn Chí Vịnh, khen ngợi 36 con giáp can đảm gửi thư lạy lục Cộng sản Việt Nam. Một số lên tiếng chống Thiệu Kỳ tham nhũng như linh mục Trần Hữu Thanh, bà Nguyễn Thị Thanh, LM Nguyễn NGọc Lan, Chân Tín , Lý Chánh Trung cũng chỉ là vì họ đã chạy theo thực dân Pháp, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu nay họ phải lên tiếng chống Thiệu để rửa tay, để nói rằng họ trong sạch, họ cũng theo cộng sản chống Thiệu Kỳ, xin cộng sản tha tội cho họ...

Trần Đình Ngọc nhận xét về ông :
 " Ngay từ đầu, tôi lấy làm lạ rằng ông Trần văn Tuyên, một người Quốc gia chân chính, một lãnh tụ của Việt Nam Quốc dân đảng (VNQDĐ) tại sao lại chịu làm bung xung cho bọn Dân biểu Cộng sản (DBCS) nằm vùng (như đã kể trên) để đánh phá QLVNCH (22)

Ông có cơ hội đi ra ngoài mà cam tâm ở lại. Thành mất, tướng phải chết theo thành, Thuyền chìm, thuyền trưởng phải chết theo tàu. . Các tướng Việt Nam Cộng hòa như  Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư Lệnh Quân Ðoàn 4 (1927-1975); Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Phó Quân Ðoàn 4 (19??-1975 ); Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, Tư Lệnh Sư Ðoàn 5 Bộ Binh (1933-1975); Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Tư Lệnh Sư Ðoàn 7 Bộ Binh (1925-1975); Thiếu Tướng Phạm Văn Phú, Tư Lệnh Quân Ðoàn 2 (1928-1975); Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn (1940-1975); Ðại Tá Ðặng Sĩ Vinh... là những cái chết oai hùng và trung liệt của tướng giữ thành, của thuyền trưởng khi thuyền đắm. Còn ông , tuy không làm tướng nhưng  là tổng thư ký VNQD đảng vị trí cũng cao, ông ở lại với các đồng chí của ông cũng là một con người can đảm và trung liệt. Tiếc thay! Thương thay!



CHÚ THÍCH
_______
(1).  Trần Quốc Khải-  Nhân ngày giỗ lần thứ 29, nhắc lại thân thế và sự nghiệp của nhà cách mạng Trần Văn Tuyên (1913 – 1976)   http://www.tinparis.net/chanhtri/vnqd_lsTuyen.html
(2). Lê Xuân Nhuận.Biến Loạn Miền Trung.  Xây Dựng CA, 2012, 483.
(3).Lê Xuân Nhuận, sđd, 236- 238
(4). Nguyễn Việt Nữ. LÃNH CHÚA NGÔ ĐÌNH CẨN ĐẦU CƠ GẠO ĐỂ TIẾP-TẾ CHO CỘNG-SẢN BẮC VIỆT LÚC NÀO?
http://anhthudatviet.blogspot.ca/2013/06/lanh-chua-ngo-inh-can-au-co-gao-e-tiep.html
Trong bài này, Nguyễn Việt Nữ viện dẫn:
+Liên Thành cũng “tưởng nhớ” Linh Mục Trần Hữu Thanh như vầy:

“Khắp nước Việt Nam từ Hà Nội dến Sài Gòn, nhiều người dã từng gặp gỡ, quen biết và làm việc chung với Linh Mục Trần Hữu Thanh qua nhiều giai doạn lịch sử của dất nước, nhất là từ 1945 dến 1975. Ngài là tiếng nói ngay thẳng trước những bất công của mọi chế dộ, là Tuyên úy Thanh niên Liên doàn Công Giáo Miền Trung (1945- 1946 dưới thời Việt Minh), chống tham nhũng (vụ gạo miền Trung) dưới thời TT Ngô Ðình Diệm, và Chủ Tịch Phong Trào Chống Tham Nhũng (1974 - 1975) dưới thời TT Nguyễn Văn Thiệu,-là tù nhân lương tâm dưới chế dộ Cộng Sản sau 30/4/1975, bị lưu dày ở miền Bắc...cho dến ngoài 90 tuổi, ngài vẫn sống trong tinh thần phục vụ...Từ năm 1979 dến 2001, bà con bạn bè của ngài khắp thế giới dã nghe tin ngài qua dời. Nhưng ngài vẫn còn sống cho dến ngày 24/10/2007 mới vĩnh viễn ra di về nước Chúa.”(Hết trích)

+Nguyễn Lý Tưởng - “Tưởng Nhớ LM GiuSe Trần Hữu Thanh” – 26/10/2007)
“... Thời ông Diệm, LM Trần Hữu Thanh là người chống ông Ngô Đình Cẩn ra mặt... vụ gạo Miền Trung là do LM Trần Hữu Thanh tố cáo... (Trích từ vi-thư gửi Lê Xuân Nhuận:)  Giáo sư Nguyễn Lý Tưởng viết : Ông Cố-Vấn Ngô Đình Cẩn còn dính líu đến “vụ gạo Miền Trung” (đầu-cơ tích-trữ gạo, không phải chỉ để bán giá chợ đen, mà còn để tiếp-tế cho cộng-sản ngoài Bắc.
 (5).Đỗ Mậu, Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi. Văn Nghệ, CA, 1993,.406.
 (6).  Nguyễn Chánh Thi, Việt Nam Một Trời Tâm Sự, Xuân Thu, CA, 1987, 47-51
(7).  Nguyễn Văn Thiệu đã thể theo ý kiến LM. Hoàng Quỳnh giao cho Vũ Ngọc Nhạ việc liên lạc giữa Thiệu và giáo dân....Tháng 6-1971, trong khi Vũ Ngọc Nhạ bi giam ở Côn Đảo, tòa thánbh Vatican và Phao lồ VI ban tặng bằng khen và huy chương "Vì Hòa Bình". Lê Xuân Nhuận, sđd, tr.44-45.
(8). Vũ Ngọc Nhạ len lỏi vào Công Giáo phía Linh Mục Hoàng Quỳnh; Nguyễn văn Lương, giáo viên tư thục ở Nam Ðịnh là kẻ đã móc nối Vũ Hạnh ( 1964 ) cùng Vũ Hạnh xuất bản tạp chí Tin Văn và sau bí mật cộng tác với Thế Nguyên, tạp chí Trình Bày. Cao Dao nối kết với Phạm Xuân Ẩn … Cao Thế Dung. “Việt Nam Ba Mươi Năm Máu Lửa.” . Hoa Kỳ năm 1991.
(9). Châu Xuân Nguyên. Cụm Tình Báo VC A.22 Trong Dinh Độc Lập.
https://chauxuannguyen.wordpress.com/2012/04/21/c%E1%BB%A5m-tinh-bao-vc-a-22-trong-dinh-d%E1%BB%99c-l%E1%BA%ADp/
 (10). Trúc Giang. Cụm tình báo chiến lược A.22 của VC ở Dinh Độc lập. Chuyển Luân.  -http://www.chuyenluan.net/index.php?option=com_content&view=article&id=6107:cum-tinh-bao-vc-o-dinh-doc-lap&catid=15:gopnhatcatda
. (11). NGUYỄN ĐỨC VINH - Vũ Ngọc Nhạ. -Báo An ninh thế giới- WIKIPEDIA
(12) Cả 4 người chủ chốt gồm: Nhạ, Trọng, Thúy, Hòe đều bị kêu án khổ sai chung thân, đày ra Côn Đảo. Ngoạn mục hơn nữa, ngày 23-6-1971, tại Roma có một đại lễ cầu nguyện cho những ân nhân của Giáo hoàng, Phêrô Vũ Ngọc Nhạ đã được ghi nhận "người con hiếu thảo của Chúa, vệ sĩ nhiều công đức của Giáo hội, ân nhân của Giáo hoàng Paul VI", được Đức Thánh Cha ban ơn chết lành, tặng bằng khen và huy chương của Giáo hoàng. Hai ngày sau, 25-6, một linh mục khâm sai của Vatican đã vào tận khám Chí Hòa trao tặng các phần thưởng cho Vũ Ngọc Nhạ.
Sự tưởng lệ của Giáo hoàng Paul VI đã giúp Vũ Ngọc Nhạ dù đang ngồi tù, uy tín vẫn tăng vùn vụt.
  Công tử Hà Đông-Ký giả Saigon.--http://hoanghaithuy.wordpress.com/2012/12/19/ky-gia-sai-gon/  )
 (13). Công tử Hà Đông, tài liệu trên.
 (14) Lý Tòng Bá. (Tạp chí Đông Phương, phát hành miền Đông Hoa Kỳ tháng 8 năm 2001, từ trang 36 đến trang 40)  là  người chỉ huy Sư Đoàn 7 của trận Ấp Bắc.Hành quân bắt được LÊ DUẨN nhưng cuối cùng được Diệm Nhu thả. (Đỗ Trọng trich trong Nhìn lại sự thật lịch sử 50 năm qua.Anh Em Diệm, Nhu Thỏa Hiệp Với CSBV.
(15). Huỳnh Văn Cao. Một Kiếp Người . tr.18-19.   Tác giả cũng nói đến việc Diệm Nhu thả Lê Duẩn. Đỗ Trọng trích lại. Nhìn lại sự thật lịch sử 50 năm qua.Anh Em Diệm, Nhu Thỏa Hiệp Với CSBV..http://daovang.free.fr/NhinLaiLichSu50NamQuaTTDiemVaCVNhuThoaHiepVoiCongSanBacViet.html
(16). Đỗ Trọng. tài liệu trên.
(17). Đỗ Trọng. Tài liệu trên.

(18).Phan Lạc Tiếp tố cáo người Mỹ đã sửa soạn sẵn, làm kiệt quệ khả năng tự vệ của miền Nam bởi vì trước đó, các cố vấn Mỹ đã bắt các đơn vị quân đội bắn hết đạn mà sau đó không tiếp đạn mới.
( Nỗi Nhớ, Mõ Làng . Hoa Kỳ 1995 137)
(19).Lê Xuân Nhuận.PHẢN-BỘI ĐỒNG-MINH.http://lexuannhuan.tripod.com/PhanDoMi.html
(20). Nguyễn Mạnh Quang, Việt Nam Đệ Nhất Cng Hòa Toàn Thư 1954-1963. tác giả xuất bản,
WA, 1998, 191-192.
(21). Trần Đình Ngọc.Người chiến sĩ Quốc Gia: Luật sưTrần văn Tuyên http://huongduongtxd.com/tranvantuyen3.pdf;
Trần Đình Ngọc. . SAU BỨC MÀN NHUNG HẠ NGHỊ VIỆN VIỆT NAM CỘNG HÒA .
http://saohomsaomai.wordpress.com/2013/04/22/but-xuan-tran-dinh-ngoc-sau-buc-man-nhung/
(22). Trần Đình Ngọc. tài liệu trên.
______
 Đề tài liên hệ
 SƠN TRUNG * DÂN TỘC VIỆT NAM HAI LẦN BỊ LƯỜNG GẠ...

No comments: