Monday, March 31, 2014

VẠN MỘC CƯ SĨ * TẠI SAO VIỆT NAM NHIỀU TAI HỌA?


 
TẠI SAO VIỆT NAM NHIỀU TAI HỌA?

VẠN MỘC CƯ SĨ

 Sao bây giờ Việt Nam nhiều tai họa?
Nào rùa tai đỏ, gián đất, ốc bươu vàng
Tại sao? hỡi lũ cờ đỏ sao vàng?
Hãy mở miệng nói cho dân chúng rõ!
Phải chăng chúng mày ăn tiền chúng nó,
Đành bưng tai, bịt mắt cho Trung Cộng hoành hành.
Khi bọn Trung Cộng đánh đập dân lành,
Chúng thẳng tay bắn phá tàu dân ta đánh cá,
Chúng mày chẳng biết hay sao mà cứ bảo tàu lạ?
Đảng cộng sản chúng bay toàn một lũ đui mù,
Tàn ác với dân, hèn nhát trước quân thù.
Bọn chúng bây toàn một bầy phản quốc,
Vì ai mà Bauxit Tây Nguyên tràn máu độc?
Vì ai mà ruộng đồng Nam bộ tan hoang?

Vì đâu mà nay ta mất Bản Dốc, Nam Quan?
Vì đâu mà Trung Cộng chiếm đóng Hà Tĩnh,  Bình Dương, Quảng Trị?
Vì đâu  gái Việt Nam phải đứng đường năm châu bốn bể?
Vì sao nay lũ sâu bọ cai trị loài người?
Tại làm  sao dân ta phải làm nô lệ lũ đười ươi?
Ấy vì Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đầu hàng Trung Cộng,
Vì Hồ Chí Minh bán nước để lấy tiền, lấy súng,
Vì dân ta đã tin tưởng Mao Trạch Đông,
Vì nhân dân ta đã đổ máu cho Việt Cộng thành công
Vì nhân dân ta tham tiền tham bạc,

Vì dân ta  có nhiều người yêu đảng, yêu bác
Đã cam tâm quỳ lạy Hồ Chí Minh
Đã một lòng đi theo bọn Nguyễn Văn Linh,
Đem đất nước bán cho quân Trung Cộng.
Nhân dân ta ơi, hãy mau tỉnh mộng,
Hãy đứng lên tiêu diệt quân thù,
Để xây dựng Việt Nam độc lập, hạnh phúc triệu triệu mùa thu.

NAM NGUYÊN* ĐẠI HỌA TRUNG CỘNG

Đại họa gián đất, ốc bươu vàng và lỗ hổng quản lý

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2014-03-31
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
000_WAS2005052994910-600.jpg
Rùa tai đỏ trong phòng thí nghiệm ở New York hôm 26/5/2005, được coi là động vật lạ, gây hại môi trường nhưng từng được nhập vào Việt Nam hàng loạt.
AFP photo


Chuyện nuôi gián đất, rùa tai đỏ rộ lên trong những ngày gần đây mặc dù đại họa ốc bươu vàng kéo dài đã 30 năm. Cơ quan quản lý bị động hay chính sách bất cập đã gây ra những tình huống trớ trêu.
Đối với nhà báo có lẽ câu chuyện nông dân lập công ty phát triển nuôi gián đất ở Bắc Ninh để xuất khẩu là một đề tài lạ. Bởi con gián đất là thứ mọi người ghê tởm nay lại nuôi để bán giá hời sang Trung Quốc làm thuốc. Khi giới truyền thông cho biết nghề nuôi gián đất đang tăng tốc phát triển mạnh, thì các giới chức ở Bộ Nông nghiệp Phát triển Nông thôn mới “giật mình”. Thứ trưởng Vũ Văn Tám đề nghị tỉnh Bắc Ninh chỉ đạo “xử lý nghiêm các hành vi vi phạm về việc tự ý nhập khẩu và gây nuôi gián đất trên địa bàn, đồng thời kiểm điểm rút kinh nghiệm về trách nhiệm quản lý của các cá nhân có liên quan…”
Ông Thứ trưởng khẳng định: gián đất là loài côn trùng trung gian truyền nhiều loại bệnh nguy hiểm như, tiêu chảy dịch tả. Nó là thứ côn trùng phải diệt đi, cho nên trong danh mục hóa chất diệt côn trùng của Bộ Y Tế có đến 4 trong số 10 chế phẩm dùng để diệt gián.
Nghe lời đường mật của thương nhân Trung Quốc, nuôi gián xuất khẩu một vốn bốn lời, một nông dân quyết định đầu tư 500 triệu đồng lập cơ sở và bắt đầu sản xuất lứa gián đất đầu tiên, chuẩn bị xuất bán cho Trung Quốc thì bị ngành nông nghiệp tuýt còi. Điều trớ trêu là trước khi lập công ty nuôi gián đất, nông dân này đã xin phép và được Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Bắc Ninh cấp giấy phép hẳn hoi, không chỉ một mà tới hai giấy phép cho hai Cty Trách nhiệm Hữu hạn khác nhau.
Giờ đây bị bắt buộc phải tiêu hủy số gián đất, trứng gián và dụng cụ nuôi, các Cty nuôi gián dọa kiện Sở Kế hoạch đầu tư đòi bồi thường thiệt hại.
Tôi cho rằng sắp tới các ngành phải ngồi lại với nhau, mặt hàng nào cấm kinh doanh và hạn chế kinh doanh phải được công khai ra cho tất cả mọi người dân đuợc biết. Như vậy tình trạng này sẽ không xảy ra nữa.
- LS Nguyễn Văn Hậu
Theo luật sư Nguyễn Văn Hậu phó Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM, con gián đất là mặt hàng không được kinh doanh, nó ảnh hưởng đến người dân và môi trường của Việt Nam. Sở Kế hoạch và đầu tư đã cấp giấy phép tức là sản xuất nuôi gián được hợp pháp. Tuy vậy con gián đất không nằm trong danh mục giống vật nuôi được phép sản xuất, kinh doanh của Bộ Nông nghiệp Phát triển Nông thôn. Cho nên tỉnh Bắc Ninh cấp phép là không đúng. Người dân có thể khởi kiện hành chánh về việc bị thu hồi giấy phép sản xuất kinh doanh gián đất. Sở Kế hoạch Đầu tư hay nói cách khác chính quyền phải bồi thường thiệt hại cho người dân. LS Nguyễn Văn Hậu nhấn mạnh rằng, vụ việc cho thấy có sự thiếu phối hợp rất lớn giữa các ngành chức năng. Ông nói:
“Theo qui định của Nhà nước, người dân có quyền kinh doanh những gì mà pháp luật không cấm. Khi ban hành những danh mục cấm kinh doanh hoặc hạn chế kinh doanh thì phải công khai minh bạch và có sự thông suốt của các ngành này, chứ người dân và doanh nghiệp họ không thể biết được. Theo Hiến pháp 2013, những cơ quan Nhà nước ban hành những văn bản qui phạm pháp luật mà nó gây ảnh hưởng đến tổ chức, cá nhân thì phải bồi thường. Tôi cho rằng sắp tới các ngành phải ngồi lại với nhau, mặt hàng nào cấm kinh doanh và hạn chế kinh doanh phải được công khai ra cho tất cả mọi người dân đuợc biết. Như vậy tình trạng này sẽ không xảy ra nữa.”

Nhà nước nhập ốc bươu vàng

OCBUOUVANG-250.jpg
Ốc buơu vàng bám thân cây lúa.
Câu chuyện con gián đất, con rùa tai đỏ là những vật nuôi gây hại cho môi trường do người dân hoặc doanh nghiệp du nhập vào Việt Nam. Nhưng trường hợp con ốc bươu vàng gây hại 30 năm qua thì lại do chủ trương của nhà nước. Năm 1984 theo chỉ đạo từ cấp cao, con ốc bươu vàng có nguồn gốc từ Nam Mỹ được nhập khẩu về Việt Nam để nhân giống phát triển với mục đích làm nguyên liệu thức ăn chăn nuôi và làm thực phẩm cho người.
Lúc đó, những người ra quyết định không hiểu được là con ốc bươu vàng sinh sôi nẩy nở với tốc độ chóng mặt, một con ốc cái đẻ ra 300-500 trứng, vòng đời 30 năm. Ốc bươu vàng tàn phá đồng ruộng Việt Nam đặc biệt là đồng bằng sông Cửu Long, chúng là là loài ăn thực vật và rất thích mạ non, xà lách, bèo tấm, rau muống.
Trong thập niên 1990, khi đại họa ốc bươu vàng khởi sự bùng phát trên vựa lúa xuất khẩu đồng bằng sông Cửu Long, đại biểu Quốc hội từng đòi quy trách nhiệm ai là người cho phép du nhập ốc bươu vàng vào Việt Nam. Sau đó ốc bươu vàng mới được đưa vào danh mục những sinh vật ngoại lai xâm hại cực kỳ nguy hiểm với ngành sản xuất nông nghiệp. Tuy vậy hiện nay ốc bươu vàng vẫn tồn tại và nông dân phải chi phí tiền bạc và sức lao động cho việc thường xuyên tiêu diệt chúng. Một nông dân đồng bằng sông Cửu Long phát biểu:
Trời ơi lúa mới xạ anh mà không thuốc thì nó ăn trụi lủi luôn, con ốc bươu vàng nông dân tốn biết bao nhiều tiền… chi phí một công thuốc ốc bươu vàng mất cả chục ngàn đồng.
- Nông dân ĐBSCL
“Đại họa mấy năm nay rồi, nhà nước cũng phải kêu. Ban đầu ở vùng Kiên Giang thôi, nhưng ghe anh đi mua bán nó đeo theo ghe, anh chạy tới đâu nó sanh tới đó. Trời ơi lúa mới xạ anh mà không thuốc thì nó ăn trụi lủi luôn, con ốc bươu vàng nông dân tốn biết bao nhiều tiền… chi phí một công thuốc ốc bươu vàng mất cả chục ngàn đồng.”
Bài học đại họa ốc bươu vàng vẫn còn nguyên, con ốc bươu vàng vẫn tồn tại vì không tận diệt được nó. Thậm chí nhiều hộ nông dân ở miền bắc còn nuôi ốc bươu vàng để lấy thịt bán cho thương lái Trung Quốc.
Câu chuyện nhập khẩu trứng gián đất Trung Quốc về để nuôi ở Bắc Ninh, hay du nhập loại rùa tai đỏ trong danh mục cấm ở Vĩnh Long cho thấy những lỗ hổng lớn trong công tác quản lý ở Việt Nam.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/passive-manage-lead-severe-consequen-nn-03312014110400.html

BA SÀM* * TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC

Hoc giả Singapore: " Trung Quốc giành được Biển Đông sẽ mất đi cả thế giới"

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)
NQL: Nước đổ đầu vịt. Lòng tham đã làm chúng nó mù mắt, không nhìn thấy gì đâu!
Theo trang tin “ Đa chiều” cùng với sự trỗi dậy nhanh chóng của Trung Quốc trong vài năm trở lại đây vả tranh chấp lãnh thổ giữa nước này với các quốc gìa láng giềng ở Biển Hoa Đông và Biển Đông không ngừng leo thang, cách thức Trung Quốc sẽ giải quyết tranh chấp trên biển như thế nào vẫn luôn là tâm điểm chú ý của dư luận. Gần đây, một học giả Singapore đã cho rằng nếu như giành được Biển Đông, Trung Quốc nhất định sẽ mất cả thế giới.

Trong bài viết đăng trên tờ “Thời báo Hoàn cầu”, Giáo sư trường Đại học Quốc gia Singapore, ông Kishore Mahbubani cho biết: “Chúng ta không có cách nào dự đoán được tương lai, những chuyện không lường tới thường hay xảy ra. Song có một chuyện có thể khẳng định rằng: trong 10 hoặc 20 năm tới, Trung Quốc sẽ trỗi dậy, trở thành cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới. Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) cũng từng dự đoán nếu tính toán dựa vào sức mua với tỉ giá ổn định, đến năm 2019 Trung Quốc sẽ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới”.
Trước đó, cựu Tổng thống Mỹ Franklin Delano Roosevelt từng nói: “Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao”. Điều này là không thể né tránh. Sau khi trở thành quốc gia số một thế giới, Trung Quốc phải gánh vác trách nhiệm nhiều hơn nữa. Trong 10 năm tới, cùng với sự trỗi dậy của mình, Trung Quốc sẽ nhận được sự quan tâm rộng rãi của thế giới; thế giới sẽ tìm hiểu, theo dõi cách hành xử của Trung Quốc. Đây chính là nguyên nhân tồn tại khi mối quan hệ giữa Trung Quốc và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) trở nên quan trọng. Mối quan hệ này sẽ trở thành kiểu mẫu về quan hệ hữu nghị, mật thiết để cả thế giới noi theo.
Hiện nay, quan hệ giữa Trung Quốc và các nước láng giềng tương đối tốt đẹp, song chưa đến mức “tin tưởng sâu sắc”. Có lẽ quan hệ Mỹ – châu Âu mới là minh chứng rõ nhất cho tính chất này. Mặc dù nằm ở hai bờ Đại Tây Dương, song nhờ sự giao lưu nhân dân mật thiết, hai bên đã gắn bó chặt chẽ với nhau. Trước đây quân đội Mỹ từng khai chiến với quân đội Đức, Italy trong thời kì Chiến tranh Thế giới thứ Hai, song giữa Mỹ và châu Âu hiện không có bất kì khả năng giao chiến nào.
Theo bài báo trên, điều đó không có nghĩa là quan hệ Mỹ – châu Âu không tồn tại vấn đề gì. Hai bên vẫn có sự tranh chấp về mặt kinh tế, song đã nỗ lực đạt được thống nhất về “Hiệp định đổi tác thương mại và đâu tư xuyên Đại Tây Dương” (TTIP); khi biết tin cơ quan tình báo Mỹ nghe lén điện thoại cá nhân, Thủ tướng Đức Angela Merkel vô cùng tức giận… Mặc dù vẫn tồn tại một số vấn đề nhưng sự tin tưởng, hợp tác giữa Mỹ và châu Âu luôn duy trì ở mức độ cao và không thể phá vỡ.
Trung Quốc có thể kỳ vọng vào việc xây dựng “mối quan hệ tin tưởng sâu sắc” với ASEAN. Tương tự việc châu Âu không uy hiếp Mỹ, ASEAN bao gồm các nước vừa và nhỏ cũng sẽ không đe dọa Trung Quốc – dưới bất kỳ hình thức nào. Quả thực, kể từ chuyến thăm mang tính lịch sử của cố Phó Thủ tướng Trung Quốc Đặng Tiểu Bình tới Bangkok, Kuala Lumpur, Singapore vào tháng 11/1978 đến nay, quan hệ giữa Trung Quốc và ASEAN không ngừng đạt được những tiến triển tích cực. Cũng tại thời điểm đó, Thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ đưa ra sáng kiến thành lập Khu thương mại tự do Trung Quốc – ASEAN, nhờ vậy quan hệ song phương đã bước lên một tầm cao mới. Trung Quốc đã có những nhượng bộ đơn phương to lớn với “chương trình thu hoạch sớm” của các nước ASEAN. Theo kế hoạch, từ năm 2003, Trung Quốc giảm thuế nhập khẩu đối với hơn 600 loại nông sản và hơn 100 sản phẩm thuộc ngành chế tạo từ các nước ASEAN, đồng thời nước này cũng thực hiện giảm thuế đối với một số mặt hàng nông sản xuất khẩu sang ASEAN. Khu thương mại tự do Trung Quốc – ASEAN chính thức khởi động vào năm 2010 và sau khi đàm phán thành công Hiệp định quan hệ đối tác kinh tế toàn diện khu vực, quan hệ giữa hai bên hứa hẹn sẽ có nhiều đột phá hơn nữa.
Tuy nhiên, trong quan hệ Trung Quốc – ASEAN vẫn tồn tại một số khó khăn mà mọi người đều biết. Ví dụ điển hình là vấn đề tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông. Rất may, tất cả các bên đều nhất trí giải quyết tranh chấp bằng phương thức hòa bình. Trung Quốc và ASEAN đã đạt được nhận thức chung về “Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC) và đang tiến hành bàn bạc đi đến thống nhất “Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông” (COC). Một nhân tố phức tạp trong quá trình đàm phán này chính là “đường lưỡi bò” (hay đường 9 đoạn – PV) do Trung Quốc đơn phương tuyên bố ở Biển Đông. Đến nay, Trung Quốc chưa hoàn toàn làm rõ nội hàm của đường 9 đoạn và điểm mơ hồ này đã tạo không gian để các bên đàm phán. Theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, từ trước đến nay tự do hàng hải ở Biển Đông không xảy ra vấn đề gì và trong tương lai cũng sẽ như vậy.
Chính phủ Trung Quốc cho rằng tuân thủ tự do hàng hải có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với lợi ích quốc gia lâu dài của nước này. Sau khi trỗi dậy, trở thành cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới, -Trung Quốc và Mỹ sẽ có lợi ích giống nhau nên cần đảm bảo tự do hàng hải ở vùng biển quốc tế; điều đó giống như Mỹ và Liên Xô có lợi ích chung tại các cuộc đàm phán về tự do hàng hải trong “Công ước Liên hợp quốc về luật biển”:
Bài báo trên chỉ ra rằng chủ trương chủ quyền mang lại lợi ích toàn cầu, gây ảnh hưởng đến tự do hàng hải ở Biên Đông, không phù hợp với lợi ích lâu dài của Trung Quốc. Nếu Trung Quốc đạt được thành công ở Biển Đông, nước này sẽ mất đi toàn bộ vùng biển trên thế giới và điều này không hề có lợi cho Trung Quốc. Do đó, theo ông Kishore Mahbubani, các quốc gia Đông Nam Á có liên quan có thể cùng Trung Quốc tìm ra phương án hữu nghị lâu dài để giải quyết vấn đề Biển Đông. Điều này sẽ tạo điều kiện thuận lợi để xây dựng “mối quan hệ tin tưởng sâu sắc” giữa Trung Quốc và ASEAN giống như mô hình quan hệ Mỹ – châu Âu. Song vấn đề là giới truyền thông phương Tây tiếp tục miêu tả tiêu cực về sự trỗi dậy của Trung Quốc, ám chỉ việc Trung Quốc trở thành một nước lớn là có tính xâm lược. Dù cho rằng đó là bịa đặt, song Trung Quốc không thể đánh giá thấp giới truyền thông trong việc định hướng dư luận toàn cầu.
Biện pháp tốt nhất để bác bỏ những tin tức tiêu cực này là Trung Quốc phải thể hiện với thế giới những hành động đích thực của mình, đồng thời xây dựng “mối quan hệ tin tưởng sâu sắc” với các nước láng giềng. Điều đó không chỉ mang lại lợi ích cho Trung Quốc ở khu vực Đông Nam Á, mà còn mang đến lợi ích toàn cầu cho nước này, bởi nó cho thấy mối quan hệ hữu nghị giữa Trung Quốc và các nước láng giềng đã chứng minh cam kết của nước này đối với hòa bình của thế giới./.
 

DU LỊCH VIỆT NAM



Nỗi Khiếp Sợ Của Người Nước Ngoài Khi Tới Việt Nam


Có người đùa rằng, khách Tây khi đến Việt Nam phải... đi học võ trước khi ra đường. Câu nói đùa đó xuất phát từ nỗi sợ hãi của người ngoại quốc khi bị "giăng bẫy từ bề" từ giao thông lộn xộn cho đến tệ nạn "chặt chém", lừa đảo, móc túi.

Đối với người nước ngoài, giao thông nguy hiểm ở Việt Nam được ví như "sát thủ thầm lặng". Nỗi khiếp đảm của họ khi bước chân ra đường phố ở các thành phố lớn là dòng xe cộ quá đông, quá nhiều xe máy.Ôtô xe máy chung một làn đường mà người ta ví von kiểu hạt lạc kẹp hạt vừng. Thêm vào đó đường đi lại quá hẹp, người tham gia giao thông thường không dừng đúng vạch sơn. Đó là chưa kể tới việc nhiều tuyến đường trong phố cổ, đèn đỏ dường như chẳng có mấy tác dụng khi đường nhỏ, giao nhau nhiều, các phương tiện cứ thế chạy qua khi không thấy bóng cảnh sát giao thông ở đâu.

Người nước ngoài ví mỗi lần băng sang đường giữa dòng xe cộ nườm nợp ở thủ đô là một cảm giác phiêu lưu, mạo hiểm mà họ chưa từng được "trải nghiệm" ở nước mình. Và trong cuộc phiêu lưu ấy, họ có thẻ trở thành nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông bất kỳ lúc nào.
 


Hai khách nước ngoài đi bộ đứng lại và nắm tay nhau thật chặt do các phương tiện khác không chịu nhường đường hay đi chậm lại.

Ví dụ điển hình nhất là vụ ông Blankenstein (46 tuổi, quốc tịch Hà Lan) bị xe đâm vì tuân thủ luật giao thông Việt Nam vào ngày 23/9/2013, trên đường Bùi Thị Xuân, P.Bến Thành, Q.1, TP.HCM.

Lúc đó, ông Blankenstein sang đường tại khu vực có vạch kẻ trắng, dành cho người đi bộ. Khi ông Blankenstein ra đến giữa đường thì bất ngờ bị một chiếc xe máy lưu thông theo hướng Bùi Thị Xuân về Cách Mạng Tháng Tám với tốc độ cao tông phải. Lực tông quá mạnh khiến ông Blankenstein văng xuống đường. Tiếp đó, một xe máy khác lưu thông hướng ngược lại không kịp xử lý tình huống bất ngờ nên tông mạnh vào nạn nhân.


Vị khách nước ngoài bị đâm liên tiếp khiến bất tỉnh.



Hai cú tông liên tiếp đã khiến ông Blankenstein bị thương khá nặng, nằm quằn quại trên đường trong đau đớn. Điều đáng nói, mặc nạn nhân nằm đau đớn trên đường, chủ phương tiện đâm đầu tiên thản nhiên cho xe tháo chạy khỏi hiện trường, chỉ còn chủ chiếc xe đâm thứ 2 đã ở lại phối hợp với người đi đường đưa nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu.

Chị Nguyễn Thị Hằng, một người bán hàng trên phố cổ cho hay, chị đã chứng kiến không dưới một lần cảnh người nước ngoài khi sang đường bị xe máy đâm phải dù đi đúng luật. Họ hầu hết đều là khách du lịch hoặc người mới sang Việt Nam, chưa hiểu rõ về tình hình giao thông lộn xộn của Việt Nam.

Có lần, chị Hằng còn nghe thấy 2 cô gái sau khi suýt đâm vào một ông Tây còn quay sang nói với nhau: "Bọn Tây đi ngu... như bò, sang đường mà cứ cắm đầu đi không nhìn 2 bên". Trong khi đó, người nước ngoài nọ đã đi đúng làn dành cho người đi bộ.

Trước nỗi ám ảnh của người ngoại quốc về giao thông ở Việt Nam, nhiều người thậm chí còn nói đùa: Tây sang Việt mà muốn an toàn khi ra đường thì phải trải qua khóa huấn luyện đặc biệt như "vẫy tay" thật lực để người đi đường để ý, làm biển hiệu cầm sang...

Cứ gặp Tây là "chặt chém" từ đầu tới chân
Có một sự thật mà bất kỳ người nước ngoài nào từng sống ở Việt Nam một thời gian đều hiểu rõ, đó là chính cái mác "ông Tây", "bà Tây" khiến họ luôn trở thành đối tượng bị "chặt chém" từ đầu tới chân theo đúng nghĩa đen. Cắt tóc bị "chém", đánh giày cũng bị "chém".

Gia đình anh Jimmy (Anh) lần đầu tiên đi tour mở đến Việt Nam và ghé Hội An vào năm 2012. Một lần, anh vào tiệm cắt tóc trên đường Trần Phú cạo sơ cái đầu bóng láng của mình. Chỉ mất vài phút nhưng sau đó anh phải trả 200.000 đồng, trong khi thực tế dịch vụ này cho người Việt chỉ khoảng 30.000 đồng
.


Khách du lịch nước ngoài dù mua hàng hóa gì, đi đâu cũng bị “hét” giá trên trời. 



Thậm chí, ngay cả những người đánh giày cũng tụ tập thành tốp để dễ bề bắt chẹt, chặt chém du khách ngoại quốc. Hễ thấy du khách nước ngoài, nhóm đánh giày lao tới, cúi xuống chỉ vào chân rồi dùng lọ keo ấn vào giày... Sau vài động tác, người đánh giày giơ tay ra hiệu và đòi bằng được vài trăm nghìn của khách mới chịu đi.


Theo nhiều người dân khu phố cổ, hiện tượng người đánh giày bắt chẹt khách du lịch nước ngoài khá phổ biến, nhưng không ai dám nói vì sợ "tai bay vạ gió".

Và dịch vụ khiến người nước ngoài phải "lột trái túi" nhiều nhất chính là ăn uống ở nhà hàng. Ngày 26/3/2013, một nhóm du khách gồm 7 người (4 người Nhật và 3 người Việt Nam) vào quán Hương Việt. Với 6,1kg tôm kẹt (tôm hùm loại nhỏ); 3,5kg cua; 1,7kg mực, hàu… nhóm du khách trên phải trả 16,6 triệu đồng. Sau khi tiếp nhận phản ánh của nhóm du khách, đoàn kiểm tra liên ngành du lịch và dịch vụ Vũng Tàu đã tiến hành xác minh, bên cạnh việc xử phạt quán ăn Hương Việt, chủ quán còn phải bồi hoàn lại cho nhóm du khách 4,8 triệu đồng.


Các thủ đoạn "chặt chém" khách nước ngoài hiện khá phổ biến ở các quán ăn Việt. Khi khách gọi món, họ thường không mang thực đơn ra; hoặc thực đơn ghi mập mờ để gian lận số lượng và chất lượng. Khi tính tiền, nếu khách thắc mắc thì nhân viên mang ra một thực đơn khác với giá cao gấp nhiều lần ban đầu. Khi khách phản ứng, nhân viên quán tỏ thái độ hung hãn, đe dọa khiến nhiều du khách sợ mà ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đi bộ thì nguy hiểm, xong nếu người nước ngoài muốn đi taxi cũng phải đối mặt với hiểm họa bị taxi dù chặt chém. Điển hình là vụ việc 3 vị khách nước ngoài (quốc tịch Anh, Mỹ) bắt chiếc xe taxi dán logo Hồng Minh BKS 29A-94449 đi từ đầu phố Hàng Đào sang số 9 Mã Mây (đoạn đường dài khoảng 1km) nhưng lái xe taxi “dù” đã lấy tiền cước lên tới 245.000 đồng



Tình trạng taxi móc túi khách nước ngoài vẫn xảy ra, dù lực lượng chức năng đã có những biện pháp chấn chỉnh.



Phát hiện tài xế “chặt chém” giá cước, những hành khách này đã chụp lại biển số xe và hình ảnh của lái xe, sau đó nhờ lễ tân khách sạn báo đến đường dây nóng của Sở VH-TT&DL.


Sau gần 1 ngày rà soát các hãng taxi trên địa bàn, vào 4 giờ 30 phút sáng 20/3, lực lượng Thanh tra giao thông đã phát hiện và tạm giữ xe taxi “dù” tại khu vực gần ga Hà Nội. Thừa nhận về hành vi sai trái của mình, lái xe Hoàng Triệu Quý (SN 1971) đã ký vào biên bản vi phạm và cùng lực lượng thanh tra mang tiền trả lại cho 3 du khách nước ngoài.



Tệ nạn "chôm chỉa", lừa gạt


Ngoài nỗi sợ giao thông và "chặt chém", khách Tây đến Việt Nam cũng thường phải thủ theo vài "ngón" đặc biệt để đề phòng tệ nạn ăn cắp vặt, móc túi, lừa gạt. Những kẻ xấu rất dễ lợi dụng sự cả tin và bất đồng ngôn ngữ của người nước ngoài để thừa nước đục thả câu.


Có thể kể ví dụ gần đây nhất là vụ một nhóm trộm cắp làm trò nhảy múa để chôm đồ của khách nước ngoài vào ngày 5/2. Phát hiện vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan (SN 1970, quốc tịch Thái Lan) đang ngồi trước số nhà 30 Nguyễn Hữu Huân, có để túi xách đựng máy ảnh, nhóm trộm cắp tiến sát để "tác nghiệp". Bọn chúng đã nói chuyện và nhảy múa để thu hút sự chú ý của vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan nhằm tạo sơ hở để 1 đối tượng lấy trộm chiếc túi xách và trốn thoát.

Cơ quan điều tra sau đó đã bắt giữ Bùi Văn Anh (SN 1985, ở Lạc Thủy, Hòa Bình), Nguyễn Thị Hồng Nguyên (SN 1983, ở Hà Nội) Nguyễn Tiến Dũng (SN 1966, ở Hà Nội), Nguyễn Thị Hạnh (SN 1975, ở Hoài Đức, Hà Nội) và đang truy bắt những đối tượng còn lại.


Một trong số những khu vực mà người nước ngoài dễ trở thành "mục tiêu" nhất chính là phố cổ Hà Nội vì đây vốn là nơi tập trung đông du khách ngoại quốc. Và hễ bước chân ra ngoài, họ sẽ bị "quây kín" bởi những người bán hàng rong, mà trong số đó, thường trà trộn kẻ xấu, lừa bịp, trộm cắp vặt.
Cuối tháng 7/2012, một số trang mạng đưa tin về một cô gái người Scotland là nạn nhân của một vụ lấy trộm hộ chiếu ở phố cổ Hà Nội. Cô kể, chỉ vừa cầm hộ chiếu trên tay đã bị mất.


“Ai lấy hộ chiếu của tôi vui lòng trả lại hoặc chỉ cho tôi cách nào lấy được. Tôi sẽ đưa thật nhiều tiền” - cô gái vừa khóc vừa giơ cao tờ 100 đô la Mỹ.
Ngay sau đó, một phụ nữ khoảng 35 tuổi bước đến khều nhẹ cô gái ngoại quốc và chỉ tấm hộ chiếu ở trên nắp capo chiếc xe hơi đậu gần đó. Cô gái kiểm tra kĩ càng lại tấm hộ chiếu của mình rồi đưa cho người phụ nữ ấy một tờ 100 USD Mỹ. Câu chuyện về tấm hộ chiếu... 100 đô la Mỹ cho thấy thực trạng đáng báo động về tình hình trộm cắp của người nước ngoài ở Việt Nam.

Một phụ nữ ngoại quốc bị người bán hàng rong đeo bám



Đến Việt Nam, người nước ngoài còn rỉ tai nhau, rằng du lịch ở phố cổ Hà Nội, nên tránh xa mấy người bán hàng rong, để không phải mua đồ giá cắt cổ, cũng như tránh bị móc túi. Cảnh giác hơn, thay vì đeo sau lưng, họ lại đeo balô... về phía trước ngực để khỏi phải bận tâm, sợ mất đồ.

Những ví dụ kể trên quả thực là câu chuyện buồn không chỉ với người nước ngoài mà cả với phần lớn người dân Việt Nam, những người luôn mong muốn và hy vọng làm đẹp hình ảnh đất nước mình trong mắt bạn bè thế giới.
Nếu như gặp chuyện không may lần đầu tiên, người nước ngoài có thể sẽ dễ dàng bỏ qua bởi có lẽ họ cũng đã lường trước một số bất tiện khi đến một đất nước khác.

Tuy nhiên, khi họ bị "giăng bẫy" từ bề với đủ các vấn nạn từ "chặt chém" đến "chôm chỉa", thì chắc chắn ấn tượng xấu ấy không dễ bị phai mờ, hình ảnh đất nước hình chữ S sẽ mất đi phần nào sự thân thiện, thú vị. Và việc thay đổi suy nghĩ tiêu cực của họ lúc đó chắc chắn sẽ khó hơn nhiều so với việc gây dựng ấn tượng tốt đẹp ngay từ đầu.


TRẦN AN LỘC + BỒI BÚT CỘNG SẢN

Chân dung của một tên bồi bút

Trần An Lộc (Danlambao) - Vụ án bà Nguyễn Thị Năm tức bà Cát Hanh Long là người đầu tiên bị xử bắn để phát động phong trào "cải cách ruộng đất" năm 1953 bởi đảng Cộng sản Việt Nam tại nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lại đang như những giòng máu chảy dài trên báo mạng trong nước.
Người ta đã nghe nhiều về cái chết oan khiên, tức tưởi của người phụ nữ vừa đáng thương vừa đáng kính này, nhưng nay đọc lại những chi tiết được kể từ những người trong cuộc là con cháu của bà Cát Hanh Long, và những quan chức tiếp cận với vụ án mới thấy hết cái xót xa, sự độc ác và tính vô luân của vụ án và của những cá nhân đã trực tiếp chỉ đạo và gây ra vụ án. 
Để tránh dài dòng, người viết xin quí độc giả đọc lại bài báo "Chuyện về người phụ nữ đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất" của tác giả Xuân Ba, đã đăng trên trang Blog Tễu cùng tư liệu mang tên: "Thêm các tư liệu về việc vu oan bà Cát hanh Long Nguyễn Thị Năm", trong đó đăng nguyên văn một bài báo (có bản chụp) với lời mở đầu: "Dưới đây là một bài viết đăng trên báo Nhân Dân ngày 21 tháng 7 năm 1953 của tác giả C.B., mở màn cho chiến dịch cải cách ruộng đất. Đối tượng mà bài báo “tấn công” là bà Cát-hanh-long Nguyễn Thị Năm, một người có công với cách mạng." 
Người viết xin trích lại nguyên văn bài báo ký tên C.B. này như sau:
Địa chủ ác ghê

Thánh hiền dạy rằng: "Vi phú bất nhân". Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá - thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ:

Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:
- Giết chết 14 nông dân.

- Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

- Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người - năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

- Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân - Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.

- Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.

Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào !

Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ:

- Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.

- Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.

- Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.

- Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.

- Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.

- Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là:

Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,
Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!

(21-7-1953)
C.B.
Đọc xong bài báo của tay C.B. này, quí bạn đọc thấy gì? Nghĩ gì?
Riêng kẻ viết bài này thì thấy lạnh xương sống, rởn tóc gáy, sau đó thì phẫn nộ, và rồi đau buồn và xấu hổ.
Thế này mà là một bài báo ư? Mà lại là một bài báo đăng trên tờ báo chính thống của đảng CSVN và của Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa!
Cố gắng đọc lại và rồi thấy rằng đây là một bản cáo trạng, một bản cáo trạng không bằng không chứng. Nói đúng hơn đây là một lô những điều vu khống, mạ lỵ, ngậm máu phun người.
Mỗi một chữ trong bản án rùng rợn này là một nhát mã tấu xả vào thân xác của một phụ nữ bị trói tay trói chân và bị bịt miệng. Mỗi một hàng chữ là một kiểu giết người man rợ mà không một người bình thường nào có thể nghĩ ra. Mỗi một đoạn văn là một tấn tuồng vô luân mà chỉ những chuyên viên tra tấn và giết người chuyên nghiệp mới có thể làm.
Nay tất cả đổ lên đầu một phụ nữ là bà Cát hanh Long Nguyễn Thị Năm, một phụ nữ 47 tuổi đời, có 2 con là Trung Đoàn Trưởng QĐND, sư 308 Điện Biên và (trích): "Những Võ Nguyên Giáp Trường Chinh, Lê Đức Thọ Hoàng Quốc Việt cùng nhiều yếu nhân của Đáng của Mặt trận Việt Minh từng qua lại được chở che ở ngôi biệt thự bề thế ở ven hồ Thiền Quang. Sau ngày toàn quốc kháng chiến, lại cũng những đáng bậc ấy cùng nhiều yếu nhân của Đảng của Chính phủ cũng nhiều dịp tá túc qua lại sinh hoạt ở khu đồn điền Đồng Bẩm vùng Thái Nguyên. Chủ những cơ ngơi những biệt thự cùng khu đồn điền ở Đồng Bẩm ấy là bà Nguyễn Thị Năm thường gọi là Cát Hanh Long, tên một hiệu buôn nổi tiếng ở Hà Thành, Hải Phòng". và "Khó kể hết những đóng góp của nhà tư sản ấy cho cách mạng. Từng ủng hộ Việt Minh trước CM tháng Tám 20.000 đồng bạc Đông Dương (tương đương bẩy trăm lạng vàng) rồi sau này là thóc gạo, vải vóc, nhà cửa. Bà là một trong những người đóng góp tiêu biểu nhất của “Tuần Lễ Vàng” ở Hải Phòng vơi hơn một trăm lạng vàng". Và lời chứng của Võ Nguyên Giáp ngày 10/11/2001: "Bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long là một địa chủ có tinh thần yêu nước, trong kháng chiến đã từng giúp đỡ bộ đội. Bản thân tôi và Đại tướng Nguyễn Chí Thanh có lúc đã ở lại nhà bà. Trong những buổi họp sửa sai, chính Bác Hồ, đồng chí Trường Chinh và đồng chí Lê Văn Lương đều cho rằng xử trí bà Nguyễn Thị Năm là một sai lầm”.
Như vậy rõ ràng bà Năm là một người yêu nước, một người đóng góp tích cực trong công cuộc chống Pháp dành độc lập và là một ân nhân đối với các lãnh tụ đầu sỏ của đảng CSVN. Vậy bà Năm có ân oán gì với tác giả C.B. mà C.B. phải vu khống bà những tội ác khủng khiềp chỉ có trong các tiểu thuyết kinh dị hay trong óc những tên đồ tể bệnh hoạn mất hết tính người, như vậy?
May là chúng ta đã có câu trả lời (trích tại đây): "C.B.: là bút danh của ông Hồ Chí Minh, dùng tại 147 tài liệu viết từ tháng 3 năm 1951 đến tháng 3 tháng 1957 (trên báo Nhân Dân)".
Vâng, C.B. là bút danh của Hồ Chí Minh! Quả thật tôi không tin vào mắt mình! Quả thật là một quả bom tấn!
Dù không bao giờ tôi coi Hồ Chí Minh là một người yêu nước, dù với tôi Hồ Chí Minh chỉ là một tên điệp viện cộng sản, là người có tội nhiều hơn là có công với tổ quốc và dân tộc Việt Nam, tôi vẫn không bao giờ nghĩ Hồ Chí Minh lại vô luân như thế, lại ác độc và hèn hạ như thế! Và tôi đã lầm: bởi vì C.B. tức Hồ Chí Minh chính là một tay bồi bút mạt hạng. Hơn nữa là một thằng độc ác, hèn mạt và vô luân. 
Tại sao vậy?
Bởi vì thông thường một tên bồi bút cũng chỉ uốn cong ngòi bút của mình khi sinh mạng hắn hay bà con thân nhân ruột thị hắn bị đe dọa, hoặc vì hắn ham tiền, ham danh, ham gái, ham hưởng thụ và có thể vì bất tài, không đứng được trên đôi chân của mình để phải làm một tên bồi bút bị mọi người khinh bỉ.
Nhưng đây, xin quí bạn đọc nhớ cho - Hồ Chí Minh lúc ấy đang ở trên đỉnh quyền lực, muốn hại ai thì hại, muốn giết ai thì giết, muốn gái có gái, muốn tiền có tiền, thế thì cái gì đã khiến ông phải viết một bài báo vô luân như thế? Xin đừng đổ lỗi cho quan thầy Trung quốc! Thử hỏi những Huỳnh Phú Sổ, Phạm Quỳnh, Khái Hưng, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Phan Văn Chánh, Trần Văn Thạc, Nguyễn Văn Vững vân vân... bị giết, có cần phải có lệnh của TQ hay không? Như vậy nếu vì bất cứ lý do gì (cứu cánh biện minh cho phượng tiện) muốn giết bà Năm thì cứ giết, như đã giết các nhà yêu nước không cộng sản trên, cần gì phải viết một bài báo vu khống, mạ lỵ, rồi kéo cả những người con bà Năm đã từng xả thân trên tuyến đầu đánh Pháp vào mà hành hạ cho thân tàn ma dại một cách tán tận lương tâm đến như vậy. Mà lại ký tên C.B. không dám đề tên Hồ Chí Minh cho bàn dân thiên hạ được biết? Nó vô luân và hèn hạ chính là ở điểm này!
Tất cả cái vô luân nằm trong cái tâm độc ác của con người bệnh hoạn này. Đã độc ác lại hèn vì cam tâm đánh vào một người phụ nữ chân yếu tay mềm. Nó vô luân bởi người phụ nữ này là ân nhân của hắn, của đồng chí và đồ đệ của hắn.
Nó vô luân bởi người phụ nữ này là người yêu nước nhiệt tình, một người hoàn toàn vô hại cho đảng cộng sản. Nó vô luân bởi mà là mẹ của 2 người con trai trong quân đội ra tuyến đầu cứu nước. Người đã dâng gần hết tài sản cho đảng CSVN được ngụy trang dưới danh hiệu cách mạng.
Thế mà nó đã đối xử với bà còn thua loài thú đối với đồng loại, thì sao không thể gọi là vô luân.
Viết đến đây tôi cũng thêm một điểm để công luận và sử gia lưu ý: Đó là vai trò của "Những Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Lê Đức Thọ Hoàng Quốc Việt cùng nhiều yếu nhân của Đáng của Mặt trận Việt Minh từng qua lại được chở che". 
Theo bài báo dẫn thượng, thì mãi đến "mùa đông năm 1986 Lê Đức Thọ và Trường Chinh mới ghé mắt đến con cháu vị ân nhân của mình. Còn Võ Nguyên Giáp thì sao? Mãi đến ngày 10/11/2001 (5 năm sau Lê Đức Thọ lên tiếng) Giáp mới vớt đuôi một câu: "Bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long là một địa chủ có tinh thần yêu nước, trong kháng chiến đã từng giúp đỡ bộ đội. Bản thân tôi và Đại tướng Nguyễn Chí Thanh có lúc đã ở lại nhà bà. Trong những buổi họp sửa sai, chính Bác Hồ, đồng chí Trường Chinh và đồng chí Lê Văn Lương đều cho rằng xử trí bà Nguyễn Thị Năm là một sai lầm”. Chỉ nói vớt đuôi vậy thôi chứ không hành động gì. Kể cả trong lúc còn quyền hành nghiêng trời như nhân vật số hai sau Hồ Chí Minh, Giáp cũng không thắp được một cây nhang cho vong hồn bà Năm để gọi là đền đáp những gì bà đã cưu mang giúp đỡ chính bản thân hắn. Còn những tên như Hoàng quốc Việt cùng nhiều yếu nhân... thì hoàn toàn vắng tiếng!
Với những con người tán tận lương tâm như vậy mà tôn vinh là "cha già dân tộc" là "nguyên khí quốc gia" thì đất nước này, dân tộc này không cất đầu lên nổi là chuyện chẳng lạ chút nào.
Tôi viết bài này như một nén nhang dâng lên oan hồn cụ bà Nguyễn Thị Năm và muôn vàn nạn nhân khác đã bị cộng sản giết hại. Tôi cũng xin thân nhân của cụ Năm cũng đừng xin xỏ chi cái đảng cộng sản vô luân này những cái giấy lộn và những danh hiệu rỗng tuyếch cho tủi thêm vong linh người oan khuất. 
Xin quí vị nhớ câu nói bất hủ của Cù Huy Hà Vũ: "Nhân dân và Tổ quốc sẽ giải án cho tôi" - Vâng, như vậy chúng ta không cần xin xỏ vì đảng cộng sản không đủ tư tâm và đủ tầm để làm việc này.

Sunday, March 30, 2014

NGUYỄN ĐỨC QUỐC *VÌ SAO TÔI DẤN THÂN CHỌN CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH

VÌ SAO TÔI DẤN THÂN CHỌN CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH 




Ngôi trường giáo lý đã bị bao vây cưỡng chiếm

Vào năm 2008 .Khởi sự từ một “dự án nước thải” ngang qua thị trấn Lăng Cô nơi tôi đang cư trú. Khi nhà cầm quyền huyện Phú Lộc, TT.Huế thông báo: “dự án nước thải” được tài trợ bởi “ Ngân hàng phát triển Châu Á” gọi tắt là ADB.




Dự án đi qua làm ảnh hưởng đến phần đất của các hộ gia đình dọc hai bên đường QL1A thuộc thị trấn Lăng Cô. Nhà cầm quyền huyện Phú Lộc mời các hộ gia đình có đất bị ảnh hưởng đến văn phòng UBND thị trấn Lăng Cô để họp nghe thông báo và lắng nghe ý kiến của người dân. Phía nhà cầm quyền huyện Phú Lộc thông báo sẽ mượn đất của các hộ gia đình hai bên đường QL với chiều xâu vào 4.5 mét. Chiều dài thì dọc hai bên đường QL1A.


Trước đó, tôi đã có thông tin của dự án trong tay và thông tin này hội đủ các điều kiện đền bù và hỗ trợ thỏa đáng cho người dân có đất bị ảnh hưởng khi dự án đi qua. Nhà cầm quyền huyện Phú Lộc khi đó muốn chiếm đoạt hết tiền đền bù của các hộ gia đình có đất bị ảnh hưởng, bằng cách thông báo mượn đất.
Vì biết rõ thông tin của dự án và nội dung bản văn của dự án lại có trong tay của tôi, tôi đã phản ứng việc này với những viên chức cán bộ có mặt trong buổi họp hôm đó tại văn phòng UBND thị trấn Lăng Cô dưới sự chủ trì của ông chủ tịch thị trấn "Lê Văn Tình".


Sau hồi tranh luận với các viên chức của nhà cầm quyền, họ thấy bế tắc trong vấn đề tôi nêu ra, ngay lúc đó ông "Huỳnh Đức Hải" phó chủ tịch thị trấn Lăng Cô đã xông vào đòi đánh tôi và đuổi tôi ra khỏi phòng họp, bức xúc trước hành động ngang ngược của những người gọi là “đầy tớ nhân dân” không biết lắng nghe ý kiến từ người dân có đất bị ảnh hưởng bởi dự án, mà còn có thái độ khiêu khích gây sự với tôi như thế.


Không những tôi không sợ hành động đê hèn của các “đầy tớ nhân dân” ngược lại tôi phản đối rất gay gắt với họ, tôi cũng kêu gọi những người dân có mặt trong buổi họp hôm đó đứng lên ra khỏi văn phòng ủy ban nơi diễn ra buổi họp đi ra ngoài để phản đối. Kể từ đó phía nhà cầm quyền huyện Phú Lộc bắt đầu gây khó dể cho công việc kinh doanh của tôi.


Rồi tiếp sau đó bao nhiêu chuyện xãy ra ở quê tôi do phía nhà cầm quyền tỉnh TT.Huế và Huyện Phú Lộc dựng nên. Nhà cầm quyền TT.Huế lúc đó muốn chiếm đoạt ngôi trường và đất đai tại: “giáo xứ Sáo Cát”, và con đường của nhà thờ "giáo xứ Lăng Cô" nhưng những âm mưu chiếm đoạt của họ đều bất thành. Vì những lần đó tôi luôn đồng hành với giáo dân của hai giáo xứ nói trên quyết bảo vệ tài sản của Giáo hội.


Ý đồ cưỡng chiếm đất đai tại hai giáo xứ "Sáo Cát & Lăng Cô" bất thành, thì vào ngày 14/9/2009 nhà cầm quyền tỉnh TT.Huế đã huy động một lực lượng gồm cảnh sát cơ động, công an, cán bộ và côn đồ cưỡng chiếm ngôi trường giáo lý của “giáo xứ Loan Lý” nơi tôi đang sinh sống.


Với một lực lượng hùng hậu hơn một ngàn năm trăm người của nhà cầm quyền TT.Huế và với đủ các loại xe xịt hơi cay, xe phun nước, xe cẩu , xe múc, xe ủi..v..v..


Họ đã dùng dùi cui gạy gộc để tấn công giáo dân “giáo xứ Loan Lý”, đa số phụ nữ và trẻ em bị đánh đập rất dã man. Trong đó có cả mẹ vợ, chị vợ và vợ của tôi cũng bị đánh đập.


Khi giáo dân cả giáo xứ đành bất lực trước sự cưỡng chiếm của nhà cầm quyền tỉnh TT.Huế, với một lực lượng tàn ác sẵn sàng đánh đập người dân dưới lệnh của ông bí thư tỉnh ủy TT.Huế “Hồ Xuân Mãn”.


Trước sự bất công của nhà cầm quyền làm cho tôi căm phẫn và từ đó tôi đã mạnh mẽ dấn thân vào con đường đấu tranh để bảo vệ công lý và đòi quyền làm người cho bà con ở quê hương tôi.


Sau sự kiện tại “giáo xứ Loan Lý “ thì vào năm 2010 , nhà cầm quyền huyện Phú Lộc lại bất chấp pháp luật, họ lại kéo quân đến cưỡng chế đập phá các ngôi chòi che nắng , che mưa để làm rẫy của người dân thôn Lập An, thị trấn Lăng Cô, do ông thượng tá phó công an Huyện Phú Lộc Nguyễn Xuân Sỉ cầm đầu, nhằm chiếm đoạt đất đai của bà con ở thôn Lập An.


Một lần nữa phía nhà cầm quyền huyện Phú Lộc lại thất bại trong việc cưỡng chế vì người dân ở đây đứng lên rất mạnh mẽ và đánh đuổi bọn cướp ngày. Sau lần này tôi cũng được viên thượng tá công an Nguyễn Xuân Sỉ gây khó dể cho công việc tại bãi thu mua cát xây dựng và xe vận tải của tôi.


Trong năm 2013 vừa qua, nhà cầm quyền huyện Phú Lộc tiếp tục thu hồi đất dọc hai bên đường QL1A tại thị trấn Lăng Cô nhằm mục đích mở rộng vỉa hè, thì lại một lần nữa, nhà cầm quyền huyện Phú Lộc lại cắt xén tiền đền bù cho người dân,. Trong quyết định số 40/2012 ngày 21 tháng 12 năm 2012 của UBND tỉnh TT.Huế. Qui định 1.955.000đ/1m2 đất cho vị trí 1.


Thế nhưng nhà cầm quyền huyện Phú Lộc đã dùng mọi thủ đoạn để cắt xén tiền của người dân có đất bị thu hồi. Nhà cầm quyền chỉ trả cho người dân 950.000đ/ m2 đất. Không những thế có nhiều hộ dân chỉ được thông báo đền bù 20.000đ-30.000đ/ m2 đất( mặt tiền).


Trong khi trước đó UBND huyện Phú Lộc bán cho nhà hàng “Sao Biển Bé Đen” một thửa đất (đất do bà con thôn Loan Lý canh tác để làm bãi chứa hàu) tổng cộng hai tỷ rưởi với giá 4.500.000đ/m2 trong khi thửa đất này thuộc đất vị trí 2. Và số tiền bán đất này tôi nghi ngờ đã được các đầy tớ nhân dân chia nhau bỏ vào túi tham của họ.Việc này tôi đã tố cáo trên công luận quốc tế và đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.


Nói chung việc dấn thân đấu tranh của tôi bắt đầu từ khi nhìn thấy sự bất công của nhà cầm quyền csVN, trên quê hương của tôi từ những năm 2008 đến nay.


Ngày 10/3/2014
(Fw: hung vu <vhungvu07@yahoo.com.au> , 3/11/2014, 7.10AM)

ĐẠI PHÁ QUÂN THANH

Cách đây 225 năm: 1789 ( Mồng 5 Tết Kỷ Dậu) - Vua Quang Trung đại phá 29 vạn quân Thanh   

Attachment: Vua Quang Trung Dai pha quan Thanh (trang 12, D-L 151)
 
    Vua Lê Chiêu Thống hèn nhát chạy sang Trung Quốc, cầu viện Thanh Cao Tông (Càn Long).

    Vua Lê chạy sang Trung Quốc, cầu viện Thanh Cao Tông (Càn Long). Vị hoàng đế già đồng ý và cuối năm 1788 sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy 29 vạn quân Thanh hộ tống Lê Chiêu Thống về Việt Nam với danh nghĩa phù Lê, vào chiếm đóng Thăng Long. Quân Tây Sơn do Đại tư mã Ngô Văn Sở, theo mưu kế của Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích và các mưu thần khác, chủ động rút quân về đóng ở Tam Điệp - Biện Sơn cố thủ chờ lệnh. Nghe tin báo, ngày 25 tháng 11 năm Mậu Thân (22 tháng 12 năm 1788), Bắc Bình vương Nguyễn Huệ xuất quân tiến ra Bắc Hà. Với lý do vua Lê đã bỏ nước và rước giặc về, để có danh nghĩa chính thống, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung. 

 Ngày 29 tháng 11 năm Mậu Thân (26 tháng 12 năm 1788), đại quân của hoàng đế Quang Trung tới Nghệ An, dừng quân tại đó hơn 10 ngày để tuyển quân và củng cố lực lượng, nâng quân số lên 10 vạn, tổ chức thành 5 đạo quân: tiền, hậu, tả, hữu và trung quân. Ngoài ra còn có một đội tượng binh với 200 voi chiến. Vua Quang Trung còn tổ chức lễ duyệt binh ngay tại Nghệ An để khích lệ ý chí quyết chiến, quyết thắng của tướng sĩ đối với quân xâm lược Mãn Thanh. Ngay sau lễ duyệt binh, Quang Trung tiến quân ra Bắc Hà. Ngày 20 tháng Chạp năm Mậu Thân (15 tháng 1 năm 1789), đại quân của Quang Trung đã ra đến Tam Điệp, Ninh Bình. Biết quân Thanh dự định ngày 16 tháng giêng (âl) sẽ từ Thăng Long xuất quân, ông quyết định quân Tây Sơn sẽ đánh tan quân Thanh và tiến vào Thăng Long trước ngày mùng 6 tháng giêng (âl). Ông hạ lệnh cho quân sĩ ăn Tết Nguyên đán trước và tuyên bố đanh thép: Ngày mùng 7 Tết sẽ đánh vào Thăng Long mở tiệc ăn Tết khai hạ. Sau đó, 5 đạo quân thần tốc tiến ra Thăng Long.


    Đêm 30 tháng chạp Mậu Thân tức 25-1-1789: Quân Tây Sơn nhanh chóng vượt bến đò Gián Khẩu (Ninh Bình), đánh tan quân của Trấn thủ Sơn Nam Hoàng Phùng Nghĩa.
    Trưa ngày mùng 5 tháng giêng (âl), Tôn Sĩ Nghị dẫn tàn quân bỏ chạy, trên đường chạy liên tiếp bị quân Tây Sơn mai phục chặn đánh. Cuối cùng, Tôn Sĩ Nghị và Lê Chiêu Thống chạy thoát về Trung Quốc. Vua Quang Trung dẫn đầu đạo quân chiến thắng, tiến vào Thăng Long trước sự hân hoan đón chào của nhân dân. Nhà vua cho yết bảng an dân, cho quân Thanh ra hàng. Chiến dịch lịch sử đại phá 29 vạn quân Thanh diễn ra nhanh chóng và oanh liệt.


KỶ NIỆM CHIẾN THẮNG ĐỐNG ĐA


Cách đây 225 năm; ngày mồng 5 Tết năm Kỷ Dậu (1789) Quang Trung Nguyễn Huệ đại thắng quân Thanh, giương cao ngọn cở Đại Việt độc lập hùng cường Việt Nam không phải là nước nhược tiểu !

Võ Đại Tôn

Hôm nay
Ngày kỷ niệm chiến thắng Đống Đa
Lừng danh Lịch Sử.
Chúng tôi, đàn con lưu vong viễn xứ
Xin cúi đầu lạy tạ Cha Ông.
Những bậc Anh Hùng bảo vệ núi sông
Qua chiến tích nghìn thu dũng liệt.
Đuổi xâm lăng, rạng ngời trang Sử Việt
Nét vàng son Tự Chủ giống Rồng Tiên.
Bành tượng uy nghi tỏa khí hùng thiêng
Quân thần tốc băng sông vượt suối.
Hẹn về Thăng Long xô thành bạt núi
Dựng cao cờ trên đỉnh trời Xuân.
Vì Tổ Quốc đâu quản ngại gian truân
Đem xương máu lót đường hoa Đại Nghĩa.
Tiếng voi đi, ngựa hí, rền vang trận địa
Lộng tinh kỳ Đại Đế gió bừng say.
Bắc Bình Vương uy dũng dáo vèo mây
Vung thần kiếm oai linh ngời tinh đẩu.
Đánh cho tan loài Bắc phương thảo khấu
Diệt cho tàn quân cướp nước xâm lăng.
Đại Việt ta, nền tự chủ vĩnh hằng
Không cúi nhục, giữ sơn hà xã tắc.
Một trận tiến công, quân thù xanh mặt
Trống Ngọc Hồi thay pháo Tết mừng Xuân.
Hai trận tiến công, Quân-Tướng hợp quần
Như vũ bão, đạp phăng thành Khương Thượng.
Sầm-Nghi-Đống bơ vơ dưới trướng
Đành sát thân, quân vỡ mật tan hàng.
Núi Loa Sơn thây giặc máu nồng loang
Hồn chưa thoát nỗi kinh hoàng khiếp vía.
Gò Đống Đa, nơi quân thù tuyệt địa
Thành mồ chôn, tan vỡ mộng Thanh triều.
Hai mươi vạn hùng binh với tướng ngạo quân kiêu
Trong phút chốc phải tan đàn rã đám.
Trời Bắc phương mây mù ảm đạm
Quân xâm lăng cởi giáp quy hàng.
Lũ đuôi sam quỳ lạy kêu van,
Tôn-Sĩ-Nghị  trốn chui về biên giới.
Thành Thăng Long tinh kỳ phất phới
Triệu lòng dân mở hội hoa đăng.
Một mùa Xuân Chiến Thắng vĩnh hằng
Trang sử mới trời phương Nam định vị.
Đến muôn đời, nét vàng son cao quý
Dành riêng Người Áo Vải đất Tây Sơn.
                                 *
                              *     *
Ngày hôm nay
Cả non sông đang dậy sóng căm hờn
Mộng xâm lăng từ Bắc phương tái diễn.
Bản Giốc, Nam Quan, Hoàng Sa đảo biển
Rừng Tây Nguyên thành sứ quận chư hầu.
Cộng Sản Việt Nam xin dâng hiến cúi đầu
Quên sử cũ, vì đảng riêng toàn trị.
Chúng tôi đây, nguyện bền gan vững chí
Dù tha phương xin vẹn giữ Tâm thành.
Cúi lạy Tiền Nhân từng lẫm liệt uy danh
Xin dẫn bước cho Toàn Dân quyết thắng.
Xuân Dân Tộc trời phương Nam rạng nắng
Hoa Tự Do nở đẹp bước quân hành.
Cờ Quang Trung lồng lộng giữa trời xanh
Gương Tự Chủ một thời đang chỉ hướng.
Quê Hương cội nguồn một ngày mai hưng vượng
Đàn con về chung máu giữ non sông !.

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)


 

Saturday, March 29, 2014

ĐÀ LẠT Ô NHIỄM

ÂM MƯU CỘNG SẢN TÀN PHÁ ĐÀ LẠT
 ĐỂ CHIẾM ĐẤT 

Tình trạng ô nhiễm không những không được chặn đứng mà ngày càng trở nên trầm trọng hơn.
Thời điểm này, đi ngang qua hồ Xuân Hương và thác Cam Ly, người dân và du khách không tránh khỏi cảm giác khó chịu khi mùi tanh hôi bốc ngập một không gian rộng lớn. Nước ở thác Cam Ly và hồ Xuân Hương có màu xanh lạ - màu xanh của tảo lam, cùng những xác cá nổi lềnh bềnh.

- Hồ Xuân Hương, thác Cam Ly... ô nhiễm là chuyện “xưa như trái đất” của thành phố du lịch Đà Lạt.

 

Du khách che mũi đi nhanh qua hồ Xuân Hương vì mùi hôi thối bốc lên nồng nặc - Ảnh: Mai Vinh

 Có hàng nghìn ống nước thải từ khu dân cư đổ thẳng ra suối Cam Ly 
  Cá chết nổi lềnh bềnh trên mặt hồ Xuân Hương, khi vớt lên khỏi mặt nước còn bám đầy tảo lam



Lòng suối Cam Ly đoạn chảy qua vùng nông nghiệp Thái Phiên (P.12, Đà Lạt) ngập trong rác thải nông nghiệp. Mỗi khi mưa lớn, rác này lại đổ về hồ Xuân Hương và thác Cam Ly

 


  Ông Trần Văn Cường sống đã nhiều năm bên suối Cam Ly. Ngày xưa ông có thể dắt ngựa xuống suối uống nước, nay ngựa cũng sợ nước suối, phải dùng nước máy


PHỞ TẠI UC

Tiệm phở Việt 40 năm trên đất Úc

Giá mỗi tô phở Tàu Bay tới gần 270.000 đồng, nhưng cửa hàng phở Việt có tuổi đời 40 năm trên đất Úc vẫn đắt khách, nhờ bí quyết từ nước dùng đậm đà.

 


Nằm trên đường John, con phố sầm uất nhất Cabramatta, "phở Tàu Bay" có tuổi đời gần 40 năm, là một trong số vài tiệm phở Việt đầu tiên ở Sydney.


Nước dùng đậm đà là bí quyết giúp cho tiệm phở này được lòng người bản địa.


Chủ quán, ông Khánh Giang, cho biết công việc kinh doanh của cửa hàng lúc nào cũng phát đạt.



Ở Úc rau mùi có giá rất đắt, bởi chỉ có một vài gia đình Việt trồng, điều đó cũng làm cho mỗi tô phở Việt ở đất nước này có giá cao.


Một tô phở đặc biệt loại thường là 11 USD, loại lớn 12,5 USD (tương đương với 270.000 đồng).



Không chỉ nổi tiếng với phở, quán còn phục vụ cả bánh cuốn với 3 loại nhỏ, vừa, lớn, tương đương mức giá từ 9 - 12 USD/suất.




Một suất thịt lợn nướng ăn kèm được bán với giá 4 USD (khoảng 85.000 đồng).



Cửa hàng "phở Tàu Bay" này được vợ ông Khánh Giang mở khi bà đến Australia năm 1980. Nhà hàng chủ yếu là người trong gia đình đứng ra làm, chỉ thuê thêm nhân viên phục vụ bàn.


Một góc bếp trong quán phở Việt nổi tiếng nhất nước Úc.


"Phở Tàu Bay" đã từng chiến thắng giải thưởng quán phở ngon nhất Sydney năm 2010.